Chỉ vì anh là người thích ăn hàng thật à? (1)
Đều là diễn viên, dựa vào gì người ta ăn ngon như vậy chứ!
“Chị Chu… Chị đang nhìn gì thế ạ?”
Trợ lý nhỏ thấy trạng thái của Chu Dĩ Hân không thích hợp lắm bèn ngập ngừng hỏi.
“Không có gì, chị đi tìm đạo diễn đây.”
Chu Dĩ Hân sực tỉnh, lập tức cầm điện thoại di động đi tìm đạo diễn.
Đạo diễn trông thấy Chu Dĩ Hân bước đến, còn tưởng bà cô này lại định đòi hỏi gì nữa, không ngờ cô vừa mở miệng ra là bàn chính sự.
“Chuyện anh nói trên hot search ấy, tôi đã sắp xếp đấy! Thế nào, độ hot ổn lắm đúng không!”
Đạo diễn nghĩ đến chuyện này thì nhanh chóng hí hửng.
Đúng thật là đĩa bánh từ trên trời rơi xuống, lại còn để anh ta đón được.
Anh ta có thể không vui chắc!
“Lâm Chu có bao nhiêu cảnh quay vậy? Tôi nhớ trong thiết lập của tôi, hình như tôi thường hay ăn bánh trứng rán dưới lầu công ty phải không?”
Chu Dĩ Hân nhìn đạo diễn, vừa trầm ngâm suy nghĩ vừa hỏi.
Nghe cô hỏi vậy, đạo diễn ngạc nhiên nhìn về phía cô.
Trước đó, chẳng phải bà cô này còn nói không muốn ăn quầy hàng ven đường, cảm thấy không thể cho vào miệng nổi mà?
Giờ cô ta nói thế là có ý gì?
“Phải, cô thấy thế nào?”
Đạo diễn không biết ý định tìm đến của Chu Dĩ Hân là gì, chỉ đành dò hỏi thử.
Dù sao thì lượng người theo dõi bộ phim này đều dựa cả vào minh tinh lưu lượng Chu Dĩ Hân đây.
Có vấn đề gì, tất nhiên phải bàn bạc cho tốt.
Chu Dĩ Hân mỉm cười, khiêm tốn nói: “Trước đó là tôi tùy hứng thôi. Bây giờ tôi cảm thấy làm diễn viên vẫn phải diễn theo kịch bản ban đầu mới được. Có bao nhiêu cảnh ăn sáng dưới lầu công ty, tôi sẽ quay bấy nhiêu.”
Đạo diễn nghe Chu Dĩ Hân nói vậy thì trừng to mắt, hơi bất ngờ.
Cô ta thế này là do hot search nên mới thay đổi chủ ý, hay vì lý do nào khác nhỉ?
Sao tự nhiên lại nói lời này!
Đúng là kỳ lạ đến mức làm người ta không quen mà!
Đạo diễn kỳ quái nhìn Chu Dĩ Hân một lúc, nếu đối phương đã muốn quay phim đàng hoàng, diễn theo kịch bản ban đầu, không tùy tiện sửa đổi kịch bản nữa thì quá tốt rồi.
Cho nên mặc kệ tại sao Chu Dĩ Hân bỗng dưng trở nên dễ nói chuyện như vậy, đạo diễn vẫn cảm thấy vui mừng.
“Đương nhiên có thể chứ! Để lát nữa tôi xem thử có bao nhiêu cảnh quay đi làm rồi tranh thủ quay hết trong hôm nay.”
Cảnh quay kiểu này khá ít, nhân lúc Chu Dĩ Hân còn dễ nói chuyện, anh ta phải nhanh chóng quay cho xong mới được!
Đạo diễn dứt lời lập tức thông báo mọi người chuẩn bị quay tiếp. Nhưng lại bị Chu Dĩ Hân nhảy dựng lên ngăn cản.
“Đạo diễn, giờ tôi còn no lắm, ăn không nổi nữa. Có thể quay cảnh này sau được không? Mỗi sáng quay một cảnh là được.”
Cô ta cũng không ăn hết nhiều đồ ăn như vậy, còn dễ béo lên.
Một ngày ăn một bữa là hợp lý nhất.
“Hả?” Đạo diễn đờ người, cái gì gọi là mỗi sáng quay một cảnh hả?
Làm gì có đoàn làm phim nào mỗi sáng đều quay cảnh diễn viên chính đi ăn ở quầy hàng ven đường chứ!
Đạo diễn khó xử nhìn Chu Dĩ Hân.
Anh ta vốn tưởng bà cô này đến bàn bạc chính sự, nào ngờ sau khi cô nêu ra ý kiến vẫn khiến anh ta khó xử.
Bởi mới nói sao tự nhiên bà cô này khéo hiểu lòng người như thế! Hóa ra nói cả buổi trời vẫn chỉ là kiếm chuyện.
Haizz!
Đạo diễn không có bao nhiêu tên tuổi, lúc làm việc với các minh tinh nổi tiếng không thể tỏ thái độ quá cứng rắn, rất nhiều chuyện đều phải thảo luận lại.
May mà Chu Dĩ Hân chỉ là ngôi sao lớn hơi kiêu ngạo một chút, trên cơ bản lúc quay phim vẫn nghe theo sắp xếp của đạo diễn.
Vậy nên lúc này, đạo diễn mới sẵn lòng nhường nhịn tính xấu của cô.
Nhìn ánh mắt ngây thơ của Chu Dĩ Hân, đạo diễn thở dài bất đắc dĩ hỏi: “Sao cô bỗng nhiên muốn quay thêm cảnh ăn bánh trứng rán vậy?”
“Ăn ngon lắm đấy! Anh chàng tên Lâm Chu này quả không hổ là người có thể nổi tiếng nhờ đóng vai đầu bếp trong phim, bánh trứng cuộn anh ta làm thật sự rất ngon!”
Đạo diễn lộ vẻ khó hiểu.
Có thật không đấy?
Chỉ là bánh trứng cuộn thôi mà, có gì ngon đâu?
Chẳng qua trông Chu Dĩ Hân không giống đang nói dối.
Nhưng sáng nào cũng quay một cảnh đi làm thì không cách nào thực hiện được.
Đạo diễn thẳng thừng từ chối: “Thế thì không được! Đi làm, ăn sáng chỉ cần quay cảnh là đủ rồi, nhiều hơn nữa vô nghĩa lắm, không có tác dụng gì!”
Chu Dĩ Hân vốn tưởng chuyện nắm chắc mười phần, ai ngờ lại bị đạo diễn hất nước lạnh vào mặt như vậy thì trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cứ như cô chưa từng nghĩ chuyện sẽ diễn ra thế này.
“Vậy há chẳng phải tôi sẽ không được ăn bánh trứng rán do Lâm Chu làm mỗi ngày à?”
Đạo diễn lộ vẻ một lời khó nói hết.
Cô thành thật như vậy có phải tốt không?
“Chúng ta đang quay phim, chắc chắn không thể làm theo ý tưởng của cô đâu.”
Chu Dĩ Hân không muốn bỏ cuộc nhưng nhìn dáng vẻ của đạo diễn lại cảm thấy không có cơ hội, thế là cô ủ rũ chán nản.
Một bên khác, nhóm người Khâu Hào cũng nhìn thấy hot search.
Đoạn video quay cảnh Lâm Chu làm bánh trứng cuộn ở đoàn làm phim mới đang tỏa sáng lấp lánh trên hot search.
Ai mà không nhìn thấy cho được!
Thế là chờ đến khi Lâm Chu thoát ra khỏi vòng vây của nhóm diễn viên quần chúng, đi ra ngoài, mở điện thoại lên lập tức trông thấy rất nhiều tin nhắn chưa đọc và cuộc gọi nhỡ.