Back to Novel

Chapter 1027

Khoa trương rồi

Khoa trương rồi

Lâm Chu: …

Cảnh tượng này rất thái quá khiến đám nhân viên muốn chào tạm biệt Lâm Chu đều ngơ ra.

Ai nấy đứng ở bên cạnh há hốc miệng, không biết nên phản ứng thế nào.

Còn có người nhìn xung quanh, có phải là đạo diễn sắp xếp diễn xuất hay không.

Sau đó không thấy ai quay cả, biểu cảm càng kinh ngạc hơn.

Tuy thầy Lâm nấu ăn rất ngon, có thể nói là cả đời này bọn họ cũng chưa từng ăn món ăn ngon như vậy.

Nhưng ôm chân của đối phương khóc lóc có phải là khoa trương rồi hay không?

Đặc biệt là mọi người đều chấn động, không ai ở hiện trường nói chuyện, chỉ có cảnh tượng hai người ôm đùi Lâm Chu khóc lóc.

Lâm Chu mặt không biểu cảm, thầm động đậy chân, bị ôm quá chặt, không rút ra được!

“Mau đứng dậy đi, có duyên chúng ta sẽ còn gặp lại!”

Lâm Chu trở thành tiêu điểm của đám người, ngượng ngùng đỡ hai người họ dậy, đúng là phục rồi, không ngờ sắp đi rồi còn gặp phải chuyện lúng túng như thế này.

Lâm Tử Hàng kịp phản ứng lại, nhìn thấy dáng vẻ mất tự nhiên của Lâm Chu thì trực tiếp cười “phụt”.

Thú vị, đúng là thú vị.

“Thầy Lâm, cậu xem mọi người đều không nỡ xa cậu, hay là đừng đi nữa!”

Lâm Chu thấy đạo diễn Lâm không ngại chuyện lớn mà đứng châm chọc, cảm thấy mệt lòng, thở dài.

Sau đó nhìn hai người khóc càng ngày càng có tiết tấu, dò xét cẩn thận, đây chẳng phải là người diễn cảnh khóc tang à?

Khá lắm.

Khó trách sao cậu càng nghe càng cảm thấy không đúng.

Thì ra là đang khóc tang!

“Mau đứng dậy, tôi chỉ đóng máy rời khỏi đoàn phim, không phải là người mất!”

Hai diễn viên cũng biết thu lại, bày tỏ bản thân không nỡ ở trước mặt Lâm Chu để kiếm cảm giác tồn tại là được rồi.

Tuyệt đối không thể để Lâm Chu phản cảm với bọn họ.

Vậy thì không bù tổn thất được đâu.

Nói chuyện đơn giản mấy câu xong, Lâm Chu ngồi đợi xe đến đón cậu, chuẩn bị trở về Hoành Điếm.

Vốn độc thân giống cậu, đều là trẻ mồ côi, không có nhà, sau khi tốt nghiệp thì ôm giấc mơ trở thành ngôi sao lớn rồi đâm đầu vào Hoành Điếm, dựa vào vai phụ để lăn lộn kiếm cơm.

Cho nên nơi Lâm Chu quen thuộc nhất trên thế giới này cũng là Hoành Điếm.

Ngày tháng không vào đoàn phim, cậu cũng không biết đi đâu nên cứ ở lại khách sạn.

Đợi sau khi Lâm Chu lên xe, những người còn lại của đoàn phim mới ghé sát lại trêu ghẹo hai người vừa rồi ôm đùi níu kéo Lâm Chu.

“Tôi nói, hai người cũng khoa trương quá đi!”

“Đúng vậy, vậy mà lại ôm đùi thầy Lâm khóc lóc, thầy Lâm nấu ăn quả thật rất ngon, nhưng đều là diễn viên, cũng không biết vào đoàn phim sau có thể gặp mặt hay không, cậu…”

Vẫn chưa nói xong thì mọi người đều hiểu.

Nhưng hai diễn viên đó không cảm thấy mất mặt chút nào cả.

Trái lại còn có dáng vẻ các người không hiểu, lắc đầu.

“Khụ khụ, nói như vậy đi, các người còn muốn ăn đồ ăn do thầy Lâm làm không?”

Hỏi câu này chẳng phải là phí lời à?

Ai mà không muốn ăn chứ?

Không muốn ăn, đạo diễn Lâm lại đầu tư dẫn thầy Lâm đến đoàn phim làm đầu bếp à?

“Vậy thì đúng rồi!”

“Tôi muốn để lại ấn tượng sâu sắc cho thầy Lâm, lỡ như sau này có thể gặp nhau ở đoàn phim, ăn chực chẳng phải sẽ dễ hơn à?”

Người đàn ông nói xong, người khác cũng hiểu rõ ý này.

Mọi người đều không nỡ rời xa thầy Lâm.

Nhưng hai người này khoa trương nhất, chỉ là đóng máy chia tay, lại làm như sinh ly tử biệt vậy.

So ra thì người khác không nỡ rời xa nhưng thể hiện rất bình thản.

Như vậy, thầy Lâm chỉ nhớ đến hai người này mà quên hết bọn họ.

Vừa nghĩ đến khả năng này, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Lúc này có người nhìn thấy Lâm Chu ngồi xe rời đi, trực tiếp đuổi theo, vừa đuổi vừa hét lên.

“Thầy Lâm, thầy Lâm, anh đừng đi, tôi không nỡ rời xa anh!”

“Không có anh thì tôi sống sao?”

Vốn cảm xúc của Lâm Chu đã bình thản trở lại, nghe thấy âm thanh này xong, trong nháy mắt không còn ổn nữa.

Sau đó quay đầu thì nhìn thấy một đám người vươn tay ra đuổi theo phía sau cậu, vừa chạy vừa khóc.

Sắc mặt Lâm Chu thay đổi, vội vàng nói với tài xế: “Sư phụ, lái nhanh chút!”

Tài xế nghe xong lời này thì tăng tốc độ.

Sau đó mọi người bị bỏ lại ở phía sau.

Không nhìn thấy xe nữa, đám người chạy theo xe được một lúc mới chậm rãi dừng bước chân lại.

“Có lẽ bây giờ thầy Lâm sẽ có ấn tượng sâu sắc với chúng ta đúng chứ?”

“Sao tôi cảm thấy thầy Lâm có dáng vẻ chạy trối chết vậy?”

“Có thể là sợ chúng ta quá nhiệt tình đuổi theo sẽ không đi được.”

“Không hổ là diễn viên, vừa rồi mấy người diễn tốt thật!”

“Còn nói bọn tôi khoa trương, các người đuổi theo xe thì không khoa trương à?”

“…”

Người của đoàn phim không nhìn thấy xe của Lâm Chu nữa mới bắt đầu đi về.

Tiễn đến cổng thôn đã đủ bày tỏ sự luyến tiếc của mọi người đối với Lâm Chu rồi.