Ông lấy ra kịch bản đưa cho Lâm Chu, miêu tả đơn giản cho cậu món ăn cần cho cốt truyện này, đại khái cần những gì.
Làm đạo diễn, những thứ này trong đầu ông đều có quy hoạch.
Lâm Chu gật đầu tỏ vẻ hiểu được.
Cảnh ăn cơm này cũng rất đơn giản.
Hoàng thượng đến cung hoàng hậu ăn cơm, sau đó có một món canh mà hoàng thượng thích uống, uống liên tục hai bát, lúc chuẩn bị uống thêm bát nữa, hoàng hậu liền khuyên bảo hoàng thượng quy củ lão tổ tông, không thể ăn quá ba.
Hoàng thượng hiếm khi có khẩu vị, ăn một bữa cơm cũng bị hoàng hậu khuyên quy củ, nhất thời cơm chưa ăn xong đã bị tức no rồi, đi đến cung Thục phi.
Cũng may trong cung Thục phi đang ăn cơm.
Hai cảnh diễn, thức ăn trên bàn đều là bối cảnh, hàm nghĩa đại biểu khác nhau.
Hoàng hậu không được sủng, bình thường tiết kiệm, ăn không xa xỉ như trong cung Thục phi, xuyên thấu qua những chi tiết này cho dù không nói rõ hoàng hậu không được sủng, cũng có thể cho người ta biết hoàng hậu sống không thoải mái bằng Thục phi.
Cho nên đồ ăn ở hai cung cũng gần như biểu hiện ra ngoài.
Vốn dĩ hai cảnh diễn này không cần quay nội dung ngự thiện phòng làm món ăn.
Nhưng muốn dùng đồ ăn mà Lâm Chu làm, vậy chỉ có thêm cảnh.
Các nương nương trong đoàn làm phim vừa nghe cho diễn viên tay nghề nấu nướng tốt thêm cảnh, một đám đều chạy tới vây xem.
Trừ nam diễn viên chính Bành Nhất không hứng thú với ăn.
Anh hưởng thụ thời gian thanh nhàn hiếm có.
Không cần bị một đám con gái vây quanh trong phim, ngoài phim còn phải nghe một đám con gái nói chuyện phiếm.
Từ sáng đến tối chưa có thời điểm im lặng.
Lâm Chu nghe đạo diễn nói xong thì trước hết đi phòng bếp của đoàn làm phim tìm nguyên liệu nấu ăn.
Là canh vịt cần ăn thật trong phim, khẳng định phải hầm lên trước.
Nhưng phòng bếp của đoàn làm phim không có vịt, chỉ có gà mái, vì thế Lâm Chu nói với đạo diễn, đổi thành canh gà được không.
Hoàng thượng uống canh vịt hay canh gà cũng không ảnh hưởng gì.
Cho nên lời thoại trên kịch bản đã bị đổi thành canh gà.
Lâm Chu dẫn người tới lui khuân vác hai ba chuyến nguyên liệu mới có thể nhét đầy nơi đặt nguyên liệu trong ngự thiện phòng.
Như vậy nhìn mới có cảm giác của ngự thiện phòng chứ!
Đạo cụ giả, rốt cuộc nhìn không chính thức bằng đạo cụ thật.
Sau đó khi Lâm Chu bắt đầu chuẩn bị còn có một đạo diễn thực hiện đang quay, những cảnh nấu ăn này được quay lại đầy đủ, cuối cùng cắt vào trong phim phỏng chừng cũng không còn lại bao nhiêu Quay phim chính là như vậy, có đôi khi quay rất nhiều, cuối cùng cắt ra có thể sẽ còn lại một chút.
Lâm Chu cũng quen dáng vẻ nấu ăn trước ống kính.
Sau đó vừa ngẩng đầu đã thấy người cầm cây thu âm quen mắt, nhìn kỹ, đây không phải thầy thu âm của đoàn làm phim trước à?
Mỗi ngày bọn họ tụ lại với nhau giành cơm, ấn tượng vẫn khá khắc sâu.
Thầy thu âm chú ý tới Lâm Chu đang nhìn anh ta, hơi lộ ra nụ cười.
Ống kính của đạo diễn thực hiện đang quay động tác trên tay Lâm Chu, không ai phát hiện ánh mắt hai người đan xen.
Đoàn làm phim quy mô càng lớn, nhân viên công tác càng nhiều.
Rất hiếm có ai có thể chú ý tới nhiều hoặc ít một nhân viên công tác như vậy.
Lâm Chu không ngờ anh ta đến đoàn làm phim mới, không chỉ có các diễn viên theo tới, ngay cả nhân viên công tác của đoàn làm phim trước cũng theo tới.
Đây là đoàn làm phim trước còn chưa ăn được, theo tới đoàn làm phim sau?
Nhưng người của đoàn làm phim này nhiều như vậy, cậu làm đạo cụ, căn bản không đủ cho mọi người chia.
Cho nên thật sự chưa chắc có thể ăn được.
Làm một cái diễn viên quần chúng đây không phải chuyện cậu nên quan tâm.
Lâm Chu nghiêm túc làm đồ ăn trên tay.
Không chỉ có canh gà mà hoàng thượng thích ăn, còn có thịt anh đào mà Thục phi thích ăn.
Có thời gian hầm canh, đương nhiên cũng có thời gian hầm thịt anh đào chính tông.
Thời gian Lâm Chu nấu ăn, trừ các diễn viên ngay từ đầu tò mò về cậu vây xem một lúc.
Chờ khi quay đến cảnh của các cô đều lần lượt bị kêu đi quay.
Hôm nay Diệp Tư có một cảnh, quay xong cũng không đi, không giống như thường ngày trở lại trong xe bảo mẫu nghỉ ngơi.
Ngược lại hưng trí bừng bừng đi qua xem Lâm Chu nấu ăn.
So với đồ ăn trước đó ít, lần này Lâm Chu làm đồ ăn nhiều, mùi cũng nồng đậm.
Lúc này theo đồ ăn của Lâm Chu làm tiến vào cảnh đẹp, cả ngự thiện phòng đều tràn ngập mùi thơm của đồ ăn.
Mùi lan tràn khiến một vài diễn viên quay xong đều tò mò vây quanh lại.
“Đáng tiếc, hôm nay tôi không có cảnh ăn cơm, chị Trần có, lát nữa tôi đi xem, chờ cô ấy diễn xong, tôi đi ăn ké.”
“Có đạo lý, thật sự thơm quá đi, tôi vẫn là lần đầu ngửi được mùi thơm của làm cơm.”