“Đừng nghĩ nữa, ngửi mùi thơm này cũng biết cho dù có đồ ngon cũng không đến lượt diễn viên quần chúng như chúng ta.”
“Sắp dọn cơm rồi, xem thử sẽ biết.”
“…”
Thời gian nghỉ trưa dọn cơm, nhân viên công tác cộng thêm các diễn viên quần chúng đều vô cùng chờ mong cơm trưa hôm nay.
Bởi vì mùi thơm loáng thoáng trong không khí cực kỳ quyến rũ người ta, làm cho bụng người ta không nhịn được phát ra tiếng ục ục.
Cơm mà mọi người vô cùng chờ mong.
Chờ mong bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu.
Hoá ra mùi thơm này không phải cơm trưa của bọn họ truyền ra!
Sau đó tụ một chỗ thảo luận mới biết bên phía ngự thiện phòng đang quay phim, quay nấu ăn thật, mùi thơm chính là bên kia toả ra.
Có người tò mò nhìn, còn nhìn thấy không ít diễn viên đang vây xem.
Lâm Chu tay thạo nghề quen, làm xong hai bàn đồ ăn đạo diễn cần.
Sau đó chờ đạo cụ xong, hai cảnh này cũng có thể bắt đầu quay.
Trần Giai Đình đóng vai hoàng hậu ngày hôm qua kết thúc công việc sớm, còn không rõ chuyện mì trường thọ.
Lúc này được trợ lý nhỏ gọi xuống xe bảo mẫu quay phim, cô thấy một đám người vây xem ở phía sau đạo diễn, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
“Hôm nay tất cả mọi người đều không bận hả?”
Cảnh của đoàn làm phim thật ra khá nặng, bình thường thời gian nghỉ ngơi, diễn viên đều quay về khách sạn hoặc là trên xe bảo mẫu nghỉ ngơi xem kịch bản gì đó.
Rất ít tụ tập lại xem người khác quay.
Thấy Trần Giai Đình đến, Diệp Tư dẫn đầu vẻ mặt thần bí lắc đầu với cô.
“Một lát cô sẽ biết, cảnh hôm nay có niềm vui bất ngờ.”
Trần Giai Đình sờ không được tới đầu*, trước đó từng quay cảnh này, đạo diễn từng Cut một lần không hài lòng nói phải chuẩn bị quay lại.
mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc
mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc
Có thể có kinh ngạc gì?
Thấy dáng vẻ sờ không tới đầu của cô, Diệp Tư vẫn là lấp lửng không nói cho cô.
Bành Nhất đóng vai hoàng thượng biết hôm nay các nương nương này luôn vây quanh ở ngự thiện phòng xem diễn viên đóng cảnh nấu ăn.
Lúc này anh chỉ chờ ăn thôi.
Đạo cụ lát nữa khẳng định có thể ăn.
Như vậy cũng rất tốt.
Đạo cụ thật khẳng định tốt hơn đạo cụ giả.
Dù sao đạo cụ giả ăn vào miệng cũng không nhai nổi, còn phải làm bộ như không có việc gì nói lời thoại, lúc quay rất dễ dàng thoát vai, phải phân tâm che giấu.
Dùng đạo cụ thật sẽ không có những cố kỵ này.
Thấy mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, đạo diễn ra lệnh, các diễn viên nháy mắt đã đắm chìm trong vai diễn.
Hoàng thượng đã sớm đưa tin đến, buổi tối hôm nay cùng hoàng hậu dùng bữa tối.
Trong cung hoàng hậu tự nhiên đã bắt đầu chuẩn bị từ sớm.
“Canh gà mà hoàng thượng thích ăn đã chuẩn bị xong chưa?”
Thấy sắp đến giờ, hoàng hậu đỡ tay đại cung nữ bên cạnh đi ra hỏi.
“Nương nương yên tâm, phòng bếp đều chuẩn bị xong.”
“Hoàng thượng công vụ bận rộn, tất nhiên là phải chú ý thân thể.”
Hai người đang nói chuyện.
Cửa cung đã truyền đến âm thanh của tiểu thái giám, hoàng thượng tới.
Bành Nhất diễn vai hoàng thượng nhanh chóng đi vào trong ống kính, cảnh diễn nhiều có thể nói là thái giám tổng quản của nam phụ, đi theo phía sau hoàng thượng, cùng nhau khom lưng đi vào.
Vẻ mặt hoàng hậu vốn biểu cảm nghiêm túc sau khi nghe thấy hoàng thượng tới, nháy mắt đã trở nên ôn hòa, sau khi nhìn thấy bóng dáng của hoàng thượng thì mỉm cười thỉnh an.
Hoàng thượng và hoàng hậu không thân mật, cho nên hoàng thượng hơi phất tay kêu hoàng hậu đứng lên.
“Hoàng hậu không cần đa lễ.”
Hoàng thượng kêu hoàng hậu không cần đa lễ, hoàng hậu cứ theo lẽ thường hành lễ còn phản bác hoàng thượng nói lễ không thể bỏ.
Ống kính kéo gần, hoàng thượng rõ ràng không quá vui vẻ.
Sau đó hoàng thượng thản nhiên nói câu ăn cơm đi.
Là đến cảnh hoàng hậu múc canh cho hoàng thượng.
Ống kính quay đến trên bàn.
Cho dù là món ăn mà hoàng hậu và hoàng thượng ăn, cũng không có quá nhiều đồ ăn.
Canh gà đặt chính giữa, một con gà mái đầy đủ cực kỳ bắt mắt, da gà vàng óng ánh và hoàn chỉnh, trôi nổi mấy hạt kỷ tử, rất đẹp mắt.
Xung quanh canh gà còn bày vài món ăn.
Có khoai lang thái sợi tạo hình hoành tráng đẹp mắt, còn có thuyền rồng dưa leo tươi mát v.v….
Tuy rằng đồ ăn không nhiều, nhưng đều rất chú trọng.
Để người ta nhìn là biết ngự thiện, không mất đi phong phạm.
Hoàng thượng tiếp nhận canh gà, còn chưa uống, để sát vào đã ngửi thấy vị tươi của canh gà.
Cực kỳ nồng đậm, ngon.
Hơn nữa cũng không nhìn thấy một lớp dầu dày như canh gà bình thường.
Bành Nhất nhìn bát canh gà này, trong lòng rất thoải mái.
Cuối cùng đến lượt anh ăn rồi.
Ngày hôm qua thấy Diệp Tư ăn mì trường thọ, thật sự là khiến anh thèm.
Lúc này anh một tay nhận lấy canh gà mà hoàng hậu đưa qua, một tay cầm thìa, bình tĩnh múc một thìa canh gà đưa vào trong miệng.
Canh gà vào miệng còn hơi nóng, uống trong miệng, ôn nhuận và tươi ngon.