Diệp Tư nói xong lại nhìn sang diễn viên Trần Giai Đình thủ vai hoàng hậu xấu xa đang ngồi bên cạnh, sau hai tháng ăn đạo cụ, sắc mặt cô đã tốt lên nhiều.
Trắng trẻo hồng hào, thậm chí khi diễn đến những cảnh đòi hỏi khuôn mặt tiều tụy, cô còn phải hóa trang bằng hiệu ứng đặc biệt để chính mình trông tệ hơn một chút.
Có thể thấy cô đã ăn uống tốt đến mức nào.
Đến cả bụng của cô cũng tròn trịa hơn nhiều, may mà trang phục cổ trang rộng rãi, không thì chiếc bụng nhỏ của cô đã lộ cả ra ngoài luôn.
“Chị Trần, bụng chị nhô lên quá rồi kìa, nếu còn không giảm cân sẽ lộ ra đấy!”
Mọi người đều cảm thấy cơm hộp của khách sạn 5 sao không ngon chút nào, không bằng nhai cỏ còn có thể giảm cân.
Dù sao cũng không có thứ nào dễ nuốt.
Miệng của các cô đã bị Lâm Chu nuôi đến hư rồi, sợ là cần một khoảng thời gian dài mới có thể quen được.
Khóe miệng Trần Giai Đình co quắp, sờ lên bụng.
“Có khi nào là do chị đang mang thai không nhỉ?”
Mọi người nghe cô nói xong lập tức giật nảy mình.
“Á đù, chị Trần, chị có thai hả?”
Sau khi mọi người kinh ngạc kêu la, có người chợt nhớ ra vừa rồi Trần Giai Đình còn quay một cảnh cãi vã rất kịch liệt.
Sắc mặt Diệp Tư tái nhợt.
“Chị Trần, chị có sao không ạ?”
“Không sao đâu, nhờ phúc của Lâm Chu mà giai đoạn đầu mang thai chị không hề khó chịu, buồn nôn gì, mỗi ngày còn ăn đến no nê.”
Nói đến đây, Trần Giai Đình vô cùng vui vẻ.
Lúc đầu, cô cũng không phát hiện mình đang mang thai.
Nhưng không lâu sau khi vào đoàn làm phim, cô nhận ra mình vừa ăn món nào nhiều dầu mỡ là buồn nôn ngay.
Khi cô xin nghỉ phép đi khám thử mới biết mình đã mang thai hai tháng rồi.
Nhưng đã tiến vào đoàn làm phim rồi nên cô giấu không nói ra.
Lúc mới bắt đầu quay phim, cô phải mặc quần áo nặng nề, đội mũ, cảm thấy rất mệt mỏi, ăn không ngon, cả người gầy đi nhiều.
Nhưng từ khi Lâm Chu đến, cô ăn đạo cụ đến hoàn toàn không buồn nôn nữa, lượng cơm cũng tăng lên, không còn cảm giác khó chịu.
Kết quả khám thai đều cực kỳ khỏe mạnh.
Trần Giai Đình mừng như điên, hôm qua Lâm Chu hoàn thành tất cả cảnh quay, rời đoàn làm phim, bao đỏ của cô là lớn nhất, lòng cô tràn đầy cảm kích.
“Lần sau có chuyện này chị Trần phải nói sớm một chút chứ! Lỡ như quay phim có chỗ nào không để ý thì phiền phức lắm!”
Diệp Tư vốn tưởng Trần Giai Đình ăn nhiều nên mập lên.
Không ngờ là mang thai!
Trong giờ nghỉ trưa, mọi người ăn không quá hai miếng cơm và đồ ăn, chỉ lo nói chuyện phiếm.
Một ngày cứ thế trôi qua.
Lâm Chu đóng xong một vai bèn nghỉ ngơi một ngày theo thói quen, cả ngày đều ăn uống trong phòng, hoàn toàn không có ý định ra khỏi cửa.
Nghỉ ngơi một mạch tới khi Lâm Tử Hàng nhắn tin đến, cậu vội thu dọn đồ đạc rồi theo xe đi đến địa điểm quay phim ma.
Từ khi cậu đến thế giới này, đây là lần đầu tiên cậu rời khỏi Hoành Điếm. Nhìn thế giới không khác gì đời trước, cậu thật sự cảm thấy cũng chẳng có gì đẹp mắt.
Dứt khoát quay phim ở địa điểm cách đó không xa.
Lái xe đến nơi mất hơn 3 tiếng đồng hồ.
Đó là một ngôi làng trên núi nhỏ đến mức còn chẳng thể tìm thấy trên bản đồ, không biết đoàn làm phim tìm ra bằng cách nào.
Lâm Chu đến cửa thôn thì được thông báo là ô tô không thể vào vì đường quá hẹp, cậu phải đi bộ lên đó.
Thế là Lâm Chu đành vác ba lô lội lên.
Nhân vật này không có nhiều cảnh quay. Đang độ giữa hè nên Lâm Chu chỉ mang theo mấy cái áo tay ngắn, quần short và đồ vệ sinh cá nhân, ngoài ra không còn gì khác.
Cậu định quay phim xong sẽ đi ngay.
Dù ekip quay phim ma không có vấn đề gì nhưng cũng không nên ở lại lâu.
Lá gan của Lâm Chu chưa lớn đến mức không sợ gì.
Theo lời kể của tài xế, trên suốt chặng đường đi vào làng, một ngôi nhà được trang trí như nhà tổ chức hôn lễ là nơi đoàn làm phim dựng lên.
Quả không hổ là ngôi làng nhỏ trên núi, nhà cửa thì xập xệ, đổ nát, cỏ dại cao cỡ nửa người.
Còn có người già ngồi dưới mái hiên.
Không khí tĩnh lặng, ngày hè nóng bức, bốn bề im ắng đến nỗi không có một chút âm thanh nào.
Lúc Lâm Chu đi ngang qua, ánh mắt của những người già kia đều rơi lên người cậu.
Nhìn chằm chằm vào cậu cho đến khi khuất tầm nhìn.
Lâm Chu từng bước tiến về phía trước trong hoàn cảnh như vậy, tay xách ba lô đều ướt nhẹp mồ hôi.
Nếu không phải cậu cảm thấy Lâm Tử Hàng không đến mức dối gạt mình.
Cậu còn cho rằng mình đã bị người ta lừa bán đến một ngôi làng trên miền núi xa xôi, hẻo lánh mất rồi.
Anh ta tìm đâu ra cái địa điểm này hay vậy trời! Đúng là quá móa nó chứ có không khí của phim ma đó nha!
Lâm Chu nóng đến nỗi đổ mồ hôi đầm đìa, nếu không phải thể chất cậu tăng mạnh, cậu chắc chắn mình sẽ không tài nào đi nổi.