Cho nên mới dùng trạng thái tốt nhất để uống thuốc.
Không ngờ uổng công vô ích rồi.
Lâm Chu nhếch khóe miệng, sau đó nghe thấy âm thanh nhắc nhở có tin nhắn điện thoại vang lên.
Lâm Tử Hàng gửi kịch bản đến.
Đồng thời còn gửi tin tức <C;ô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo> sắp phát sóng.
Hả?
Chẳng phải mới quay xong bộ đó không bao lâu à?
Sao sắp phát sóng rồi?
Lâm Chu nghĩ sao thì hỏi vậy.
Lâm Tử Hàng gửi đoạn ghi âm qua.
“Bộ phim này của chúng ta có hợp tác với phim nhựa Tomato, bên đó muốn truyền bá thử nghiệm, tạm thời không có bộ phim nào tốt hơn nên lấy bộ phim của chúng ta ra, tuy cắt ghép hơi vội nhưng lại tuyên truyền đứng đầu.”
Lâm Chu hiểu rồi.
Tuy vẫn chưa chuẩn bị xong, đứa trẻ cần dự đoán ngày sinh, nhưng phúc lợi tốt cũng có hiệu quả giá trị.
“Được, để tôi xem kịch bản.”
Không có chuyện gì thì được, đây cũng xem là bộ phim đầu tiên cậu diễn sau khi gắn liền với hệ thống nên vẫn muốn xem thành phẩm.
Lâm Chu ấn mở kịch bản bản điện tử, đại khái xem qua một lượt, biết được cậu diễn vai nào.
Đây là một bộ phim ma.
Câu chuyện xảy ra tại một sơn thôn xa xôi hẻo lánh, một gia đình đang bàn chuyện hôn sự thì chú rể chết bất thường, hôn sự lập tức biến thành tang sự, sau đó người trong thôn đều cảm thấy cô dâu không may mắn, ngày đầu vào làm dâu đã khắc chết chồng mình, sau đó cô dâu cũng chết một cách khó hiểu, từ đó trong thôn liên tiếp xảy ra chuyện.
Vai mà cậu diễn chính là đầu bếp nấu bữa tiệc lớn.
Cậu nhìn tin tức Lâm Tử Hàng gửi đến quả nhiên cũng là như vậy.
Lâm Chu cảm thấy không thành vấn đề, vai diễn này rất thích hợp với cậu, cảnh quay không nhiều, chỉ diễn một lần tiệc cưới và một lần tiệc tang lễ thôi.
“Được, đạo diễn Lâm, lúc nào thì thử ống kính?”
“Không cần không cần, đạo diễn là anh em của tôi, tôi làm phó đạo diễn cho đoàn phim của cậu ấy, cậu cứ trực tiếp đến là được.”
Lâm Chu:?
Khá lắm, còn có chuyện như vậy à?
Lâm Chu không ngờ cậu còn có ngày bị quyết định nhân vật.
Tuy nhân vật không quan trọng.
Nhưng cũng là công nhận cậu!
Hy vọng vai diễn này có nhiều chỗ tốt.
Vẫn là đạo diễn Lâm đáng tin!
Lâm Tử Hàng thấy Lâm Chu nhận vai diễn thì vui vẻ muốn chết.
Trực tiếp chống nạnh cười lớn tiếng.
Cuối cùng cũng xem như có thể báo thù nỗi đau khi không thể ăn chực ở đoàn phim Thần Phi Truyện rồi.
Đợi Lâm Chu vào đoàn phim, anh phải chụp ảnh lại gửi cho thầy Quách xem!
Đây là vai diễn thích hợp mà anh đã tìm khắp vòng bạn bè mới tìm được cho Lâm Chu.
May mà trong bộ điện ảnh này có vai đầu bếp, đạo diễn còn là anh em tốt của anh.
Anh em tốt thì dễ thu xếp.
Chỉ thích quay phim linh dị, nhưng bộ phim được quay ra đều rất nát, rất tệ.
Anh vừa nói để anh đầu tư, cần vị trí phó đạo diễn thì đã sắp xếp xong xuôi.
Chứ đừng nói đến sắp xếp một vai nhỏ cho Lâm Chu.
Thích quá đi!
Sau khi nghiền ngẫm kịch bản phim ma, Lâm Chu phát hiện nhân vật này đúng như những gì cậu nghĩ.
Không có tình tiết, chỉ là đầu bếp làm nền.
Không hổ đạo diễn quen thuộc đã từng hợp tác, nếu không thì sao có thể biết rõ sở thích của cậu như vậy được.
Tiếp theo cũng không cần tìm khách sạn để chuyển vào nữa, chờ đạo diễn Lâm thông báo cậu tiến vào đoàn làm phim là được.
Nghe ý đạo diễn Lâm có lẽ là chỉ trong mấy ngày nay thôi.
Phải đến một ngôi làng trên núi hẻo lánh để quay phim.
Lâm Chu phải thu xếp hành lý xong từ sớm, bởi vì ngay khi địa điểm được bố trí ổn thỏa sẽ thông báo cho các diễn viên vào đoàn ngay.
Có nguồn vốn đầu tư do Lâm Tử Hàng rót vào, đạo diễn không cần phải tìm kiếm, kêu gọi, đoàn làm phim có thể nhanh chóng chuẩn bị.
Ngày đầu tiên《 Hậu Cung Thần Phi Truyện 》 không có Lâm Chu.
Hết thảy mọi chuyện trong đoàn làm phim đều bình thường.
Chỉ khi đến giờ cơm trưa, sự khác biệt mới lộ rõ.
Bình thường, lúc quay phim họ đều được ăn no bụng, nghỉ trưa chỉ có mỗi việc nghỉ ngơi là xong.
Bây giờ, thời gian nghỉ trưa cũng chính là giờ ăn cơm.
Ngày đầu tiên không có đạo cụ do Lâm Chu làm, Quách Chí Bằng sợ mọi người ăn không quen, cố ý bảo người đặt bữa ăn từ khách sạn bên ngoài.
Kết quả khi cơm hộp được giao đến, các diễn viên đã ăn quen mấy món đạo cụ do Lâm Chu nấu, thế là vừa nếm một ngụm cơm hộp đã lập tức đặt đũa xuống ngay.
Đúng thật là, không so sánh thì không biết.
Mùi vị này chênh lệch quá xa.
Diệp Tư nhìn hộp cơm ngon lành, hiếm có đoàn làm phim nào có thể đặt cơm từ khách sạn 5 sao như ở đây.
Nhưng cũng chỉ thế thôi.
Mọi người lần lượt cầm đũa, ăn từng món, từng món hệt như đếm hạt gạo.
Sau đó, ăn được hai miếng lại bỏ đũa xuống.
“Thật sự không được mà! Đạo diễn Quách ơi, hay là đặt bữa ăn giảm cân cho mọi người đi. Lâm Chu hết cảnh quay rồi, chúng ta cũng nên giảm cân thôi.”