Mọi người thật sự rất thích ăn món do Lâm Chu làm.
Vì thêm cảnh quay cho Lâm Chu, thậm chí nam nữ chính còn tự giảm thù lao, đầu tư thêm vào! Chính là vì đạo cụ ăn được trong phim đều là món ăn do Lâm Chu làm.
Chỉ cần ăn ngon uống ngon, đạo cụ ăn được đều là nguyên liệu thật.
Thì cái gọi là thù lao ít chút cũng không sao.
Nhưng rời khỏi Lâm Chu, bọn họ sẽ không ăn được món ăn thơm ngon như vậy nữa.
Có thể nói, Lâm Chu có thể ở lại lâu trong đoàn phim, thêm nhiều cảnh quay.
Đều là kết quả mà mọi người cùng cố gắng.
Nếu không, đoàn phim nào dám làm ra nhiều đạo cụ để ăn như vậy!
Đều là số tiền nhỏ thôi!
Bây giờ không giữ được Lâm Chu nữa.
Ngay cả nữ chính Diệp Tư luôn có tính cách mạnh mẽ, rất khi ít khóc ngoài đời cũng không khỏi đỏ hốc mắt.
Lúc này, cô mặc trang phục quay phim, hốc mắt đỏ bừng.
Cô gắp một viên thịt lợn vải đưa vào trong miệng, nước mắt không kiềm chế được mà trượt từ trên gò má xuống dưới.
Quách Chí Bằng nhìn thấy thì không ngừng thương cảm.
Thấy bữa tiệc đang tốt lành bỗng ai nấy đều khóc, đâu còn ăn được nữa!
“Được rồi được rồi, đều là người trong giới, sau này cũng không phải là không gặp lại nữa, khóc gì chứ, mọi người đều có cách liên lạc, sau này đi đến đoàn phim nào, có vai diễn thích hợp với Lâm Chu thì gửi tin nhắn cho cậu ấy, còn có ngày gặp lại nhau mà?”
Quách Chí Bằng đã nghĩ kỹ rồi.
Đợi quay xong bộ này, ông sẽ nhận một bộ truyền hình hoặc là điện ảnh liên quan đến đầu bếp, nói thế nào cũng phải mời Lâm Chu vào đoàn phim.
Đến lúc đó, chẳng phải muốn ăn thế nào thì ăn à?
Không phải thích đóng phim à, ngoài đời không làm đầu bếp thì làm trong phim cũng như nhau thôi!
Lời nói của Quách Chí Bằng trực tiếp khai thông cho mọi người.
Ai nấy không còn khóc nữa, ánh mắt lóe sáng nhìn về phía Lâm Chu.
Lâm Chu: …
Đạo diễn nói lời này không sai.
“Mọi người có vai diễn đầu bếp thì có thể giới thiệu cho tôi, có lẽ có thể diễn được.”
Diệp Tư nghe thấy lời nói của Lâm Chu, là người đầu tiên cười như hoa.
Là Thị Hậu, cô không thiếu tài nguyên, giới thiệu nhân vật cho đạo diễn cũng là chuyện rất đơn giản.
“Vậy thì tốt!”
Diệp Tư và đạo diễn nghĩ đến chuyện này, bộ phim tiếp theo sẽ nhận vai liên quan đến đầu bếp.
Lâm Chu cười gật đầu.
Trong lòng rất vui.
Những điều này đều là nhân mạch giới giải trí mà cậu cố gắng có được.
…
Phía bên kia, sau ngày Lâm Chu đóng máy, Lâm Tử Hàng lập tức gọi điện thoại đến.
Vừa mở miệng đã giới thiệu vai diễn rất thích hợp cho cậu.
Lâm Chu nghe thấy lời này của Lâm Tử Hàng thì nhíu mày.
“Là đầu bếp à?”
Trong lòng Lâm Chu có nắm chắc với diễn xuất của mình, chỉ có kỹ năng diễn xuất sơ cấp của phần thưởng hệ thống.
Diễn xuất không tốt, đối với vai diễn chắc chắn sẽ bị hạn chế.
Thêm phần thưởng của hệ thống có hạn chế, Lâm Chu tạm thời chỉ muốn nhận mấy vai phụ về đầu bếp, có thể diễn ra vẻ vốn có, đơn giản lại có thể quét được phần thưởng.
Hiện tại cậu muốn gì đều không có, muốn chiếc xe đạp gì đó, chỉ cần quét phần thưởng nhanh là được.
Mua biệt thự lái xe sang.
Còn về những thứ khác, sau khi đầy đủ vật chất mới nghĩ đến.
Lâm Tử Hàng tất nhiên biết rõ sở thích nhận vai của Lâm Chu.
Lại nói tiếp, không phải vai diễn đầu bếp thì chưa chắc đã tìm đến Lâm Chu.
“Tất nhiên rồi, tôi sẽ gửi kịch bản cho cậu, cậu xem xem có được không.”
Lâm Chu đồng ý.
Vốn hôm qua đóng máy xong, hôm nay cậu đã chuẩn bị rời khỏi khách sạn đoàn phim, đổi khách sạn khác nghỉ ngơi một thời gian rồi đi nhận vai tiếp.
Không ngờ ngủ dậy đã có kịch bản mới.
Lâm Chu cũng không ngờ.
Lâm Chu lấy lại tinh thần, theo bản năng ấn mở giao diện hệ thống, kiểm tra phần thưởng vai diễn hệ thống tặng vào hôm qua.
Một phần dịch thể tiến hóa gen.
Nhìn mô tả, sau khi uống vào thì cơ thể sẽ tăng cường với phạm vi lớn.
Không giới hạn thể chất, giá trị nhan sắc, chỉ số thông minh, thị lực, thính lực…
Nói tạo lại cũng không quá đáng.
Lâm Chu không ngờ lần này quay phim hai tháng, một nhân vật nhỏ lại có thể đạt được phần thưởng thần kỳ đến vậy.
Cậu kích động đến mức không lập tức uống thuốc.
Mà ngủ một giấc, muốn uống thuốc vào ngày mới để cảm nhận sinh mệnh mới.
Hiện tại thời gian vừa đúng lúc.
Lâm Chu cười lấy thuốc ra, uống vào.
Sau đó đợi cơ thể thay đổi.
Loại thuốc này không màu không mùi, uống vào trong cơ thể, một lúc lâu sau Lâm Chu cảm nhận tỉ mỉ, hình như không thay đổi gì cả.
Nhưng vừa siết chặt nắm đấm đã cảm nhận được sức mạnh.
Phần sức mạnh này khiến Lâm Chu rất có cảm giác an toàn.
Hay lắm, thì ra đã cải tạo xong trong lúc im hơi lặng tiếng.
Lâm Chu vốn cho rằng uống vào sẽ rất đau đớn, trong cơ thể còn bài tiết ra tạp chất giống như trong tiểu thuyết viết.