Thật sự là một đám vô dụng! (1)
Lúc ban đầu mọi người còn nhớ đang quay.
Đợi đến khi gấp gáp giành đồ ăn, thì thật sự giành đỏ mắt.
Hiện trường nhất thời không thể khống chế.
Có người không để ý hình tượng, trực tiếp ôm xương chân giò giành được gặm, dáng vẻ dữ tợn nhét vào miệng cắn xé thịt, rất đáng sợ.
Còn có người già trong thôn, bọn họ không giành lại người trẻ trên bàn, trực tiếp bưng cả mâm đồ ăn đổ vào trong túi mà họ mang tới.
Hành vi đóng gói này, người trẻ tuổi nào từng trải qua, ánh mắt đều trừng lớn.
Một đám giận không thể át.
Nhân viên công tác chung quanh nhìn cảnh tượng này, nhìn thấy đạo diễn không kêu dừng, nhân viên công tác cũng không dám hé răng.
Thỉnh thoảng dùng đôi mắt nhỏ liếc đạo diễn.
Mà ánh mắt của Văn Cao Dật lại càng ngày càng sáng!
Cảnh tượng này, anh đã có thể tưởng tượng ra trong đầu, cộng thêm một chút đặc hiệu bộ lọc, khiến cảnh tượng càng thêm máu me, có thêm bầu không khí của phim ma.
Khoa trương một chút, cảnh này không phải là thôn dân bị ma ảnh hưởng thần trí à!
Hiệu quả quay này, còn tái hiện hoàn mỹ hơn trong kịch bản gốc của anh.
Hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng của anh.
Chính là kiểu hiệu quả thuần túy tự nhiên không giống diễn, mới là chân thật nhất.
Sau đó Văn Cao Dật không những không khống chế hiện trường, còn cầm loa kêu mọi người ăn càng hào phóng, đẫm máu, biểu cảm dữ tợn, tốt nhất đánh nhau.
Theo Văn Cao Dật chỉ đạo.
Cả hiện trường càng thêm điên cuồng.
Thẳng đến khi đạo diễn hô ‘Cut, qua’ mọi người mới giống như tỉnh mộng thoát ra khỏi phim.
Có người thật sự đánh nhau, sau khi thoát vai, sờ mặt mình bị đánh một quyền, nhe răng trợn mắt tìm thuốc.
Thật sự là diễn nhập tâm quá rồi, sao có thể đánh thật chứ!
Khẳng định ngày mai khuôn mặt này sẽ sưng lên.
Lâm Chu nhìn dáng vẻ hỗn độn trong sân, bất đắc dĩ đỡ trán.
Vừa rồi không có cảnh diễn của cậu, cậu sợ ngộ thương, đã sớm trốn đến góc tường ngồi chồm hổm.
Hiện tại vất vả lắm mới diễn xong, cậu mới đi ra.
Cũng may tuy đánh nhau thành một cục, nhưng thức ăn trên bàn một chút cũng không lãng phí, toàn bộ ăn sạch, không, hẳn là có một chút nước dùng đều bị đóng gói lại rồi.
Nhìn thấy các thôn dân đến ăn tiệc ké, vậy mà còn đóng gói mang về.
Người trong đoàn làm phim phẫn nộ.
Không phải chỉ là túi thôi sao!
Ai chẳng làm vậy!
Sau đó tất cả mọi người bắt đầu tìm đồ vật đóng gói thức ăn.
Cuối cùng có người còn chưa ăn được.
Mới giành đỏ mắt.
Văn Cao Dật cực kỳ vừa lòng với cảnh quay vừa rồi.
Lúc này đã kết thúc, cũng không quan tâm việc ăn, còn đang thưởng thức nhiều lần.
Lâm Tử Hàng có Lâm Chu lén chừa đồ ăn cho anh, chờ các diễn viên cameo diễn xong thì ôm bụng chạy đến bên cạnh Văn Cao Dật cảm thán đồ ăn ngon biết mấy.
Nếu không phải nghe thấy âm thanh Văn Cao Dật chỉ đạo, anh đã quên bản thân ở trong phim trường.
Hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui ăn cơm.
Mỗi món ăn đều đủ mùi vị, khiến người ta hận không thể cắn miếng lớn, chỉ lo giành đồ ăn, ngay cả chuyện ngoài cái bàn cũng không quan tâm.
Thật sự ngon!
“Sao anh còn không đi ăn cơm, Lâm Chu chừa cho các anh một bàn đồ ăn kìa, mau dẫn người chưa ăn đến, đều đói nửa ngày rồi.”
Có thể tưởng tượng người không thể làm diễn viên quần chúng, đứng ở ngoài phim nhìn bọn họ ăn tiệc, thèm cỡ nào.
Quay xong lại còn không đi ăn cơm!
“Anh không biết đồ ăn hôm nay ngon cỡ nào đâu, tiệc cưới lần trước cũng ngon, nhưng phần lớn đều là món mặn, đây là chua ngọt, tê cay, thơm cay cái gì cũng có, tôi thích đồ ăn vị nặng hơn, ăn ngon gần chết!”
“Mấu chốt là độ cay này sẽ không ảnh hưởng đến vị giác…”
Lâm Tử Hàng nói còn chưa xong, Văn Cao Dật bật người phản ứng lại cơm còn chưa ăn.
Nhất thời cũng không quan tâm thưởng thức kiệt tác của mình.
Xoay người gọi các nhân viên công tác vừa rồi bởi vì làm việc chưa thể ăn tiệc cùng nhau đi ăn.
Lâm Chu bưng đồ ăn lên bàn cũng cùng nhau ăn.
Ăn no đủ, Lâm Chu liền hỏi cụ thể và chi tiết cảnh diễn của mình.
“Đạo diễn Văn, vai diễn này cần diễn cảnh chết không?”
“Cần, cần, đến lúc đó quay xong vai này cũng có thể đóng máy rồi.”
Lâm Chu gật đầu, lập tức nghĩ đến đạo diễn chắc sẽ không thêm cảnh đâu.
Nhưng vẫn không yên tâm.
Cậu thăm dò hỏi thử: “Lần này quay xong thật sự đóng máy hả?”
Lâm Chu nói xong, Văn Cao Dật đau lòng.
Điện ảnh không giống phim truyền hình, rất có cấp độ, chỉ 120 phút, trong thời gian có hạn phải kể xong một câu chuyện.
Còn là phim ma.
Nội dung vở kịch rất cô đọng, cảnh ăn cơm có thể có hai cảnh cũng đã xem như nhiều rồi.
Cho nên tối hôm qua bọn họ cũng không nghiên cứu ra nhiều chỗ thêm cảnh diễn.
Chỉ có thể ăn hai bữa.
“Đúng vậy, đóng máy rồi, cậu thật sự không ở đến lúc đoàn phim đóng máy rồi cùng nhau đi?”