Back to Novel

Chapter 1041

Anh thật đáng thương vì chưa được ăn lần nào!

Anh thật đáng thương vì chưa được ăn lần nào!

Nhân vật này là anh cố ý trả tiền để được nhận.

Chính là vì có thể ăn được một cái bánh trứng cuộn.

Khó cho anh quá mà!

Chờ đến khi diễn viên chính tới, đạo diễn bắt đầu hướng dẫn diễn xuất cho mọi người.

Ánh mắt của nhóm người đều đổ dồn về phía Khâu Hào.

Hiện giờ có một bộ phim truyền hình ăn khách do anh đóng vai chính đang được phát sóng, cộng thêm Lâm Chu ở đây, chắc chắn ai cũng biết.

Vậy nên mọi người chỉ cần nhìn thoáng qua đã có thể nhận ra Khâu Hào.

“Sao thầy Khâu tham gia vào đoàn làm phim chúng ta, lại còn đứng trong nhóm diễn viên quần chúng thế nhỉ?”

Đạo diễn nhìn sang phó đạo diễn bên cạnh bằng ánh mắt nghi ngờ.

Hạ Vũ nghĩ đến số tiền Khâu Hào bỏ ra, ho khan hai tiếng, đành bước đến nói nhỏ vào tai đạo diễn.

“Thầy Khâu chủ động đến diễn vai phụ trong đoàn làm phim ạ. Đã thế còn quăng tiền vào, nói muốn diễn nhân vật đứng cạnh quầy hàng của thầy Lâm ăn bánh trứng rán.”

Đạo diễn lộ vẻ khó hiểu, trên mặt hiện rõ mấy chữ: Còn có loại chuyện này nữa hả?

Ánh mắt đạo diễn nhìn Khâu Hào cũng khác hẳn.

Lâm Chu trông thấy đạo diễn thì thầm to nhỏ với phó đạo diễn, ánh mắt còn lén lút liếc về phía cậu và Khâu Hào thì lặng lẽ cách xa anh một chút.

Cảm giác lén lút này thật sự rất dữ dội.

Khâu Hào không cảm nhận được tí gì, chỉ thấy Lâm Chu cách mình hơi xa, còn sáp đến gần cậu thêm chút nữa.

“Anh Lâm đoán xem đạo diễn và phó đạo diễn đang nói chuyện gì đi! Tôi vừa nghe có nhắc đến tên tôi, chắc chắn họ đang nói tôi đã vào đoàn phim bằng cách nào đây mà.”

Lâm Chu bình tĩnh từ tốn nhưng giọng điệu lúc trả lời có vẻ bất đắc dĩ: “Anh nói nhỏ một chút! Chuyện đó có vẻ vang gì lắm đâu!”

Nếu để người khác biết anh vì ăn mà đưa tiền cho phó đạo diễn để vào vai quần chúng đứng ăn bánh trứng cuộn, cậu cảm thấy chắc chắn chuyện này lại bị treo lên hot search nữa cho xem.

Đến lúc đó, các fan sẽ nghĩ thế nào về vị tổng tài bá đạo chuyên nghiệp này đây!

Tâm trạng hưng phấn của Khâu Hào từ từ lắng xuống, cẩn thận suy nghĩ, hình như đúng là việc quăng tiền vào để lấy vai nói ra chẳng hay ho gì.

Quá ảnh hưởng đến phong cách ngầu lòi của anh!

Đạo diễn nói chuyện xong cũng mặc định chuyện Khâu Hào diễn vai quần chúng.

Nam diễn viên chính của một bộ phim đang hot muốn đóng vai quần chúng trong phim của anh ta, đã thế còn là chủ động yêu cầu. Trong vụ mua bán này, kiểu gì anh ta cũng không thiệt thòi.

Đạo diễn cười ha hả hướng dẫn diễn xuất cho mọi người, sau đó bắt đầu.

Vẫn là phân cảnh ăn sáng.

Lần này có thêm Khâu Hào đứng xếp hàng trước quầy hàng của Lâm Chu.

Lâm Chu nhanh tay làm bánh trứng rán.

So với Chu Dĩ Hân kén ăn, Khâu Hào ăn cái gì cũng được.

Anh không chỉ muốn hai trứng, mà còn phải thêm xúc xích giăm bông, thịt nạc thăn, chà bông.

Còn có bánh rán giòn, cuối cùng mới cuộn lại thành bánh trứng rán, lượng thức ăn rất nhiều.

Khâu Hào mở to mắt nhìn chằm chằm, cầm bánh rán đứng cạnh quầy hàng, cúi đầu cắn một miếng lớn, trông vô cùng vui vẻ hạnh phúc.

Người tiếp theo là Chu Dĩ Hân.

Lần này, hai người nói chuyện quen thuộc hơn nhiều.

Chu Dĩ Hân là khách quen, nói chuyện thân quen như thường lệ.

Lâm Chu gật đầu, làm cho cô một cái bánh trứng rán phiên bản chỉ có khoai tây sợi và ít nước sốt.

Bánh rán giòn được chiên trong dầu, diễn viên nữ sẽ không ăn.

Cô càng không ăn xúc xích giăm bông và thịt nạc thăn, vì cô nghĩ chúng toàn là thực phẩm rác.

Khâu Hào ăn cực kỳ ngon lành, mỗi miếng đều có thịt, thơm nức mũi.

Camera vẫn đang quay, Lâm Chu tiếp tục làm bánh trứng cuộn.

Có những diễn viên quần chúng khác vô thức đi đến trước quầy hàng của cậu.

Đạo diễn chưa hô cắt, mọi người chỉ có thể diễn tiếp.

Nhất thời, cảnh tượng trông hệt như đang diễn ra ngoài đời thường.

Sáng sớm bận rộn, dưới lầu công ty là những nhân viên văn phòng vội vã đi làm.

Rất nhiều người đi đường còn chưa kịp ăn sáng bèn chạy đến mua bánh trứng rán, cũng có người cầm bánh bao trong tay, vừa đi vừa ăn.

Cảnh diễn đông người như vậy rất khó quay xong trong một lần.

Bởi vì nhiều người nên nếu có người di chuyển sai vị trí hoặc diễn xuất mất tự nhiên thì sẽ phải quay lại một lần.

“Cắt, lại lần nữa, diễn viên phải diễn đúng cảm xúc. Tưởng tượng mọi người phải bước vào tòa nhà công ty, phải đi làm, hiểu không? Sao mặt người nào người nấy đều không có cảm xúc vội đi làm gì hết vậy!”

Các diễn viên im lặng nghe phê bình, sau đó bắt đầu diễn lại.

Đạo diễn nhìn Khâu Hào và Chu Dĩ Hân, dù anh ta đã hô cắt nhưng hai người này không hề chú ý anh ta nói gì, ngược lại chỉ tập trung xem Lâm Chu làm bánh.

Trong mắt anh ta lóe lên vẻ tò mò, đi đến trước quầy hàng, trông thấy Lâm Chu đang cầm bánh trứng rán đã làm xong trên tay, nói: “À thì, tôi cũng chưa kịp ăn sáng, bánh rán xong rồi đừng nên lãng phí, để tôi lót dạ cho.”

Khâu Hào nhìn thấy dáng vẻ này của đạo diễn thì rơm rớm nước mắt.

Đạo diễn thật đáng thương! Vậy mà chưa từng thưởng thức tay nghề của anh Lâm lần nào!

Khó trách có thể bình tĩnh đến vậy.

Anh còn tưởng đạo diễn này quá vững vàng, hô cắt rồi cũng không đến ăn bánh rán, ngược lại còn hướng dẫn diễn xuất trước.