Trong nháy mắt, đôi mắt nhỏ của Bành Nhất tản mát ra vô số ánh sáng.
Mắt thường có thể thấy được sắc mặt của anh tốt lên.
Hoàng hậu bên cạnh nhìn thấy biểu cảm trên mặt hoàng thượng, cũng lộ ra biểu cảm dịu dàng hiền lành nói xong lời thoại.
Nhưng nghe vào trong lỗ tai Bành Nhất đã hoàn toàn loại bỏ.
Tất cả lực chú ý ở trên bát canh gà.
Tươi thành như vậy, khó trách ngày hôm qua Diệp Tư ăn mì trường thọ giống như chưa ăn cơm.
Lúc này anh cũng vứt bỏ thìa trong tay, trực tiếp bưng bát ừng ực uống hết canh gà.
Phân lượng quá ít, uống một ngụm lớn liền không còn.
Bành Nhất chưa đủ đã buông bát, cảm thấy Trần Giai Đình múc quá ít.
Dù sao cảnh quay này anh cũng phải uống thêm mấy bát.
Vì thế không tiếp lời nói của hoàng hậu, ngược lại khen canh gà ngon.
“Canh gà này được lắm.”
Anh vừa nói, còn vừa tự múc cho mình một bát canh gà.
Tự mình làm, vậy khẳng định múc đầy một bát.
Bằng không một chút đó ai uống, còn chưa nếm được vị đã hết rồi!
Hoàng hậu thấy hoàng thượng chuyên tâm ăn cơm, không để ý tới cô, sắc mặt nháy mắt ngượng ngùng.
Sau đó lại gắp cho hoàng thượng một đũa dưa leo.
Sau đó nhìn thấy hoàng thượng uống xong hai bát canh gà, lại cầm lấy thìa uống bát thứ ba, cô lập tức hăng hái.
“Hoàng thượng, quy củ của lão tổ tông, không thể ăn quá ba…”
Bành Nhất ăn đang say sưa, nghe thấy lời này của hoàng hậu, nhất thời không rõ là đóng phim hay là suy nghĩ thật sự, vẻ hờn giận và không kiên nhẫn trong mắt đều sắp tràn ra ngoài rồi.
Nhưng đạo diễn lại rất hài lòng, cảm xúc này rất đúng chỗ.
Mơ hồ không nhịn được, còn có vẻ khó chịu khi bị quấy rầy dùng bữa.
Lại thấy Bành Nhất không có ý định dừng động tác, Trần Giai Đình cảm thấy không có vấn đề gì cả, đắm chìm trong vai diễn, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười hiền lành giống như mang bộ mặt giả cho bản thân vậy.
“Hoàng thượng thử phần vịt bát bảo này đi.”
Hoàng hậu chặn bàn tay đang muốn múc canh của hoàng thượng lại.
Tình tiết của cảnh quay này là Bành Nhất mặt không đổi sắc đặt bát canh trong tay xuống, sau đó viện cớ Dưỡng Tâm điện còn tấu chương cần phê duyệt.
Trực tiếp phất tay áo đi tìm Thục phi.
Nhưng Bành Nhất nhìn miếng vịt bát bảo được gắp qua trong đĩa, màu sắc đỏ thẫm bóng loáng, tản ra mùi thơm nhè nhẹ khiến người ta không khỏi muốn đưa vào miệng nhấm nháp.
Canh gà thôi đã ngon như vậy, vịt bát bảo sẽ có hương vị gì?
Thần sui quỷ khiến, Bành Nhất gắp vịt bát bảo trong đĩa lên rồi đưa vào trong miệng.
Thịt vịt non mịn ngon miệng, lớp da bên ngoài xốp giòn, không chút tanh tao nào cả, trái lại có mùi thơm của rất nhiều nguyên liệu như rau, nấm trộn lẫn với nhau.
Trong bụng vịt nhét đầy nguyên liệu, thịt vịt được ướp gia vị rồi chưng cách thủy trước, mùi vị của tất cả nguyên liệu đã đầy đủ lúc được chưng lên.
Vịt được chưng chín lại cho vào chảo dầu sôi.
Hương vị thoáng cái bị phong tỏa lại, màu sắc cũng đẹp hơn không ít, đợi đến lúc cắt bày ra bàn, thái một dao, cả sảnh đều thơm phức.
Lúc này, mùi thơm của vịt bát bảo rất thu hút.
Bành Nhất không nhịn được mà ăn một miếng.
Sau đó biểu cảm trên mặt dịu đi.
Bởi vì vị này thật sự quá ngon.
Anh chưa từng ăn món vịt thơm ngon xốp giòn như vậy, hơn nữa mùi vị còn phong phú, không dầu mỡ, khiến người ta có loại xúc động muốn bưng bát cơm lên ăn từng ngụm lớn.
Trần Giai Đình nhìn dáng vẻ này của anh, nhất thời không biết nên diễn tiếp thế nào, Bành Nhất diễn không đúng, dựa theo tình tiết của kịch bản, không phải lúc này hoàng thượng không vui, sau đó rời đi à?
Sao vẫn còn ăn được?
Trần Giai Đình cũng không biết nên diễn như thế nào, kết quả đạo diễn đã cứu cô.
“Cut, lúc này hoàng thượng phải phất tay áo rời đi, bày tỏ việc bất mãn khi hoàng hậu muốn quản mọi chuyện, sao cậu còn đứng ăn vậy?”
Bành Nhất vừa ăn xong một miếng vịt bát bảo đã bị đạo diễn hô dừng lại.
Sau đó, tất nhiên phải quay lại cảnh này.
Quách Chí Bằng rất hài lòng với diễn xuất của Bành Nhất trước mặt.
Đoạn sau không nên ăn miếng vịt bát bảo đó!
“Mọi người chuẩn bị quay lại.”
Quách Chí Bằng nói xong còn cố ý dặn dò Bành Nhất đang quay đừng chỉ nghĩ đến ăn.
Diệp Tư không có cảnh quay ngồi xem ở bên cạnh nghe thấy Bành Nhất bị đạo diễn nói thì vui cười.
“Hay lắm, chắc chắn là món ăn do Lâm Chu làm quá ngon nên không nhịn được!”
“Ha ha ha, hoàng hậu nương nương của chúng ta gắp đồ ăn, sao hoàng thượng không ăn mà bỏ đi được!”
Đám nương nương ở hiện trường không có việc gì thì trêu đùa hoàng thượng.
Dù sao thì tỷ lệ nam nữ trên đoàn phim cũng mất cân bằng, nhiều cô gái tụ lại với nhau, không dễ xem thường uy lực được!
Bành Nhất cười xấu hổ.
Sau đó dặm phấn, chuẩn bị quay lại.
“Đạo cụ, thêm lại miếng vịt bát bảo mới bị ăn mất ở trên bàn đi.”