Back to Novel

Chapter 997

Có lẽ đây là sở thích đặc biệt thì sao!

Bây giờ, cậu chỉ mong nhân vật này có nhiều cảnh diễn, đến lúc đó phần thưởng cũng tốt hơn một chút.

Lâm Chu cạn lời chớp mắt, trông thấy hai người này vẫn đang dùng ánh mắt nóng rực nhìn mình thì thở dài bất đắc dĩ, nói: “Tôi chỉ là diễn viên quần chúng thôi, cậu nghĩ tôi có thể thuê nổi trợ lý không?”

Lâm Chu nói vậy chính là từ chối rõ ràng.

Cậu chỉ là diễn viên quần chúng, không có bao nhiêu tiền, cũng không sợ người ta xem thường, cứ thế cực kỳ thành thật và thản nhiên.

Cậu không hề cảm thấy làm diễn viên quần chúng là việc đáng xấu hổ hay gì khác tương tự.

Đó là vì cậu không thèm để ý đến sự khác biệt về địa vị giữa việc làm diễn viên quần chúng hay diễn viên chính.

Dù sao thì cậu cũng khá được người trong đoàn làm phim yêu mến và cậu rất thoải mái, hòa đồng với mọi người.

Có lẽ chính sự tự tin sau khi có được hệ thống đã giúp cậu không đòi hỏi bất cứ điều gì từ người khác, cũng không cần bấu víu vào quan hệ để nhờ vả ai.

Cậu không đòi hỏi, tất nhiên sẽ cảm thấy bình đẳng và thản nhiên.

Đồng thời cũng khiến người khác cảm thấy thoải mái dễ chịu khi ở cạnh cậu.

“Thầy Lâm, tôi có thể không cần tiền lương, chỉ cần được anh lo cơm nước thôi!” Giang Thượng chưa từ bỏ ý định, muốn cố gắng thêm chút nữa.

Nếu ngày nào cũng có thể ăn ké mấy món ngon do Lâm Chu làm, vậy thì cho dù không có tiền lương, anh ta cũng vui vẻ ngất ngây!

Lâm Chu:…

“Không cần đâu, tôi chỉ thích những ngày tháng một mình tự do tự tại làm diễn viên quần chúng như bây giờ thôi.”

Nhìn ra đây là ý nghĩ thật sự của Lâm Chu.

Ánh mắt nhìn cậu của nhóm người Khâu Hào trở nên hết sức phức tạp.

Có lẽ đây là sở thích đặc biệt thì sao!

Hút xong điếu thuốc, mấy người họ lại lững thững trở về địa điểm quay phim.

Lâm Chu vừa xuất hiện bên kia, Diệp Tư và những người khác đang không có cảnh quay, túm tụm ngồi trò chuyện với nhau về chủ đề ‘đạo cụ vừa rồi ăn ngon cỡ nào’ lập tức phát hiện ra cậu.

“Là Lâm Chu kìa, Lâm Chu đến rồi!”

“Lâm Chu? Chính là diễn viên làm ra món đạo cụ kia ấy hả?”

“Đi đi đi, chúng ta qua đó làm quen chút đi, anh ấy nấu ăn quá giỏi luôn!”

“Là người trẻ tuổi kia à?”

“Trẻ vậy ư? Tôi còn tưởng là người ở độ tuổi trung niên rồi chứ!”

Từ xa, Lâm Chu đã nghe được nhóm diễn viên chính vừa nhìn thấy cậu bèn thì thầm gì đó với nhau, có vẻ đang nói về cậu.

Sau đó, mấy người họ nhanh chân đi đến chỗ cậu.

“Thầy Lâm, làm quen chút nha! Tôi là Diệp Tư, mấy món cậu làm ăn ngon lắm luôn ấy!”

Các nương nương vẫn còn mặc trang phục quay phim.

Lâm Chu nhìn thấy họ tay nắm tay đi về phía mình, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Má ơi, đẹp quá đi mất!

Hoàng thượng quả là tốt số, được cả nhóm người đẹp vây quanh thế này, khỏi phải nói hạnh phúc đến mức nào!

Lâm Chu vô cùng trân trọng những điều đẹp đẽ mà cậu được chiêm ngưỡng trước mắt.

Nhìn các nữ diễn viên ăn mặc tinh xảo và xinh đẹp đi đến trước mặt mình, cậu lập tức hệt như Đường Tăng lạc vào động bàn tơ, không dám cử động bừa, chỉ có thể đứng cứng ngắc tại chỗ gật đầu với họ.

“Chào cô Diệp, cô cứ gọi tôi Lâm Chu là được rồi, tôi không nhận nổi tiếng gọi ‘thầy’ này của cô Diệp đâu.”

Nhất là khi Lâm Chu nghe một đại minh tinh như Diệp Tư gọi mình là thầy, cậu thật sự xấu hổ đến co quắp ngón chân.

Trong giới giải trí, cậu chỉ là một diễn viên quần chúng nhỏ bé, còn người ta đã dày dặn kinh nghiệm, từng đóng rất nhiều vai diễn nổi tiếng, trở thành minh tinh quen thuộc của mọi nhà từ lâu.

Cậu đúng là không dám nhận từ ‘thầy’ do cô gọi.

“Ha ha ha ha, tôi còn tưởng diễn viên có tay nghề cao thế này kiểu gì cũng là người trung niên cơ đấy! Không ngờ lại là một anh chàng trẻ tuổi. Lâm Chu, anh đã 25 tuổi chưa?”

Lâm Chu có vẻ ngoài sáng sủa ưa nhìn. Trước đó, nhờ sử dụng mặt nạ của hệ thống mà da cậu trắng trẻo, mịn màng hơn, giúp cậu trông còn trẻ hơn tuổi thật. Mấy ngày nay, cậu quay phim nên quên đắp mặt nạ, da lại đen đi một chút nhưng nhìn chung vẫn còn rất trắng.

Cậu hệt như em trai nhỏ trong mắt nhóm Diệp Tư.

“Qua sinh nhật năm nay là tôi 25 tuổi rồi.”

Lâm Chu không giỏi ứng xử với các cô gái, đã vậy còn là các tiền bối trong giới.

Thế nên cậu cực kỳ cẩn trọng.

Chỉ có thể các cô ấy hỏi câu nào, cậu sẽ trả lời câu nấy.

“Anh trẻ thế mà đã có tay nghề cỡ này cũng xem như thiên tài trong giới đầu bếp rồi!”

Diễn viên thủ vai Hiền phi trong phim quá đỗi ngạc nhiên, nhìn Lâm Chu đầy khen ngợi.

Tài nấu nướng này đúng là quá lợi hại.

Sao phải chạy đi làm diễn viên nhỉ?

Chẳng qua, Lâm Chu có ngoại hình cực kỳ điển trai, âu cũng là hạt giống tốt để tiến vào giới giải trí.

Quả thật là người so với người làm người ta tức chết mà!

Thiên phú của cậu quá tốt rồi!

Những người còn lại cũng rất ngạc nhiên khi thấy Lâm Chu trẻ tuổi như vậy.

Mọi người còn nghĩ do cậu tự chăm sóc tốt!

“Vậy là anh muốn làm diễn viên à?”

Ai cũng rất tò mò về Lâm Chu.

Cậu trẻ tuổi, đẹp trai, còn có tay nghề nấu nướng cừ khôi, vậy mà lại chạy đi làm diễn viên quần chúng.