Back to Novel

Chapter 1040

Chỉ vì anh là người thích ăn hàng thật à? (2)

Chỉ vì anh là người thích ăn hàng thật à? (2)

Lần trước điện thoại cậu gặp phải tình huống tương tự là lúc cậu nằm trên hot search.

Lần này lại là vụ gì nữa đây?

Lâm Chu mở vào giao diện chat, tiện tay mở luôn tin nhắn đầu tiên ra xem.

Khâu Hào: [Anh Lâm ơi, anh tham gia đoàn làm phim《 Tinh Quang Nhân Hỏa 》 à? Còn thiếu diễn viên quần chúng không? Ekip có thiếu vai phụ của phụ là khách hàng đến ăn bánh trứng cuộn trước quầy của anh không? Tôi có thể trả tiền để diễn luôn!]

Tin nhắn còn gửi kèm link tin tức cậu lại lên hot search.

Lâm Chu ấn vào link liên kết, mò vào xem hot search mới về cậu.

Lọt vào tầm mắt chính là cảnh cậu vừa quay xong.

Bây giờ cậu cũng là người có fan rồi nha! Lâm Chu đọc bình luận bên dưới, tất cả đều đang thảo luận về chuyện nấu nướng của cậu trong cảnh quay.

Tốt lắm! Nhờ phúc của cái hot search kia mà Weibo của cậu đã có gần 200 nghìn fan.

Đúng là thời đại lưu lượng có khác!

Chỉ cần hot lên là hốt fan ngay.

Lâm Chu đóng Weibo, chia sẻ danh thiếp WeChat của trưởng nhóm cho Khâu Hào.

“Tôi cũng không rõ đoàn phim còn cần diễn viên quần chúng nữa không. Đây là trưởng nhóm đã đưa tôi vào đoàn làm phim, anh hỏi anh ấy thử xem.”

Lâm Chu hiểu ý của Khâu Hào: Anh chỉ đơn giản muốn kiếm một vai quần chúng để quang minh chính đại ăn đồ ăn cậu làm thôi.

Lâm Chu không có ý kiến gì với vấn đề này, ai ăn mà không được!

Huống chi cậu và Khâu Hào nói chuyện với nhau rất hợp.

Đối với tin nhắn của những người còn lại, hầu như cậu đều trả lời cùng một ý.

Lâm Chu hào phóng chia sẻ danh thiếp WeChat của trưởng nhóm cho mọi người, sau đó nhắn tin chào hỏi và báo cho trưởng nhóm biết.

Thế là xong!

Trưởng nhóm: Có chuyện tốt như vậy nữa hả?

Anh ta tình cờ tuyển được một diễn viên đang hot, đáng giá bằng phí giới thiệu của tận mười diễn viên quần chúng. Không ngờ, tuyển một người còn có thể giới thiệu thêm cho anh ta một tốp người khác!

Đúng là người tốt hiếm có khó tìm!

Lúc này, trưởng nhóm vội gửi lì xì cho Lâm Chu.

Tuy không nhiều lắm, chỉ có 200. Nhưng cũng đủ bày tỏ tấm lòng của anh ta.

Lâm Chu trả lời tin nhắn xong bèn đi tìm phó đạo diễn, hỏi xem tiếp theo cậu còn cảnh quay nào không, nếu không cậu có thể nhận tiền cát-sê liền rồi rời đi.

Hạ Vũ nghe vậy thì tỏ ra không chắc lắm, lại quay đi hỏi đạo diễn.

Đạo diễn nhớ lại mấy câu của Chu Dĩ Hân, chợt cảm thấy tò mò về tay nghề nấu nướng của Lâm Chu.

Đạo diễn định quay thêm vài cảnh nữa nên nói với cậu sáng mai còn phải quay một cảnh nữa, để cậu chuẩn bị sẵn.

Lâm Chu tỏ ý đã biết, vậy nghĩa là hôm nay cậu có thể kết thúc công việc tại đây rồi.

Sáng hôm sau, Lâm Chu đến trường quay lập tức gặp được Khâu Hào góp mặt làm diễn viên quần chúng cho đoàn làm phim.

Những người còn lại đều đã tham gia vào ekip khác, không có thời gian chạy đến đây diễn vai quần chúng.

Ai cũng nổi điên, khóc lóc than thở trên WeChat.

Lâm Chu nhìn thấy Khâu Hào đến đây, không hề bất ngờ.

Cậu chỉ tò mò sao anh có thể vào đoàn nhanh như vậy.

“Anh không tham gia phim nào khác à? Anh cũng là diễn viên chính mà, sao còn đến đây diễn vai quần chúng nữa thế!”

Khâu Hào trưng ra vẻ mặt ‘Chẳng lẽ anh còn không hiểu chắc?’ để nhìn Lâm Chu.

Lâm Chu:…

Chỉ vì anh là người thích ăn hàng thật à?

“Không á! Quay cả bộ mệt lắm, không được nghỉ ngơi chút nào.”

Khâu Hào không thèm quan tâm mình diễn vai chính hay vai quần chúng.

Anh tiến vào giới giải trí vốn là vì nhàm chán, muốn hưởng thụ ánh sáng chói lóa của minh tinh, chỉ muốn chơi cho vui vẻ.

Bây giờ anh đã tìm được việc khiến bản thân hứng thú hơn, ai cũng đừng hòng cản được anh.

Ngẫm lại lần này anh lại nữa giấu quản lý, chạy đi đóng vai quần chúng, Khâu Hào lập tức cảm thấy chột dạ.

Dù sao, ngoài Lâm Chu ra cũng không ai biết anh đang ở đâu.

Chờ khi nào anh ăn xong bánh trứng cuộn rồi về, chắc là quản lý sẽ không biết đâu!

“Vậy sao anh vào đây được?”

Nói đến đây, Khâu Hào không cảm thấy buồn ngủ nữa.

“Tôi gửi bao đỏ cho trưởng nhóm, nhờ anh ta sắp xếp.”

Khóe miệng Lâm Chu co giật.

Làm gì có người nào vào đoàn quay phim, còn chưa nhận tiền cát-sê mà đã bỏ tiền túi ra trước không hả!

Lâm Chu vừa đến không bao lâu, nhóm diễn viên ăn bánh trứng cuộn do Lâm Chu làm hôm qua đã vây đến.

“Thầy Lâm ơi, hôm nay vẫn diễn làm bánh trứng cuộn đi, đến lúc đó chúng tôi đứng cạnh thầy nhé!”

Lâm Chu nghe vậy, còn chưa kịp nói gì thì Khâu Hào bên cạnh đã không nhịn được nói: “Chuyện này phải xem đạo diễn sắp xếp thế nào đã.”

Anh đã đến rồi, tất nhiên vị trí bên cạnh anh Lâm sẽ là của anh.

Khâu Hào vừa dứt lời, nhóm diễn viên lập tức nhìn về phía anh.

Sau đó, một số người nhận ra ngay đây là nam chính của phim 《 Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo》, hai mắt lập tức trợn to.

Sao nam chính của phim này lại đến đoàn làm phim của bọn họ vậy?

Lại còn rất quen thuộc với thầy Lâm nữa cơ!

“Đúng đúng đúng, nghe đạo diễn cả mà. Thầy Lâm, vậy tôi đi thay quần áo trước đây.”

Lâm Chu nhìn Khâu Hào bảo vệ đồ ăn như vậy thì lắc đầu bất đắc dĩ.

“Anh Lâm, lát nữa anh làm bánh trứng cuộn nhất định phải cho tôi một cái nhé! Đến lúc đó, tôi sẽ đứng xếp hàng trước mặt anh!”