Back to Novel

Chapter 1016

Có thể thêm cảnh thế nào nữa nhỉ? (1)

Mọi người nghĩ gì thế hả!

Anh vốn định im ỉm đăng video Lâm Chu làm đồ ăn lên thôi.

Không nghĩ bản thân lại phạm phải sai lầm lớn đến vậy.

Lâm Tử Hàng sa sầm mặt quay lại toàn cảnh rồi đăng thêm một video nữa lên vòng bạn bè, giải thích mình chỉ đang quay phim.

Ai mà ngờ ý định ngầm khoe khoang của anh suýt nữa khiến mọi người trên vòng bạn bè đi tuyên truyền là anh tổ chức kết hôn.

Anh đúng là không còn gì để nói nữa mà!

“Đạo diễn Lâm à, sao cậu kết hôn mà không nhắn tin cho tôi biết thế? Có phải không coi tôi là anh em nữa không!”

Lâm Tử Hàng đăng bài viết giải thích sáng tỏ mọi chuyện trên vòng bạn bè rồi mà vẫn có bạn tốt trong vòng bạn bè gọi điện thoại hỏi thăm.

Anh hết sức sụp đổ.

“Không có, không có, đang quay phim, đang quay phim thôi ấy mà! Trước mắt tôi vẫn đang độc thân nhé!”

Lâm Tử Hàng giải thích nhưng bạn thân của anh vẫn nửa tin nửa ngờ, chẳng qua cuối cùng họ cũng cúp điện thoại để xem video làm rõ mà anh đăng.

Bạn bè chung có thể xem các bình luận của đối phương.

Chỉ thấy bên dưới phần bình luận toàn là một mảnh chúc anh kết hôn vui vẻ.

Hèn gì khiến người ta phải gấp rút đăng video làm rõ như vậy.

Đã thế còn không thể xóa bài đăng này vì xóa đi sẽ chỉ làm nó bị lan rộng hơn mà thôi.

Lúc đầu, Lâm Tử Hàng còn đang hí ha hí hửng xem Lâm Chu nấu ăn, bây giờ thì cười không nổi nữa.

Đây chính là vui quá hóa buồn đấy à?

Đang yên đang lành, anh lại tự tạo tin vịt cho chính mình.

Tin đồn này đã lan truyền thế nào nhỉ?

May mà anh không phải đạo diễn lớn gì, không ai thèm chú ý đến chút ít tin tức này.

Bằng không anh còn phải giải thích cho toàn mạng.

Thế thì đúng là quá bẽ mặt rồi!

Sau khi cảnh quay một lần là qua, Văn Cao Dật phấn khởi chia sẻ niềm vui với Lâm Tử Hàng nhưng lại thấy anh hờ hững đứng một bên.

Thế là khiến cả đạo diễn Văn cũng hơi mất tự tin.

“Anh sao đấy?”

Anh cảm thấy cảnh vừa rồi quay rất tốt, bầu không khí vừa vui tươi vừa có cảm giác u ám, rất có hình tượng phim ma.

Có thể nói là khởi đầu tốt đẹp.

Nhưng sao người này lại trông lạnh lùng thế nhỉ?

“Anh xem vòng bạn bè này.”

Lâm Tử Hàng giải thích cả buổi trời đã không muốn giải thích tiếp nữa, để Văn Cao Dật tự mình xem.

Sau đó, Văn Cao Dật cầm điện thoại di động xem từ trên xuống dưới rồi… Cười đến gập cả người.

Lâm Chu bị tiếng cười thu hút, tạm dừng công việc trong tay, cũng lấy điện thoại ra xem.

Hóng hớt là một hoạt động không ai có thể từ chối.

Xem ra sau này có chuyện hay ho để kể đi kể lại rồi đây!

“Ây dà má ơi, cười chết tôi, ha ha ha ha, anh nghĩ kiểu gì vậy!”

“Để tôi xem bình luận chút nào.”

“Chúc đạo diễn Lâm kết hôn vui vẻ.”

“Đạo diễn Lâm tân hôn hạnh phúc nhá! Sao anh kết hôn mà không hó hé tiếng nào hết thế, để tôi còn chuẩn bị quà nữa”

“Đạo diễn Lâm đang tổ chức tiệc cưới ở quê nhà à?”

“…”

Lâm Tử Hàng nghe Văn Cao Dật đọc đến đâu, mặt đen theo đến đấy.

Người này còn sống chết cười dữ dội đến mức vỗ đùi bôm bốp.

Lâm Chu cũng nhìn thấy hai bài đăng trên vòng bạn bè này.

Cậu không ngăn được ý cười trong mắt.

Đúng là quá độc lạ!

Nhưng nhìn sắc mặt đen như đít nồi của đạo diễn Lâm, cậu không dám cười quá càn rỡ.

“Đây là mọi người đang công nhận chúng ta đấy! Có nghĩa cảnh quay này làm người ta vừa nhìn đã biết ngay là đang tổ chức tiệc cưới.”

Lâm Chu nói giúp Lâm Tử Hàng, dù sao người này cũng đối xử với cậu rất tốt, chẳng những thêm cảnh mà còn giới thiệu vai diễn cho cậu, không thể để người ta buồn bực, xấu hổ chuyển sang giận dữ được.

“Vẫn là Lâm Chu biết ăn nói.”

Lâm Tử Hàng bị người ta cười chọc ghẹo thì hừ lạnh, đi đến nơi bày trí cảnh quay, nhìn nguyên liệu nấu ăn được chuẩn bị sẵn trên bàn.

Cậu mới quay xong một cảnh, là quá trình sơ chế nguyên liệu nấu ăn trước.

Ví như chân giò chiên xong rồi còn phải hầm.

Cảnh đám cưới tiếp theo, Lâm Chu chỉ toàn đứng sau làm phông nền, dẫn dắt mọi người nấu nướng, các diễn viên đều tập trung diễn phần mình.

Lâm Chu cần làm rất nhiều món.

Tiệc cưới trong cảnh này diễn ra vào ban đêm.

Công tác chuẩn bị của Lâm Chu rất đầy đủ, tốn một ngày để làm hết tất cả các món cho mấy bàn tiệc lớn cũng không thành vấn đề.

Thời gian trôi đi, dù ai nấy đều đang nghiêm túc quay phim.

Nhưng mùi thơm tỏa ra từ mấy chiếc nồi lớn trong sân cực kỳ hấp dẫn lực chú ý của người ta.

Đặc biệt là khi mọi người phải làm việc trong lúc đói bụng.

Sự hiện diện của mùi thơm kia thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn.

Còn chưa đến thời gian ăn trưa mà bụng dạ mọi người đã liên tiếp réo ọt ọt.

Văn Cao Dật cũng không khác gì.