Thật sự là một đám vô dụng! (2)
Văn Cao Dật nói xong, nhân viên công tác trên bàn cũng gật đầu, căn bản luyến tiếc Lâm Chu.
“Thầy Lâm, chúng ta vừa mới quen nhau, anh muốn đi à!”
“Chúng tôi luyến tiếc anh, kêu đạo diễn thêm cảnh cho anh, anh đừng đi!”
“Thầy Lâm, anh đi rồi, chúng tôi sẽ nhớ anh thật sự nuốt không trôi!”
“…”
Lâm Chu: …
Chiêu trò quen thuộc, chỉ có người không quen thuộc mà thôi.
Vẫn là những lời này.
Nói cái gì mà không nỡ xa cậu, chẳng phải ai nấy đều không nỡ xa món ăn do cậu làm à?
Trong lòng Lâm Chu rõ ràng.
Lâm Tử Hàng đứng bên cạnh nghe thấy lời này lại ngồi không yên, mới ăn hai bữa cơm thì sao đủ!
Càng nghĩ đến lúc này, đầu óc anh xoay chuyển càng nhanh!
Trước đây thức đêm thì đầu óc không hoạt động được.
Lúc này ăn uống no đủ, đầu óc lại hoạt động rất nhanh.
Thoáng cái có chủ ý giữ Lâm Chu lại.
“Sao thầy Lâm có thể đi được, đoàn phim vẫn cần cậu đấy, sao lại không có phim để quay chứ, thêm vai diễn, làm cống phẩm cho vai diễn đã chết đi, cậu nói đúng không?”
Lâm Chu:?
Đầu óc Lâm Chu mơ màng, nhìn vào ánh mắt Lâm Tử Hàng đều cảm thấy không đúng.
Đúng là nhân tài, vậy mà có thể kiếm ra nhiều vai diễn trong phim ma cho cậu.
Văn Cao Dật chìm vào im lặng.
Anh hoàn toàn không nghĩ đến khía cạnh này.
Nhưng nghĩ kỹ lại hình như cũng có thể thử xem!
Lâm Chu thấy đạo diễn thật sự nghĩ đến việc này thì vội vàng gián đoạn.
“Đừng, thông thường cống phẩm thường là trái cây bánh điểm tâm, không cần tôi xuống bếp nấu ăn đâu, đạo diễn, mấy người bình tĩnh lại chút!”
Văn Cao Dật nghe thấy lời nói của Lâm Chu thì phản ứng lại bản thân đã bị Lâm Tử Hàng dẫn dắt rồi.
“Hay là thôi đi, không thể thêm được nữa, nếu còn thêm thì kịch bản của tôi sẽ phải thay đổi, đâu còn là phim ma, mà là phim đầu bếp ma đấy!”
Lâm Tử Hàng đau đớn ôm ngực, vô cùng khó chịu.
Nghe xong lời này thì không cần suy nghĩ mà đã nói: “Quay phim đầu bếp ma cũng được mà!”
Lâm Chu: …
Lúc này không chỉ Lâm Chu im lặng, ngay cả Văn Cao Dật cũng phản ứng lại người này muốn làm gì vậy.
“Hèn gì anh lại có lòng tốt, đột nhiên đầu tư vào phim của tôi, thì ra là muốn có chỗ ăn chực!”
Cái chuyện biết rõ lòng dạ này, nói ra thì sẽ không còn ý nghĩa gì nữa!
Lâm Tử Hàng đâu thể thừa nhận, anh lập tức phản biện cho bản thân: “Đâu có, là tôi để ý năng lực của anh nên mới đầu tư cho anh, sao vậy, anh không có tự tin với tác phẩm mà bản thân quay ra à?”
Văn Cao Dật: …
Anh nên trả lời câu này thế nào đây?
…
Dù có nói nhiều hơn, Lâm Chu không phối hợp thì cũng không có hy vọng.
Hôm nay Lâm Chu sẽ nhận thù lao đóng máy, đạt được phần thưởng nhân vật.
Không biết có phải cậu luôn nghĩ đến không vào đoàn phim cũng có được đồ ăn ngon hay không.
Phần thưởng đạt được lần này vẫn là một phần thực đơn cấp thần.
Vẫn là món thịt kho tàu mà cậu thích nhất.
Món ăn làm lâu như vậy, thật ra Lâm Chu cũng phát hiện tài nấu nướng của bản thân chỉ có mấy món ăn thường ngày trong nhà, trình độ có thể ăn được, đã tiến bộ không ít so với trước đây.
Ít nhất thì kỹ thuật cầm dao, dùng lửa đều có tiến bộ rõ ràng.
Tuy có thêm vai diễn nhưng mỗi món ăn đều do cậu đích thân làm ra.
Thoát ly khỏi kỹ năng, vẫn còn ký ức, có thể làm ra món ăn đơn giản nhưng mùi vị lại kém rất xa.
Hiện tại có thực đơn cấp thần của phần thưởng, Lâm Chu cảm thấy lần này đóng máy xong thì có thể nghỉ ngơi vài ngày.
Không cần lo lắng về vấn đề ăn uống nữa.
Lấy món cơm chiên trứng ra nói, lúc nấu thêm ít lạp xưởng sẽ là cơm chiên trứng lạp xưởng, thêm tí thịt băm sẽ thành cơm chiên trứng thịt, có thể làm được nhiều kiểu.
Có lúc nấu nướng chính là như vậy, sẽ giống nhau, chế biến một lúc thì có thể biến ra đủ loại hương vị.
Hơn nữa hiện tại cậu có được chút tiền cũng có thể thuê được căn nhà tốt một chút, loại có nhà bếp, có thể nằm trong nhà mười mấy ngày đến nửa tháng.
Lâm Chu chìm vào giấc ngủ trong tưởng tượng như vậy.
Sáng hôm sau thức dậy, Lâm Chu rửa mặt xong thì chuẩn bị rút lui.
Trong sơn thôn nhỏ này, bất kể là nhà vệ sinh hay là giấc ngủ đều rất khó khăn.
Muỗi nhiều, còn không có điều hòa.
Hiện tại đã quay xong nên tất nhiên không muốn ở lại nữa.
Đợi Lâm Chu xách túi áo quần chưa giặt đến phim trường chào tạm biệt với người của đoàn làm phim.
Vừa đến thì bị một người đàn ông ôm chặt chân, bắt đầu khóc rống.
“Thầy Lâm, tôi không nỡ xa anh!”
“Sao anh có thể bỏ lại bọn tôi mà đi như vậy được!”
“Anh bảo tôi phải làm sao đây?”
“…”
Người đàn ông đó khóc rất có tiết tấu, tiếng khóc nức nở, trong âm thanh còn tràn ngập sự luyến tiếc và níu kéo.
Không đợi Lâm Chu phản ứng lại thì một người khác cũng lấy lại tinh thần ôm chặt lấy bên chân kia của Lâm Chu, khóc lóc thê thảm.