Anh ngửi được mùi thơm trong không khí, bụng cồn cào khó chịu.
Thế là khi anh thấy hiệu suất làm việc trong buổi sáng rất cao, tiến độ quay phim còn tốt hơn so với tưởng tượng thì vung bàn tay to bảo mọi người nghỉ ngơi.
Vừa nghe được nghỉ ngơi, cả trường quay lập tức sôi nổi hẳn lên.
Thấy chỗ họ bên này rộn rã, ngay cả những người già không thích ra ngoài trong làng cũng đến xem náo nhiệt.
Ngoài màn hình không có loại cảm giác u ám kia.
Nữ diễn viên đóng vai cô dâu vừa nghe được nghỉ ngơi đã vội cởi khăn trùm đầu, bắt đầu tìm nơi phát ra mùi thơm.
Cô rời khỏi phòng, ra đến sân, nhìn thấy mấy chiếc nồi lớn thì chảy cả nước miếng.
“Lâu lắm rồi tôi không được ăn tiệc ở nông thôn thế này, hiện giờ người ta toàn tổ chức tiệc cưới ở khách sạn, không ngờ hôm nay tôi có thể ăn tiệc ngay trong phim luôn.”
Nữ diễn viên vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
Cô đi vòng vòng quanh bếp lò.
Địa điểm quay phim tương đối nhỏ, trong giờ giải lao, mọi người đều ngồi nghỉ ngơi trên ghế đẩu trong sân.
Ánh mắt không kìm được rơi lên người Lâm Chu đang nấu ăn.
“Đạo diễn cố ý mời đầu bếp chuyên nấu tiệc lớn đến quay phim phải không?”
“Không phải đâu, là đám tiệc bình thường thôi, cậu ấy là diễn viên biết nấu ăn.”
Có nhân viên công tác nghe ngóng được thông tin bèn giải thích cho mọi người.
“Lợi hại nha! Mấy món này đúng là ngon tuyệt cú mèo.”
Một chiếc bàn đơn giản được dựng lên trong sân, trên đó là mấy cái đĩa, bát đựng đầy nguyên liệu.
Thoạt nhìn rất có cảm giác cổ điển nhưng lại có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với những người sành ăn.
Ống kính máy quay lướt đến có thể làm người ta thèm nhỏ dãi.
Vì sợ đồ ăn bị ôi thiu, một số nguyên liệu nấu món nguội và món xào đều được rửa sạch và để sang một bên, chờ đến lúc chạng vạng tối mới nấu rồi dọn ra.
Làm món hầm khá tốn thời gian, cần phải làm trước.
Không đủ nồi nấu nên đoàn làm phim còn phải mượn từ những người trong làng.
Mọi người nói sẽ bao cơm nhưng người trong làng thậm chí còn chẳng cần lấy tiền.
Lúc này, họ mới tụ tập lại đây xem náo nhiệt.
Đạo diễn cũng không đuổi họ đi mà còn tham gia góp vui, nói họ có thể làm diễn viên quần chúng. Nhiều người già tập trung như vậy, kỹ thuật quay phim có thể u ám một chút, tạo nên bầu không khí đáng sợ.
Lâm Chu thấy cảnh này đã quay xong cũng ngồi sang một bên nghỉ ngơi.
Xuyên suốt quá trình quay phim sáng nay, cậu liên tục xuất hiện trong cảnh nấu ăn.
Thế nên cậu bận rộn cả buổi sáng.
Tiếp theo là giờ ăn trưa.
Mọi người nhìn hộp cơm do nhân viên hiện trường chuyển đến nhưng ánh mắt lại dán chặt vào thịt trong nồi.
Tất cả mọi người đều thấy rõ.
Một nồi hầm chân giò, nồi bên cạnh thì hầm thịt kho tàu, còn một chiếc nồi khác hầm gà quay.
Suy cho cùng, toàn bộ đều là món chính.
Cơm hộp trong tay họ không cách nào sánh bằng.
Lâm Tử Hàng biết rõ tay nghề của Lâm Chu, mục đích chính anh đến đây là vì bữa cơm này, chứ không hề muốn ăn cơm hộp.
Thế là anh nói thẳng: “Chân giò này nhiều như vậy, tất cả cắt làm đôi, mỗi món chia một ít cho mọi người cùng ăn đi. Hôm nay là ngày đầu tiên bấm máy, sao chúng ta không ăn mừng đi nhỉ!”
Lời Lâm Tử Hàng được mọi người nhất trí khen ngợi.
Toàn thể nhân viên trong đoàn làm phim đang bưng cơm hộp đều háo hức nhìn đạo diễn.
Phó đạo diễn đã lên tiếng rồi, chắc là đạo diễn hẳn cũng đồng ý mà.
Dù sao thì phó đạo diễn cũng là người bỏ tiền đầu tư.
Vốn tưởng Văn Cao Dật ngửi được mùi thơm chắc chắn cũng muốn ăn.
Nào ngờ anh lại có ý chí kiên định.
Đầu tiên, anh nhìn Lâm Chu hỏi: “Ăn chân giò có ảnh hưởng gì đến cảnh quay bữa tiệc tối nay không?”
Tiệc cưới là cảnh quan trọng mở đầu của anh.
Cũng là sự khởi đầu của câu chuyện.
Anh không cho phép dù chỉ là một điểm không hoàn hảo.
Lâm Tử Hàng ngạc nhiên liếc nhìn anh.
Khá đấy! Đúng là say mê phim ma sâu sắc luôn!
Thậm chí có thể phớt lờ cả dục vọng ăn uống.
Anh không tin!
Chắc chắn vì Văn Cao Dật chưa từng thưởng thức tay nghề của Lâm Chu nên mới vậy, nếu không cũng sẽ không như lý trí như thế.
Chờ nếm được mùi vị rồi, đảm bảo anh ta sẽ mất đi lý trí luôn!
Anh dám cá 100% thể nào anh ta cũng thêm cảnh ăn uống vào cho mà xem.
Nhưng phim ma này có đoạn nào thêm cảnh được nhỉ?
Lâm Tử Hàng đã âm thầm nghiên cứu kịch bản rất nhiều lần.
Chỉ có hai phân cảnh ăn uống trong kịch bản, một cảnh là đầu tiệc cưới, cảnh còn lại là kết thúc tiệc cưới.
Có thể thêm cảnh thế nào nữa nhỉ?
“Không ảnh hưởng ạ, tôi hầm nhiều chân giò lắm.”
Không chỉ Lâm Tử Hàng quen thuộc với thói quen diễn xuất của Lâm Chu mà Lâm Chu cũng biết rất rõ Lâm Tử Hàng đức hạnh gì.
Từ sáng sớm, lúc nguyên liệu nấu ăn được đưa đến đã thấy rõ hôm nay người này muốn ăn cho đủ.
Kể từ khi trói buộc với hệ thống, Lâm Chu chỉ cần diễn vai đầu bếp là có thể được thưởng thêm kỹ năng nấu nướng cấp thần.
Trong thời gian thực hiện kỹ năng, toàn bộ kiến thức và kỹ năng của cậu trong lĩnh vực nấu nướng đều ở trạng thái đỉnh cao.