Nhân viên công tác trong đoàn làm phim tìm thấy Dương Tử bắt đầu lôi kéo làm quen.
Lời nói quen thuộc này…
Dương Tử nhìn nhân viên công tác này không biết là người thứ mấy tìm anh ta, bất đắc dĩ thở dài.
“Cảnh diễn này quá lớn rồi, tôi không quản được, anh đi tìm đạo diễn Quách đi, tôi không có quyền lợi này.”
Anh ta chẳng qua là đạo diễn casting nho nhỏ, bình thường ăn ké cơm thì thôi đi.
Hiện tại mọi người muốn làm diễn viên quần chúng đều đến hối lộ anh ta.
Dương Tử sợ hãi, người quá nhiều, anh ta vốn không dám làm chủ, sợ có người được chọn, có người không được chọn, cuối cùng làm ầm ĩ lên thì anh ta sẽ gặp phiền phức.
Cho nên trực tiếp đẩy cho tổng đạo diễn.
Quách Chí Bằng đối với kẻ trộm gà như Dương Tử không còn cách nào.
Cuối cùng buổi chiều lúc quay phim.
Một cảnh diễn cung nhân tầng dưới chót nhận chè đậu xanh, không cần diễn viên quần chúng, nhân viên công tác của đoàn làm phim, một đám tích cực thay trang phục diễn đảm đương diễn viên quần chúng, xếp hàng nhận chè đậu xanh mà Lâm Chu làm.
Lâm Chu quay cảnh nấu ăn nhiều như vậy, bao nhiêu người từng nếm được tay nghề của Lâm Chu.
Hiện tại có cơ hội quang minh chính đại ăn chè đậu xanh trong phim này, thật sự là tâm trạng hưng phấn không cần diễn.
Một đám giữ quy củ, mọi người nối tiếp nhau nhận chè đậu xanh.
Người múc chè cũng là người của ngự thiện phòng, Lâm Chu cũng dẫn người múc chè đậu xanh.
Cảnh diễn này Lâm Chu cũng có hình.
Sau đó diễn viên quần chúng ngoài phim rất không vui.
Vốn dĩ vui vẻ nghĩ đóng diễn viên quần chúng còn có thể ăn ké bát chè đậu xanh.
Đạo cụ mà Lâm Chu làm, ở trong đoàn làm phim đều là mọi người giành ăn.
Kết quả không biết ai để lộ tiếng gió, làm vai diễn viên quần chúng cũng bị nhân viên công tác trong đoàn làm phim đoạt, từng người làm khách mời cameo miễn phí.
Đạo diễn vậy mà còn đồng ý.
Các diễn viên quần chúng tức giận nghiến răng ken két.
Nhân viên công tác làm khách mời đang cầm chè đậu xanh mát lạnh ai ấy đều cười lộ ra hàm răng.
Vui vẻ uống một ngụm, biểu cảm cả người đều hưởng thụ.
Chè đậu xanh mát lạnh giữa mùa hè thật sự là món ngon không gì sánh kịp.
Uống vào một ngụm, thời tiết nóng đều tiêu tán không ít.
Vốn dĩ còn lo lắng vấn đề kỹ năng diễn xuất của các nhân viên công tác.
Kết quả nhìn hình ảnh mọi người xuất hiện trong ống kính, tất cả đều không cần diễn, biểu lộ chân tình!
Nhìn mọi người ăn chè đậu xanh xong, trên mặt đều hiện rõ vui vẻ.
Đúng là diễn ra được cảm giác hạnh phúc lúc cung nhân tầng lớp thấp của hoàng cung cổ đại ăn được bát chè đậu xanh mát lạnh vào ngày hè.
Quách Chí Bằng hài lòng hô “cut”!
Sau đó vị trí của Lâm Chu lập tức bị diễn viên phụ vây lại.
“Thầy Lâm, thêm một bát nữa, thật sự quá ngon!”
“Mùa hè mà ăn được bát chè đậu xanh đúng là sảng khoái.”
“Màu sắc của chè đậu xanh lại là màu xanh, tôi nhớ từ nhỏ đến lớn, màu sắc của chè đậu xanh đều là màu vàng.”
Người khác nghe thấy lời này cũng gật đầu tán thành.
Bọn họ đã ăn nhiều chè đậu xanh nhưng không giống loại mà Lâm Chu nấu ra, màu đậu xanh thuần túy, bên trong còn có hạt đậu được hầm nở ra.
Ăn đến phần đáy, vị sột soạt của đậu xanh lắng đọng mang theo chút ngọt ngào, nhẹ nhàng khoan khoái, còn không dính lấy cổ họng.
Ngon đến mức khiến người ta không nỡ lãng phí, chút bã đậu xanh cũng phải liếm vào trong bụng.
“Cảm giác cho thêm chút sữa, hoặc là chút khoai dẻo, bánh trôi nước, thêm chút hoa quế, bỏ hết vào trong bát chè đậu xanh, rất thích hợp làm món điểm tâm ngọt giải khát vào ngày hè cho đám nương nương.”
Thầy đạo cụ ăn xong bát chè đậu xanh thì trong đầu toàn nghĩ đến đạo cụ.
Nhìn thấy đồ ăn gì cũng nghĩ đến đạo cụ đầu tiên.
Đạo diễn đi qua đây nghe thấy rất có lý!
Sau đó phất tay, sắp xếp cho diễn viên của cảnh quay sau.
Nương nương xem kịch bản ở bên cạnh: “Đừng thêm đường, giảm cân!”
Nhìn dáng vẻ ăn kiêng vì muốn giảm cân của đám diễn viên, Lâm Chu rất bội phục nghị lực của bọn họ.
Ngay cả người thường còn khó giảm cân, nhưng bọn họ nói gầy là gầy, giống như đùa giỡn vậy.
Lâm Chu: “Sẽ để lại một nồi không thêm đường riêng cho mấy người.”
Mùa hè nóng nực, món như chè đậu xanh lại không đắt, nấu nhiều chút, ăn một bát cũng tốt cho sức khỏe.
…
Thời gian cứ trôi qua như vậy.
Cuối cùng cũng đến cảnh quay đóng máy.
Tâm trạng của Lâm Chu mơ hồ kích động mang theo vui vẻ.
Cậu đã từ chối việc đạo diễn muốn thêm cảnh, cậu rất mong chờ được đóng máy.
So với việc cậu không chờ đợi được thì ai nấy trên dưới đoàn phim biết Lâm Chu quay xong cảnh cuối cùng phải rời đi, ngay cả công việc đều không có tinh thần.
Mặt đối mặt, còn chưa mở miệng giao lưu thì đã thở dài.
“Hây… Đặt hoa tươi tặng thầy Lâm chưa?”