Back to Novel

Chapter 996

Thất sách! (2)

Nhưng cụ thể là mùi vị gì, ông chưa ăn nên không biết, cũng không có khái niệm.

Thấy mọi người đều có hứng thú với đạo cụ, cũng chỉ cảm thấy mọi người mới lạ, tò mò muốn nếm thử mùi vị của đạo cụ thôi.

Hoàn toàn không suy nghĩ nhiều.

Cũng không phải là chuyện lớn gì cả.

Đạo cụ được quay xong mà không ăn thì cũng lãng phí.

Mọi người chịu ăn, ông cũng không có ý kiến gì.

Chỉ cần chú ý đừng ảnh hưởng đến quay phim là được.

Sau đó Khâu Hào và Vương Vũ Sương bọn họ càng khó chịu hơn.

Mấy đạo diễn đều biết, ăn chực rất đơn giản.

Đâu chọn sai đường như bọn họ, vai quần chúng và nhân viên đều là nhân viên tầng thấp nhất của đoàn phim, có đồ ngon cũng không đến lượt bọn họ!

Hiện tại đúng là gấp muốn chết.

Sau đó nhân lúc nghỉ ngơi, bọn họ đã chạy đi tìm Lâm Chu.

Lúc này Lâm Chu đang làm gì vậy.

Với tư cách là đầu bếp, cậu nấu ăn xong, ngoại trừ thức ăn được xếp ra đĩa làm đạo cụ thì ăn một ít thức ăn còn dư sẽ không quá đáng đúng không?

Lúc không quay phim, ngự thiện phòng chẳng có ai cả.

Nên cậu tiện thể dùng bữa.

Thật ra vào đoàn cũng rất tốt.

Mặc kệ có mấy cảnh quay, vai diễn lớn hay nhỏ, chỉ cần là vai diễn có liên quan đến đầu bếp, cậu đều được thêm vai, đóng máy xong còn có phần thưởng.

Lúc vào đoàn phim, tài nấu nướng cấp thần của vai được thêm vào rất lợi hại.

Mỗi ngày đều ăn đồ do mình nấu, đúng là rất hưởng thụ.

Lâm Chu có cuộc sống hưởng thụ như vậy.

Đúng là miệng được chiều quen rồi, bây giờ không ăn nổi cơm hộp do đoàn phim cung cấp nữa.

Nhóm người Khâu Hào vừa đến đã thấy Lâm Chu đang nhàn nhã nằm dưới bóng cây hưởng gió mát, đọc kịch bản. Nhìn xem cậu thảnh thơi chưa kìa!

“Thầy Lâm quả là thoải mái thật! Bên ngoài suýt nữa thì giáp lá cà vì anh mà anh còn nằm đây nữa.”

Lâm Chu đã rất thân quen với họ.

Cậu nghe vậy bèn mỉm cười ngồi dậy rồi mời họ cùng ra ngoài hút thuốc.

Vương Vũ Sương không hút thuốc lá nhưng cũng theo chân mọi người ra ngoài góp vui.

“Mọi việc thế nào rồi?”

Lâm Chu không đến phim trường nhìn đạo diễn quay phim, lúc này thấy họ thì biết ngay là đến để tám chuyện.

Cậu chỉ cần hỏi một câu, mấy người này sẽ không nhịn được mô tả sinh động những chuyện đã xảy ra.

Lâm Chu nghe kể chuyện, cảm thấy rất thú vị, cũng hiểu rõ nhóm người này đến đây để làm gì.

“Các anh muốn ăn đạo cụ à?”

Nhóm Khâu Hào nghe được câu hỏi của Lâm Chu thì gật đầu lia lịa.

“Chờ chút nhé! Không biết cảnh quay tiếp theo có thể qua trong một lần không, tôi định chuẩn bị nhiều đồ ăn một chút. Nếu không thể một phát ăn ngay thì vẫn phải dùng thêm đạo cụ. Nếu có thể một lần là qua, không cần dùng tới thì mọi người hãy đến ăn. Dù sao trời nóng thế này, đồ ăn không để được lâu, không ăn rất lãng phí.”

Nghe Lâm Chu nói chu đáo như vậy, nhóm Khâu Hào đều cảm động sắp khóc!

“Anh Lâm, đúng là đi theo anh lăn lộn đảm bảo có thịt ăn mà!”

“Anh Lâm, anh chính là cha mẹ thứ hai của tôi!”

“Anh Lâm, anh có thiếu chân trợ lý không? Tôi không muốn đi làm nữa, chỉ muốn đi theo anh!” Giang Thượng nói xong câu này, ba người còn lại đều nhìn chằm chằm vào anh ta bằng ánh mắt hung ác.

Khá đấy nhỉ! Trong số họ xuất hiện kẻ phản bội rồi!

Đã nói cùng nhau đến ăn ké, anh vậy mà muốn đi ăn máng khác, làm trợ lý sát bên cạnh Lâm Chu là sao hả!

Muốn gần quan được ban lộc à!

Làm gì có chuyện tốt như vậy!

Lăng Hạ nhăn nhó khó chịu.

Sao anh ta không nghĩ tới chứ! Không thể để một mình Giang Thượng hưởng chuyện tốt như vậy được!

Thế là anh ta lập tức bày tỏ: “Thầy Lâm, tôi cũng có thể theo anh lăn lộn nữa. Trước đây tôi từng làm vệ sĩ, để tôi làm trợ lý của anh cho!”

Lâm Chu nhìn dáng vẻ thật lòng thật dạ của họ thì không che giấu nổi ánh mắt cạn lời của mình.

Không phải chứ! Rốt cuộc mấy người này có nhớ cậu chỉ là diễn viên quần chúng thôi không vậy!

Đến giờ cậu còn chưa cầm được chứng chỉ diễn viên đặc biệt* trong tay nữa!

*Chứng chỉ diễn viên được áp dụng cho các diễn viên phụ, võ sĩ và diễn viên cameo của Hiệp hội Diễn viên Điện ảnh và Truyền hình Thành phố Hoành Điếm *Chứng chỉ diễn viên được áp dụng cho các diễn viên phụ, võ sĩ và diễn viên cameo của Hiệp hội Diễn viên Điện ảnh và Truyền hình Thành phố Hoành Điếm Trông cậu giống như có thể mời nổi trợ lý và vệ sĩ à?

Cậu nghèo dữ lắm!

Nếu không phải do nghèo thì cậu đã không nhận vai ngự trù dài kỳ thế này rồi.

Tốn quá nhiều thời gian mà chỉ diễn được mỗi một vai, chỉ có thể lấy được một phần thưởng hệ thống.

Nếu cậu mở trúng phần thưởng không tốt, chẳng phải thiệt thòi quá rồi à!

Với khoảng thời gian này, cậu có thể diễn thêm nhiều vai đầu bếp hơn, tuy chỉ diễn đúng một cảnh nhưng cũng đủ để lấy được rất nhiều phần thưởng hệ thống.

Có điều chênh lệch giữa mức cát-sê của diễn viên quần chúng và diễn viên có nhiều cảnh quay rất lớn.

Thế nên cậu mới vì tiền mà chịu diễn vai này.