Quá là đầy yếu tố làm người ta muốn hóng hớt.
“Phải, làm đầu bếp không có cuộc sống đặc sắc như diễn viên, tôi muốn trải nghiệm cảm giác làm diễn viên xem sao.”
Lâm Chu bị hỏi nhiều đến mức thành thạo luôn cả kỹ năng ăn nói.
Phảng phất đây thật sự là những gì cậu nghĩ.
Cậu cũng đang chăm chỉ, cố gắng hết mình.
“Anh Lâm đúng là rất được mọi người chào đón nha!”
Khâu Hào nhìn Lâm Chu bị một nhóm các nương nương vây quanh chào hỏi, vẻ ghen tị trong mắt sắp tràn cả ra ngoài.
Vương Vũ Sương bên cạnh nhìn những người này vừa đến đã chiếm hết chỗ ngồi xung quanh Lâm Chu thì bĩu môi buồn bực.
“Anh Lâm sẽ không bị sắc đẹp làm mờ mắt, chia hết mấy món ngon còn lại cho họ đấy chứ?”
Khâu Hào:…
Cô vừa dứt lời, Khâu Hào, Giang Thượng và Lăng Hạ không ghen tị nữa mà nhìn chằm chằm vào Lâm Chu bằng ánh mắt nóng rực, sợ cậu bị sắc đẹp mê hoặc, phân phát món ngon thuộc về họ ra ngoài!
Một lúc sau, vì không đủ nhân lực nên Giang Thượng bị gọi đi nâng cán thu âm.
Lăng Hạ cũng chạy đi làm việc trước khi bắt đầu quay cảnh tiếp theo.
Còn lại Khâu Hào và Vương Vũ Sương tạm thời không cần làm nền trong cảnh quay, vẫn luôn trông chừng Lâm Chu.
Lâm Chu bị họ nhìn chằm chằm, chẳng bao lâu đã không chịu nổi nữa, kiếm cớ chạy mất.
Khâu Hào và Vương Vũ Sương thấy vậy cũng không nhịn được đuổi theo.
“Không phải chứ! Hai người không cần quay phim à?”
Lâm Chu lén ra ngoài hút thuốc, vừa quay đầu lập tức trông thấy hai người này lại cùng đi đến, chỉ đành thở dài bất lực.
“Không cần á! Hôm nay toàn quay cảnh trong cung, chúng tôi chỉ là vai làm nền, chỗ nào cần thái giám, cung nữ đứng thì mới đến lượt chúng tôi thôi.” Khâu Hào đáp lời với vẻ mặt vô tội.
Từ khi ra mắt đến nay, anh chỉ đóng vai chính xuyên suốt, thật sự không biết làm diễn viên quần chúng lại dễ thế này, chỉ việc đứng đấy làm phông nền.
Lâm Chu:…
“Hai người đi xem thử cảnh quay trong cung Thục phi thế nào đi. Nếu kết thúc tốt đẹp thì những đạo cụ còn lại trong ngự thiện phòng đều có thể để cho mọi người ăn rồi.”
Vừa nghe đến ăn, Khâu Hào và Vương Vũ Sương lập tức hào hứng hẳn lên, nóng lòng đến trường quay xem xét tình hình.
Kết quả, hai người vừa đến nơi đã nghe đạo diễn kêu ‘cắt’.
Cả hai ghé mắt nhìn, thấy đạo diễn đang hướng dẫn diễn xuất, có vẻ là tâm trạng của diễn viên không thích hợp.
Sau đó, họ vô thức nhìn về phía bàn ăn ở trung tâm cung điện.
Một chiếc bàn tròn, được trang trí bằng hàng chục món ăn rực rỡ muôn màu, trông cực kỳ xa hoa, tinh xảo.
Hai người nhìn thấy mà thèm, âm thầm lặng lẽ cùng nhau bàn bạc.
“Cô nói xem ở chính giữa là món thịt gì thế? Mùi thơm rất đậm đà, hình như là thịt bò nướng thì là nhỉ! Tôi có thể ngửi thấy mùi thì là ở đây nhưng cảm giác món này được bày trí như một tòa tháp vậy.”
“Chậc, tôi cảm thấy anh Lâm làm món ăn trong đoàn làm phim này còn sang trọng hơn ở đoàn làm phim cũ rất nhiều. Trước đó, chúng ta chỉ ăn mấy món thường ngày trong gia đình thôi. Nhìn bây giờ xem, toàn là món đẳng cấp hoàng gia không luôn.”
“Nghe đạo diễn Dương nói ban đầu đạo đạo diễn Quách không hài lòng với đồ ăn do thầy đạo cụ trong đoàn làm phim chuẩn bị, sau đó lại đến khách sạn đặt đồ ăn nhưng vẫn không êm. Cuối cùng, đạo diễn Dương đề cử anh Lâm, anh ấy vừa ra tay, vấn đề của đạo diễn được giải quyết ngay trong một nốt nhạc!
Hiện giờ, muốn quay cảnh ăn uống thì đạo cụ khá là quan trọng, đạo diễn phải quay cảnh của anh Lâm trước. Đầu tiên là một đoạn trong ngự thiện phòng, có đạo cụ rồi nên giờ đang quay cảnh ăn uống đấy!”
Khâu Hào đến đoàn làm phim hai ngày, không làm gì khác mà chỉ nói chuyện phiếm.
Nghe ngóng rõ ràng rành mạch mọi chuyện bắt đầu từ khi Lâm Chu tiến vào đoàn làm phim này đến nay.
“Cô xem, đạo diễn Lâm chăm chú theo sau đạo diễn Quách chưa kìa!”
Nghe Khâu Hào nói, Vương Vũ Sương nhìn về phía đạo diễn đang giám sát sau màn hình. Sau đó, Lâm Tử Hàng quay tới quay lui hỗ trợ, bận rộn hệt như chú bướm hút mật.
Đúng là khác biệt hoàn toàn với vị đạo diễn đã hướng dẫn diễn xuất cho họ trước đó.
Mãi mới chờ được đến lúc quay xong một cảnh, chỉ thấy đạo diễn và nhóm diễn viên chính vừa cười vừa đi vào cùng điện, không hề khách sáo ngồi quanh bàn tròn.
Khâu Hào và Vương Vũ Sương thấy vậy thì kích động nhìn nhau, sau đó trông dáng vẻ bọn họ như sắp nhập tiệc, không có ý định quay phim lần nữa thì vội vàng ba chân bốn cẳng chạy thẳng đến ngự thiện phòng.
Khâu Hào mặc trang phục thái giám chạy như bay, còn Vương Vũ Sương mang giày thêu hoa nên chạy theo không kịp, cô gấp đến mức cởi giày, đi mỗi tất chạy trên đường hoàng cung.
Giang Thượng và Lăng Hạ vốn đang làm việc, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn hai người kia, thấy vậy cũng không nói hai lời đuổi theo.
Họ là nhân viên công tác, không cần mặc trang phục diễn, tốc độ chạy còn nhanh hơn cả Khâu Hào và Vương Vũ Sương, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp hai người họ.
“Cái đệch, chẳng phải mới nãy hai ngươi còn đang bận hả? Sao đuổi theo nhanh dữ vậy?”
Khâu Hào nhìn Giang Thượng chạy lướt qua sát bên vai mình thì trố mắt kinh ngạc, lặng lẽ tăng tốc.