Không cho người ta cơ hội chen vào.
Hơn nữa, bọn họ chỉ là nhân viên của đoàn phim.
Hình như những đạo cụ này cũng không đến lượt bọn họ ăn đúng không?
Sau khi phát hiện tin dữ này thì Giang Thượng và Lăng Hạ tuyệt vọng nhắm mắt lại, sau đó nhìn thấy đám người Lâm Tử Hàng cùng nhau đi đến.
“Đạo diễn Lâm, đạo diễn Dương, phải làm sao đây, đoàn phim này căn bản không có phần đạo cụ cho chúng ta ăn!”
Đúng vậy, Lâm Tử Hàng cũng phát hiện ra.
<Hậu Cung Thần Phi Truyện> có quá nhiều diễn viên, ngay cả đạo diễn cũng có đến mấy người.
Cho dù anh mượn cớ đi thỉnh giáo học tập quan sát thì cũng không giành được đạo cụ!
Phải làm sao đây?
Khâu Hào và Vương Vũ Sương diễn vai phụ, ngay cả diễn viên chính bên cạnh cũng không chen lên được, chứ đừng nói là ăn đạo cụ.
Vì vậy mấy người tràn đầy lòng tin muốn đến đoàn phim mới ăn đồ do Lâm Chu làm đều bị đả kích.
“Hình như cảnh dùng bữa chỉ có mấy nhân vật quan trọng mới có đúng không?”
Khâu Hào nhìn đám diễn viên đang dùng bữa, trong mắt đều là ngưỡng mộ.
“Cậu nói xem, bây giờ tôi đập tiền vào cần một vai diễn có thể ăn được không?”
Dương Tử liếc mắt khó chịu.
Suy nghĩ gì vậy, diễn viên quan trọng đã được định ra trước khi đoàn phim khởi động quay rồi.
Đâu thêm vai được nữa!
“Tôi có thể làm tiểu thái giám ở ngự thiện phòng, đạo diễn Dương, cậu có thể sắp xếp không?”
Nếu không thể thêm vai thì anh phải nghĩ cách khác.
Nói chung cũng đã đến rồi, anh phải ăn được đạo cụ!
Dương Tử nghẹn họng, điều này thì được.
Chỉ là trong lòng anh ta rất khó chịu, nếu để người này đến ngự thiện phòng diễn vai phụ, chỉ sợ sẽ nghĩ hết cách ăn chực.
Anh ta không ăn chực được, đau đớn biết bao!
Mấy người họ nói chuyện mấy câu đã nghe thấy đám diễn viên ăn đạo cụ trong cung điện cãi vã.
“Thầy Bành, lúc anh quay phim đã uống mấy bát rồi, canh gà này nên đến lượt bọn tôi uống!”
“Còn con gà này nữa, anh đã giành đùi gà rồi, đúng là quá đáng!”
“Anh ấy cũng ăn không ít vịt bát bảo đấy.”
“Anh còn cảnh quay dùng bữa tiếp theo, bây giờ còn cướp với bọn tôi!”
“Món ăn này là gì vậy, ngon thật, để cho tôi một ít.”
“Hoàng thượng, Thục phi mấy người mau chuẩn bị cảnh quay tiếp theo, sắp quay rồi, chỗ này để lại cho bọn tôi giải quyết là được!”
Đám diễn viên vốn nghe Diệp Tư hình dung đều chỉ tò mò.
Không ngờ đạo cụ này thật sự ngon đến vậy.
Mỗi một món ăn đều rất đặc sắc, lại tinh xảo đẹp mắt, ăn vào miệng ngon đến mức khiến người ta điên cuồng.
Mỗi ngày, đám người bọn họ ăn chút cơm còn sợ mập, bây giờ ăn thứ hỗn hợp dầu mỡ với đường, cả người như được chữa lành.
Không đánh nhau giành cơm đã là kiềm chế lắm rồi.
Người đầu tiên bị gạt ra ngoài là Bành Nhất.
Bởi vì đàn ông có sức ăn lớn, giành đồ ăn cũng rất mạnh tay.
Nên trực tiếp bị đám diễn viên nữ gạt bỏ ra ngoài.
Bành Nhất bưng cái bát trống, vẻ mặt vô tội đứng ở bên ngoài đám người.
Sau đó cảm thấy hơi mất mặt với tầm mắt của đám nhân viên, còn có đạo diễn xung quanh.
Dưới sự giận dữ, nổi giận đôi chút.
Anh tìm chỗ trống đặt bát xuống, ngồi bên cạnh đạo diễn nói: “Đạo diễn, anh không đi thử à? Mùi vị của đạo cụ kia tuyệt lắm, rất rất ngon!”
Quách Chí Bằng liếc mắt nhìn Bành Nhất, cảm thấy lời nói này không có ý tốt.
Một đạo diễn như ông có thể chen vào chiến trường đó à?
Với tư cách là đạo diễn, ông muốn ăn đạo cụ tất nhiên sẽ có cách.
Không biết Lâm Tử Hàng cũng ghé đến từ lúc nào.
“Thầy giáo, cảnh tiếp theo vẫn là dùng bữa à?”
Quách Chí Bằng gật đầu.
Cảnh tiếp theo là hoàng thượng đi ra khỏi cung của hoàng hậu, đến cung của Thục phi.
Vừa hay Thục phi cũng đang dùng bữa.
“Đúng, sao vậy, có thu hoạch gì à?”
Quách Chí Bằng vẫn chưa phát hiện mục đích thật sự khi Lâm Tử Hàng qua đây, còn tưởng anh thật sự có lòng muốn học tập, qua đây học tập hỗ trợ hai ngày liên tiếp.
“Có thể đi theo thầy để học tập, được ích lợi không nhỏ, chắc chắn có thu hoạch, chỉ sợ thầy cảm thấy em phiền thôi.”
Lâm Tử Hàng cười nhã nhặn.
Quách Chí Bằng đâu để ý chút chuyện nhỏ này.
Ông trực tiếp phất tay bảo anh đừng để ý đến.
“Vừa vặn lần trước cậu muốn thử mì trường thọ, quay xong cảnh sau, chúng ta cùng đi thử đi.”
Lâm Tử Hàng nhìn Quách Chí Bằng với vẻ còn có chuyện tốt này à.
Bất ngờ quá lớn, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Chỉ có thể vui vẻ gật đầu.
Sau đó Dương Tử cách đó không xa nghe vậy thì mở to mắt nhìn, cũng mặt dày xông tới.
“Đạo diễn Quách, đừng quên tôi đấy, Lâm Chu là do tôi dẫn vào đoàn, có đồ ăn thì phải chia cho tôi một phần!”
Trong lòng của Quách Chí Bằng, tuy nam nữ chính đều nói đạo cụ này rất ngon nên ông cũng rõ đạo cụ này có mùi vị ngon.