Back to Novel

Chapter 1010

Hôm nay là ngày cậu đóng máy.

Thầy đạo cụ được hỏi, mở miệng đã thở dài, sau đó gật đầu.

“Sáng sớm đã đưa qua đây rồi, còn là loại hoa ăn được và đẹp mắt.”

Thầy đạo cụ vừa dứt lời, người đó đã đoán được: “Là hoa sen à?”

Vừa nói đến hoa sen, bọn họ không khống chế được suy nghĩ mà bị dẫn dắt đến một món ăn Lâm Chu làm trước đó.

Từng cánh hoa sen tươi được ngắt ra, sau đó nhét vào nhân thịt, bọc một lớp bột mỏng tạo thành hoa sen lên men, đặt ở trong lá sen, thật sự vừa đẹp mắt vừa ngon miệng.

Trong nhân thịt còn cho thêm hạt sen vụn, đúng là món ăn đặc sắc, vừa đẹp vừa ngon.

Quay xong cảnh đó, mọi người đều tò mò về món ăn này, rất nhiều người chạy qua xem, có người nhanh tay ăn chực được một miếng.

Nghe nói mùi vị ngon lại nhẹ nhàng khoan khoái giống như ăn củ sen xào thập cẩm của mùa hè vậy.

Bây giờ nghĩ đến hoa sen thì nghĩ ngay đến món ăn đó.

Không khỏi nuốt nước bọt.

Ngày tháng có Lâm Chu ở đoàn phim, mỗi ngày bọn họ đều ngửi được mùi thơm bay đến từ ngự thiện phòng, thèm đến mức uống nước nhiều hơn cả ngày thường.

“Hây… Đi thôi, đi xem thầy Lâm quay thế nào, cũng không biết chúng ta có được phần đạo cụ của cảnh quay cuối cùng hay không.”

“Nghĩ gì vậy, không thấy hôm nay diễn viên của đoàn phim nhiều à, trên có diễn viên chính, dưới có diễn viên phụ, tất cả đều đến đây hết, đâu có phần của chúng ta.”

Nhân viên phản ứng lại, nhìn quanh bốn phía, quả nhiên hôm nay có rất nhiều diễn viên đến đây.

“Không chú ý đến, luôn nghĩ đến thầy Lâm sắp quay xong nên không có tâm trạng.”

Nguyên nhân Lâm Chu có thể quay nhanh cảnh của mình cũng là vì cậu tập trung quay, mỗi ngày có mấy cảnh.

Dù là xuyên toàn bộ bộ phim thì hai tháng là quay xong.

Hôm nay là ngày cậu đóng máy.

Sáng sớm Lâm Chu đã đến đoàn phim chuẩn bị.

Cảnh quay cuối cùng.

Đạo diễn cố ý để lại cảnh bữa tiệc.

Phim hậu cung cũng dính dáng đến tiền triều.

Cảnh quay này chính là cảnh bữa tiệc.

Là một cảnh hoành tráng cần chuẩn bị rất nhiều món ăn thích hợp với bữa tiệc trong cung.

Có những nguyên liệu Lâm Chu đã chuẩn bị từ ba ngày trước.

Cũng là vì có thể hiện ra sự tinh xảo trên bữa tiệc.

Mọi người đều mong chờ đến cảnh quay này.

Tuy không muốn Lâm Chu đóng máy, nhưng đều rất mong chờ món ăn được bày trên bữa tiệc.

Hiện trường bận rộn, đều đang chuẩn bị cho cảnh quay ngày hôm nay.

Nhân viên bố trí bối cảnh.

Tiệc trong cung nên đám diễn viên ăn mặc rất chỉnh tề.

Trang điểm gần hai tiếng đồng hồ.

Cho nên đều phải đến phim trường trước để trang điểm.

Hiếm khi có lúc bận rộn như vậy.

Cho dù trong ngự thiện phòng có đá viên, Lâm Chu cũng nóng đến đổ mồ hôi đầy đầu.

Sau khi Khâu Hào diễn vai tiểu thái giám nhìn thấy thì ân cần lấy khăn ra lau mồ hôi cho Lâm Chu.

Đạo diễn phía sau màn hình quan sát thấy vậy cũng không hô “cut”.

Đưa động tác này vào trong bối cảnh, cứ như nhật ký ngày thường, rất có cảm giác cuộc sống hóa.

Cứ như ống kính chỉ quay lại đoạn cuộc sống chân thật của ngự thiện phòng cổ đại.

Từng món ăn được Lâm Chu hoàn thành.

Sau đó là quay cảnh đám thái giám cung nữ bưng món ăn lên đại sảnh bữa tiệc.

Vì nếm được món ăn tươi ngon mới ra lò.

Tốc độ quay phim của mọi người rất nhanh, phải chuẩn bị trước tất cả công tác chuẩn bị, đạo cụ vừa lên thì bắt đầu quay, gắng một lần để qua, như vậy thì có thể ăn đạo cụ với tốc độ nhanh nhất.

“Cảnh 3 lần 1! Bắt đầu!”

“Cut, qua!”

“Cảnh 4 lần 1! Bắt đầu!”

“Cut, qua!”

“Cảnh 5 lần 1!”

Mãi đến khi quay xong, đám người trong đại sảnh cung điện đều cười hoan hô.

Hiếm khi mọi người không lập tức dùng bữa.

Sau đó làm nghi thức đóng máy cho Lâm Chu.

Một nhóm người cầm hoa, đẩy bánh kem lên, đi từng bước về phía Lâm Chu.

Xung quanh đều là tiếng hoan hô của mọi người.

Còn có nhân viên móc pháo mừng không biết từ đâu ra, trực tiếp bắn về phía không trung.

Tuy mọi người đều không nỡ Lâm Chu, nhưng hôm nay là ngày Lâm Chu đóng máy.

Nghi thức nên có thì phải có.

Ai nấy tiến lên cười nghiêm túc chúc Lâm Chu đóng máy.

Đám diễn viên đều tặng quà đã chuẩn bị cho Lâm Chu.

Sau đó sắp xếp hiện trường bữa tiệc của hoàng thượng trong phim, mọi người đều mang theo bát đũa vây quanh trước bàn, cùng nhau hưởng thụ bữa ăn cuối cùng này.

Đám diễn viên trẻ tuổi đang ăn thì nhìn thấy món ăn vẫn thơm ngon như vậy, rơi từng giọt nước mắt xuống.

Vừa ăn vừa nghĩ đến bữa này, Lâm Chu sắp phải rời khỏi đoàn phim.

Làm thế nào cũng không khống chế nổi cảm xúc đau lòng này.

Đúng là vừa ăn vừa khóc.

Vốn mọi người chỉ hơi đau lòng, không nỡ xa Lâm Chu mà thôi.

Bây giờ thì hay rồi, không ít diễn viên nữ có cảm xúc nhạy cảm đều khóc lên.

Ngay lúc trong lòng mọi người đều chua xót.

Nhìn về phía Lâm Chu muốn nói lại thôi.