Back to Novel

Chapter 1018

Có thể thấy họ đến ăn tiệc thật (1)

Có thể thấy họ đến ăn tiệc thật (1)

Vậy nên cậu chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nắm rõ cần bao nhiêu nguyên liệu để nấu món ăn cho mấy bàn.

Số nguyên liệu này đủ dùng cho một bữa tiệc có tận mười bàn.

Quay phim vốn không cần nhiều đến vậy.

Đây nhất định là đạo diễn Lâm tự mình thêm vào.

Giữa ngày hè oi bức, trong một ngôi làng tồi tàn thế này, quá nhiều nguyên liệu sẽ rất khó bảo quản dự trữ, vì không lãng phí, cậu chắc chắn sẽ nấu chín hết.

Bởi vì dù sao thì ăn hết vẫn đỡ hơn lãng phí.

Thế là Lâm Chu vừa liếc mắt đã nhận ra ngay tâm tư nhỏ của Lâm Tử Hàng.

Văn Cao Dật nghe cậu nói không ảnh hưởng gì đến việc quay phim thì không có ý kiến gì nữa.

Anh lập tức bưng bát đi đến trước mặt Lâm Chu.

Thử hỏi ai ở địa điểm quay phim mà không ngửi được mùi thơm chân giò chiên da hổ chứ?

Người nào người nấy đã sớm mong chờ đến cảnh quay buổi tối, để ăn một bữa thịnh soạn.

Dù gì thì yêu cầu của cảnh quay chính là bọn họ phải ăn uống thả ga, bày ra biểu hiện như thể chưa từng ăn món ngon bao giờ. Nhóm diễn viên đã chờ sẵn từ lâu.

Lâm Chu mỉm cười, vớt hai cái chân giò size đại màu tương đỏ từ nồi lớn ra.

Lúc này mới hầm được gần 2 tiếng, thịt vẫn chưa mềm và tách ra khỏi xương.

Da và thịt vẫn dính chặt vào nhau.

Vớt ra cắt thành từng miếng, mùi thịt lập tức lan tỏa, tràn ngập trong sân, mọi người không kìm nổi theo sau đạo diễn Văn đến xếp hàng nhận chân giò.

Người đứng đầu hàng đương nhiên là Lâm Tử Hàng.

Nhìn Lâm Chu cắt chân giò hết sức điêu luyện, thứ đầu tiên anh nghĩ đến là cơm chân giò kho.

“Giờ mà phủ thêm cơm lên nữa thì chính là cơm chân giò kho rồi.”

Lâm Chu lắc đầu: “Không phải, cơm chân giò kho không nấu thế này đâu ạ! Đây là chân giò kho tàu da hổ.”

Hương vị giữa chân giò kho tàu và chân giò phá lấu vẫn có sự khác biệt.

Đoàn làm phim không có nhiều gia vị, Lâm Chu chỉ làm món chân giò kho tàu, muốn tăng thêm một số cảm giác đặc biệt nên cậu mới làm chân giò da hổ.

“Chắc chắn là ngon tuyệt!”

Nhìn lớp da màu tương đỏ được chiên đến phân tần như da hổ kia, giòn rụm, ram ráp thấm đẫm nước sốt, đúng là 10 điểm không có nhưng!

Lâm Tử Hàng thấy Lâm Chu gắp một cái chân giò lên cơm hộp, vội vàng đứng sang một bên nhường chỗ cho người tiếp theo, bắt đầu thưởng thức.

Một cái chân giò rất to, chỉ mới hầm trong 2 tiếng nên chưa đủ để gọi là hoàn hảo, thế là Lâm Tử Hàng đổ một muôi nước sốt lên miếng thịt chân giò đã được cắt sẵn.

Múc một thìa cả thịt chân giò lẫn cơm lên cho vào miệng, lập tức cảm nhận được mùi thơm của miếng thịt, lớp da ngậy dầu và phần cơm thấm nước sốt. Mùi vị quá đỗi tuyệt vời!

Ngon đến mức anh muốn rớt nước mắt!

Anh đã thèm một ngụm này biết bao lâu, vất vả lắm mới béo lên được một chút nhờ ăn đạo cụ, bây giờ gần như lại gầy đi nữa rồi.

Rất nhanh, Văn Cao Dật cũng nếm được mùi vị chân giò.

Chỉ thấy hai mắt anh trợn to, động tác nhấm nháp trong miệng lại không hề chậm lại, hết ngụm này đến ngụm khác, không nói năng gì nhưng không tài nào giấu vẻ ngạc nhiên trong mắt.

“Đệch, ngon dữ vậy!” Diễn viên xếp hàng sau anh vừa ăn một miếng chân giò đã hô lên đầy kinh ngạc.

Mọi người ở hiện trường lập tức trở nên nôn nao.

Không lâu sau, mỗi người đều bưng hộp cơm của mình, tập trung ăn lấy ăn để, không ai lên tiếng.

Ai cũng cầm thìa, từng ngụm từng ngụm nhét đồ ăn vào miệng.

Da chân giò dai giòn, thịt thơm ngon đậm đà, mỗi một ngụm đều đọng lại mùi vị thịt lợn nguyên chất trong miệng.

Ngon tới nỗi không dám nhận ai là bạn để khỏi bị giành mất phần.

Ngay cả những người dân trong làng được tham gia diễn quần chúng cũng được chia cơm hộp và chân giò da hổ.

Đến tận bây giờ, các ông bà cụ chưa từng ăn món nào ngon như vậy, có người thậm chí còn không nỡ ăn.

Lượng thức ăn trong một phần cơm hộp đủ cho họ ăn tận ba bữa.

Không ăn hết, quay về nhà cất vào tủ mát, đến bữa sau lại ăn tiếp.

Tuyệt đối không thể bỏ!

Thoáng chốc, hầu như mọi người đã ăn xong, phân cảnh buổi chiều vẫn được quay như thường lệ.

Lâm Chu vẫn tiếp tục làm phông nền, nấu ăn trong cảnh quay, không cần quan tâm đạo diễn quay thế nào.

Chờ đến lúc quay cảnh bắt đầu tiệc cưới.

Đó chính là cảnh được mọi người mong đợi nhất.

Hương vị thơm ngon của miếng chân giò giữa trưa giúp mọi người làm việc hăng hái hơn, vì buổi tối không có cơm hộp nên sẽ mở đại tiệc.

Chuyện này chẳng khác nào vừa vào đoàn đã được đãi một bữa tiệc miễn phí.

Đã vậy còn là đại tiệc thơm ngon tuyệt đỉnh thế này.

Mấy món ăn ở đây đều được làm từ nguyên liệu tươi mới và được chế biến ngay trước mắt mọi người, vừa đảm bảo vệ sinh vừa ngon lành.

Mọi người đã chờ đợi cảnh quay này từ lâu rồi.

Người đến dự tiệc gần như ngồi đầy mấy bàn được đặt trong sân.

Dân làng diễn xuất theo đúng bản sắc tự nhiên của họ, còn lại là các nhân viên công tác trong đoàn làm phim và một số diễn viên.