Giữa ngày hè, chỉ cần mặt trời chưa lặn thì thời tiết cực kỳ nóng bức.
Ba người lần lượt chạy đến ngự thiện phòng, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa, cả người ướt đẫm, đứng trước mặt Lâm Chu mà gần như thở không ra hơi.
Lâm Chu:…
“Tôi ở ngay trong ngự thiện phòng đây, cũng không chạy mất mà.”
Lâm Chu không như những diễn viên quần chúng còn lại: quay xong thì chỗ nào cần sẽ di chuyển đến chỗ đấy, phần lớn cảnh quay của cậu đều tập trung ở ngự thiện phòng, không có việc gì cũng chỉ ở trong này.
“Anh Lâm, cảnh Thục phi ăn cùng hoàng thượng đã quay xong rồi. Bên kia, đạo diễn và mọi người đang ăn đạo cụ, đừng nên lãng phí đạo cụ còn thừa, để chúng tôi ăn giúp cho!”
Lâm Chu gật đầu, dẫn họ đi vào ngự thiện phòng tìm đồ ăn.
“Trong nồi đang được giữ ấm trên lò than có thịt anh đào đấy! Còn có trong chiếc nồi bên cạnh là canh gà cũng đang được hâm nóng trên bếp lò. Tuy hết gà rồi nhưng vẫn còn nước canh.”
Khi nấu ăn, Lâm Chu có thói quen nấu cả nồi, đến khi dùng làm đạo cụ thì món ăn chắc chắn phải được trình bày khéo léo, nghĩa là lượng đồ ăn ít nhưng không kém phần tinh xảo.
Phần còn thừa thì để lại, nếu cần cũng không cần nấu mới, không dùng đến nữa thì có thể tự ăn.
Mấy người họ vừa nghe Lâm Chu giới thiệu đã chảy nước miếng ròng ròng.
Chưa kể mùi thơm tươi ngon tỏa ra khi mở nắp, đúng để làm người ta mê muội.
“Ây dà má ơi, không biết bao lâu rồi tôi mới được ngửi thấy mùi thơm nức mũi thế này!” Khâu Hào hít một hơi thật sâu, cực kỳ cảm khái nói.
Dứt lời, anh không chờ kịp gắp một miếng thịt anh đào lên cho vào miệng, một giây sau không nói nên lời.
Anh vô cùng hưởng thụ híp mắt, cẩn thận nhấm nháp miếng thịt trong miệng.
Thịt hầm cực kỳ mềm, vừa vào miệng đã tan ngay, thoang thoảng mùi anh đào chua chua ngọt ngọt, hầm đủ lửa, đủ thời gian, ngon tuyệt vời ông mặt trời.
Ăn xong miếng thịt, phảng phất tất cả cảm giác thèm ăn đều bị khơi gợi.
Mùi thơm tươi non của thịt, mùi trái cây của anh đào, còn có hương vị của nước sốt hòa quyện vào nhau, làm người ta ăn hết miếng này lại muốn ăn thêm miếng nữa!
Lâm Chu ăn rồi nên không thấy đói bèn nhìn bốn người kia ăn như sói đói vồ mồi, quét sạch sành sanh toàn bộ đồ ăn còn sót lại trong ngự thiện phòng. Ngay cả món thịt hầm nồi đất cũng không lãng phí, mọi người tùy tiện cầm một quả dưa chuột lên chấm vào nước sốt dính trên thành nồi rồi ăn cho bằng hết.
Sau đó còn liếm môi tỏ vẻ ăn chưa đã.
Đến đây lâu vậy rồi, bây giờ mới có thể ăn được món do Lâm Chu làm.
Mấy người Khâu Hào cảm động suýt thì rớt nước mắt.
Dù chỉ vì một bữa ăn này thôi thì công sức anh vất vả chạy sang đây làm diễn viên quần chúng cũng rất đáng giá!
Sau đó, trước khi rời khỏi ngự thiện phòng, họ còn cầm đĩa lên, không bỏ sót tí nước sốt nào dính trên đó, điên cuồng liếm đĩa.
Đột nhiên, mọi người nghe tiếng động ồn ào truyền đến từ bên ngoài, tiếp đó là ngây ngốc đối diện với ánh mắt của cả đám người.
Trong đám người này có đạo diễn Quách, cả đạo diễn Lâm và đạo diễn Dương mà họ quen thuộc, cùng nhóm diễn viên chính.
Mấy người họ thì đang bê nồi niêu xoong chảo, trên mặt còn dính nước sốt từ miếng thịt vừa ăn xong.
Mọi người nhìn nhau, lúng túng mất một lúc cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Lâm Chu đứng giữa hai nhóm người, nhìn ngự thiện phòng vốn rộng rãi nay trở nên chật chội vì có quá nhiều người.
Trong nhóm này, cậu vẫn quen thân với những người từ đoàn phim trước hơn, cậu không ngừng nhìn Lâm Tử Hàng và Dương Tử bằng ánh mắt dò hỏi.
“Không phải tên tiểu thái giám này là nam chính trong phim của anh à?”
Sau khi Quách Chí Bằng ăn món Lâm Chu nấu, cuối cùng cũng hiểu được tại sao mọi người đều khen đạo cụ ngon, và cả hành động điên cuồng tranh giành cơm nữa.
Ban đầu ông nghĩ mọi người chỉ là đói bụng.
Là ngôi sao, bọn họ không thể nào chưa từng ăn đồ ngon.
Đạo cụ có gì mà phải tranh giành?
Kết luận như vậy nhưng sau khi nếm thử hương vị của các món ăn trên bàn, ông lập tức sững sờ.
Ban đầu ông nghĩ những món ăn này được làm đẹp mắt, chắc là để làm đạo cụ, hy sinh hương vị để tập trung vào hình ảnh nên mới đẹp như vậy.
Không ngờ khi ăn vào miệng hương vị còn tuyệt vời hơn cả vẻ ngoài tinh tế.
Nhất thời, mọi người trên bàn tranh giành thức ăn, đũa va vào nhau trong đĩa, cho đến khi cả nhóm ăn xong.
Quách Chí Bằng cũng cảm thấy chưa thỏa mãn.
Khi thảo luận về cảnh ăn uống trong phim.
Hình như ông không do dự chọn quay lại những đoạn lúc trước chưa hài lòng.
Ông thực sự muốn làm một bộ phim kinh điển vượt qua thử thách của thời gian, những chi tiết nhỏ cũng phải được chú ý.
Vì vậy, khi biết đạo diễn quyết định quay lại cảnh ăn uống lúc trước, dùng toàn bộ đạo cụ Lâm Chu nấu, từ đạo diễn đến diễn viên đều rất vui mừng.
Vì vậy, bọn họ hùng hổ đến tìm Lâm Chu.
Sau đó gặp nhóm Khâu Hào.
Quách Chí Bằng đã xem thành phẩm mà Lâm Tử Hàng mang đến.
Tập đầu tiên của《Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo》.