“Hương vị này còn nồng đậm hơn mùi thơm của một vài tiệm ăn.”
“Cô Diệp, hôm nay cô có cảnh ăn cơm không?”
Diệp Tư lắc đầu.
Hôm nay cô chỉ có một cảnh, lúc nãy đã quay xong rồi, hiện tại chính là đang đợi ăn.
Nhiều đồ ăn như vậy, quay xong, ăn ké mấy miếng không quá đáng chứ?
…
Bên kia đám người Lâm Tử Hàng kết thành đồng minh nhận được báo tin của Dương Tử, cũng biết Lâm Chu đang quay cảnh nấu ăn.
Một đám xoa tay tới rồi.
Lâm Tử Hàng quen thuộc đến tìm Quách Chí Bằng thầy của anh.
Nghiêm trang đi theo phía sau người ta làm trợ lý học tập.
Sau đó đi dạo một vòng liền nhìn thấy mấy người quen mắt.
Giang Thượng giơ cây thu âm.
Lăng Hạ đang nghiêm túc ghi lại từng tình huống chi tiết của ống kính.
Còn có Khâu Hào xen lẫn trong thái giám và Vương Vũ Sương làm cung nữ nhỏ bản bối cảnh.
Đều là người quen thuộc của anh bên đoàn làm phim <C;ô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo>.
Cừ thật, một ngày không gặp, toàn bộ có việc rồi?
Trong lúc nghỉ ngơi, mấy người này đều có tình nghĩa làm chung đoàn phim trước.
Gặp nhau rồi, không thể không gom lại tâm sự một phen?
“Thầy Giang, anh vào bằng cách nào?”
Làm nhân viên công tác trà trộn vào đoàn làm phim mới, Giang Thượng và Lăng Hạ cực kỳ có chủ đề.
Sau khi gặp nhau không nhịn được hỏi thăm đối phương tiến vào như thế nào.
Còn đừng nói.
Đám người Lâm Tử Hàng đều rất tò mò.
Diễn viên có thể thông qua diễn viên quần chúng vào tổ.
Nhân viên công tác thì vào bằng cách nào?
Sau đó ánh mắt của mấy người đều rơi vào Giang Thượng.
Giang Thượng mỉm cười.
“Tôi quen thầy thu âm của đoàn làm phim, bèn hỏi bọn họ có cần người không, tạo chút quan hệ là vào được.”
Nghe thấy lời nói của Giang Thượng, Khâu Hào lật tay cho anh ta một like.
Thằng nhóc anh biết tìm quan hệ thật đó!
Sau đó ánh mắt của mấy người lại nhìn về phía Lăng Hạ.
Ý tứ rất rõ ràng, chính là tò mò anh vào bằng cách nào.
“Tôi cũng là vào cửa sau, đoàn làm phim có người quen, sau đó chào hỏi là vào được.”
Cả giải trí giới nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, chỉ cần tiêu tiền, hoặc là có quan hệ.
Trong tình huống năng lực bản thân khá tốt, tìm một công việc vẫn dễ tìm.
Bọn họ thuần túy chính là cương vị công tác, cũng không phải yêu cầu diễn xuất, cái nào khó phải có kim chủ, hoặc là nhà đầu tư đập tiền sắp xếp mới được.
Thời gian tám chuyện chấm dứt, nghĩ đến lúc này Lâm Chu còn đang nấu cơm, nghe nói hầm canh gà mái cực kỳ tươi.
Không biết lát nữa đạo cụ diễn xong, bọn họ có thể ăn được không.
Nếu chuyện ngày hôm qua không xảy ra, Dương Tử vẫn dám nói anh ta có thể ăn được đạo cụ.
Nhưng hiện tại, anh ta cũng không xác định.
Cho nên sau khi nhìn thấy người quen ở đoàn làm phim, bọn họ tự phát tụ lại nghĩ cách.
“Thật ra cũng không giấu được bao lâu, lúc diễn, các diễn viên cũng phải nếm thử những đạo cụ đó, cho nên chúng ta còn không bằng mở rộng sức ảnh hưởng của thầy Lâm, để tất cả mọi người biết tay nghề của thầy Lâm tốt cỡ nào, đến lúc đó chúng ta không nói, những diễn viên muốn ăn đạo cụ tự mình sẽ nghĩ hết cách để ăn.”
Ví dụ trước đó lúc bọn họ quay, diễn viên ăn say mê, kêu Cut thêm vài lần, không phải có thể ăn thêm vài lần à!
Hơn nữa quay phim cũng không thể một lần là qua.
Có đôi khi cảm giác mà đạo diễn muốn không diễn ra được, một cảnh sẽ Cut rất nhiều lần.
Những điều này đều rất bình thường.
Cho nên muốn ăn đạo cụ không phải quá đơn giản à!
Mấy người cảm thấy Dương Tử nói có đạo lý.
Thật ra ngày hôm qua cảnh quay nữ diễn viên chính ăn mì trường thọ, diễn viên làm sao cũng phải ăn một miếng.
Đồ ăn mà Lâm Chu làm cực kỳ bình thường, ăn vào miệng hương vị lại vô cùng đáng kinh ngạc.
Cho nên muốn cho tất cả mọi người không biết tay nghề của Lâm Chu, căn bản không thể.
Cho dù ngày hôm qua có thể ăn giả.
Nhưng hôm nay còn có cảnh ăn cơm, nam diễn viên chính phải uống hai bát canh, còn phải khen canh ngon, đều là phải nếm thử.
Đồ ăn mà Lâm Chu làm chính là một khối vàng, cho dù có thể che giấu nhất thời, cũng không che giấu được một đời.
Đám người Lâm Tử Hàng nhận rõ hiện trạng, quyết định nghe lời nói của Dương Tử.
Trực tiếp để tất cả mọi người biết tay nghề của Lâm Chu, bọn họ mới có cơ hội ăn ké!
Trở lại hiện trường quay phim.
Bọn họ đã có thể ngửi được mùi canh gà, trừ canh gà còn có mùi thơm ngào ngạt của thịt.
Mọi người đang nghỉ ngơi, ngửi được mùi, còn tưởng rằng là phòng bếp của đoàn làm phim truyền đến.
Một đám đều đang đoán hôm nay phòng bếp làm món ngon gì.
“Mé, thơm quá đi, hôm nay đạo diễn và các diễn viên chính cũng ăn cơm đoàn à?”
“Không hiểu được, tôi cảm giác có lẽ không phải phòng bếp, cơm hộp của phòng bếp chúng ta ăn mỗi ngày, chính là nồi lớn, nào có mùi thơm này.”