Back to Novel

Chapter 994

Sao vẫn còn ăn được?

Quách Chí Bằng nhìn hình ảnh trên màn hình giám sát, cầm loa lên bắt đầu hét lớn.

Thầy đạo cụ đứng bên cạnh nghe thấy lời này thì nhanh chóng phục hồi lại thức ăn đã đụng đến trên bàn.

Sau đó bắt đầu quay.

Bành Nhất lúng túng, sau khi hoàng hậu đưa bát canh gà thơm phức qua thì lập tức bình tĩnh lại.

Quay lại cũng rất tốt, uống một phát đã đến bát thứ ba.

Có lời dặn dò vừa rồi của ông, lần này Trần Giai Đình diễn vai hoàng hậu múc đầy cho Bành Nhất một bát canh gà.

Bành Nhất hài lòng uống liền mấy ngụm, sau đó còn không quên ăn món khác.

Uống canh gà ăn vịt bát bảo khiến anh rất tò mò về món ăn khác ở trên bàn.

Nhưng nghĩ đến vẫn đang quay phim, biểu cảm đang đúng chỗ.

Đạo diễn chỉ xem hình ảnh chỉnh thể, không có vấn đề gì thì hô “cut”.

Vì vậy trước khi hoàng hậu nói ra câu ăn một món không quá ba lần, Bành Nhất đã uống hai bát canh, còn nếm thử mấy món khác.

Sau khi hoàng hậu chọc anh giận, không nhịn được mà đặt đũa xuống, trực tiếp rời đi.

“Dưỡng Tâm điện còn tấu chương, trẫm ăn xong rồi.”

Hoàng thượng nói xong, không đợi hoàng hậu trả lời đã cất bước đi ra khỏi cung điện.

“Cut, tốt lắm, qua!”

Bành Nhất và Trần Giai Đình đều là diễn viên phái thực lực nên diễn xuất rất đúng chỗ.

Một cảnh quay ngắn, chuyển biến cảm xúc nhân vật đều vô cùng đúng chỗ.

Hoàng thượng phớt lờ, bực mình với hoàng hậu.

Hoàng hậu khẩu phật tâm xà, còn có vẻ mặt lạnh lùng, tuyệt đối không phải là kiểu hiền lương dịu dàng với hoàng thượng như phi tần hậu cung.

Quay xong, Bành Nhất trực tiếp từ chối hành động muốn tiến đến dẫn anh đi nghỉ ngơi của trợ lý, trái lại vui vẻ chạy vào trong cung điện, đặt mông ngồi xuống.

Sau đó, đám diễn viên đứng xem ở bên cạnh cũng kích động theo.

“Đạo diễn, quay xong cảnh này rồi, không thể lãng phí đạo cụ được, chúng ta hãy ăn đi!”

“Tôi đã sớm tò mò mùi vị rồi, đi đi đi, nếm thử đi.”

Quách Chí Bằng vẫn đang xem hình ảnh, sau đó đám diễn viên vây xem bên cạnh đã chạy hết vào cung điện chuẩn bị dùng bữa.

“Không có nhiều chỗ ngồi và đũa đâu!”

“Gọi người đi lấy, thơm quá đi!”

Ngoại trừ lúc quay phim, nói lý ra ngày nào mọi người cũng cùng nhau quay phim, đều có thể chơi đùa, ăn uống, tụ tập gì cũng có.

Cho nên lúc này Trần Giai Đình thấy mọi người đến ăn chực cũng chẳng có phản ứng gì.

Nhưng Bành Nhất bên cạnh lại có phản ứng rất lớn.

“Hôm nay mấy người không có cảnh quay, sao ai nấy đều chạy đến đây vậy, những món ăn này nhiều chất béo, ăn vào sẽ mập đấy, ăn đạo cụ khác đi, ăn chút đồ dinh dưỡng cho tốt.”

Bành Nhất vừa nhét vịt bát bảo vào trong miệng vừa nói không rõ.

Trong phim, lời nói của hoàng thượng rất có trọng lượng, mọi người đều phải nghe theo.

Nhưng ngoài đời thì hoàn toàn không có địa vị gì cả.

Mọi người cười ha ha bước qua, thiếu chút thì đẩy Bành Nhất ra ngoài.

“Không phải ngày thường mấy người không ăn đạo cụ à, hôm nay có chuyện gì vậy.”

Trần Giai Đình quay hai cảnh, chưa ăn miếng đạo cụ nào cả, lúc này nhìn thấy mọi người qua đây ăn đạo cụ đều có chút nghi ngờ.

Mùi vị của mấy món ăn này quả thật rất thơm, nhưng vì diễn viên phải duy trì vóc dáng, khả năng tự chủ của cô không tồi.

Thấy mấy chị em muốn nếm thử, cô còn chủ động nhường vị trí để mọi người dùng bữa.

“Chị Trần, đừng như vậy, lúc quay phim em thấy thầy Bành luôn ăn mà chị chưa đụng đến miếng nào, đạo cụ này không phải là loại bình thường đâu, là một diễn viên đóng vai đầu bếp làm đấy, mùi vị rất ngon!”

Diệp Tư thấy Trần Giai Đình không chút nghi ngờ thì vội vàng ấn người ngồi xuống.

“Chị xem thầy Bành như vậy mà chị không tò mò mùi vị à?”

Trần Giai Đình đúng là không suy nghĩ nhiều, chỉ lo quay phim thôi.

Lúc này nghe thấy lời nói của Diệp Tư, lại nhìn dáng vẻ muốn ăn của người xung quanh, cũng cầm đũa lên gắp một miếng khoai lang kéo tơ nếm thử.

Sau đó tiếng kinh ngạc liên tiếp vang lên, đám người Lâm Tử Hàng, Dương Tử sáng sớm đã đến hiện trường chờ đợi nhìn thấy thì vô cùng gấp gáp.

Đặc biệt là Giang Thượng và Lăng Hạ, một thầy thu âm, một thư ký trường quay đều tìm quan hệ để vào, hoàn toàn là một người làm công có tầng lớp thấp trong đoàn phim mới.

Đạo cụ quay phim xong hoàn toàn không đến lượt bọn họ ăn.

Thất sách rồi!

Đoàn phim này khác hoàn toàn với đoàn phim trước.

Đoàn phim trước chỉ là bộ phim chiếu mạng nhỏ, hơn nữa phần lớn tình tiết đều đã quay xong, chỉ còn lại mấy ống kính bổ sung của nam nữ chính và nữ phụ.

Cho nên đoàn phim không nhiều người cho lắm.

Diễn viên chính và đạo diễn ăn xong thì đến lượt bọn họ.

Bọn họ phí hết tâm tư vào đoàn phim mới.

Luôn đắm chìm trong vui vẻ, quên mất sự khác biệt của hai bên.

Mãi đến khi quay xong, Giang Thượng đặt cây ghi âm trong tay xuống, đứng bên ngoài bối cảnh, nhìn đám diễn viên chính trong nháy mắt ăn món ăn được bày đầy trên bàn.