Không biết sau khi đóng máy phần thưởng của vai diễn sẽ là gì.
Lâm Chu hơi gấp không kịp đợi.
…
Cảnh quay ngày hôm sau, Lâm Chu dựa theo yêu cầu của đạo diễn, đạo cụ cho các diễn viên, phần lớn chuẩn bị rau, bày tinh xảo đẹp vả lại phân lượng ít.
Nhìn đồ ăn loè loẹt, tràn ngập cảm giác thèm ăn.
Khiến các diễn viên trong cảnh quay bị dày vò, vừa phải giảm béo, nói cho bản thân không thể ăn!
Vừa nói lời thoại đều phải chú ý, sợ nước miếng trong miệng không cẩn thận chảy xuống.
Trước đó lúc diễn viên nhỏ tuổi đối mặt với các đạo cụ này, kiềm chế nước miếng phân bố trong miệng bị sặc, lúc nói lời thoại liều mạng ho, doạ người ta nhảy dựng.
Cho nên hiện tại nước miếng trong miệng mọi người chảy ra nhiều thì lặng lẽ nuốt xuống, không thể xấu mặt!
Kết quả chờ quay xong, diễn viên cố nén suy nghĩ muốn giảm béo, không động đũa, nhưng vẫn sẽ có người bị lực ý chí không kiên định ảnh hưởng, cuối cùng toàn bộ sụp đổ.
“A a a, đã nói không ăn, sao cô ra tay trước thế?”
Vốn chờ đạo diễn hô Cut xong, mọi người sẽ như ong vỡ tổ đi lên giành ăn, nhưng hôm nay bởi vì muốn giảm béo, trước hết mọi người tạm thời không nhúc nhích.
Một đám lộ vẻ mặt nghiêm túc, nhìn chằm chằm đạo cụ trên bàn như oán thù đã lâu, dáng vẻ khác thường này thật sự khá khủng bố.
Làm các nhân viên công tác muốn ăn ké một miếng cũng không dám động.
Sau đó khi đạo diễn cầm chiếc đũa tới thì hơi chột dạ.
Có phải hôm qua ông nói nặng quá không?
Đả kích mọi người rồi?
Không đợi Quách Chí Bằng ăn, diễn viên đóng vai quý nhân ngồi xuống bàn trước một bước.
“Không nhịn được, cùng lắm chỉ ăn một bữa này, thời gian không quay đều đến phòng tập gym, tôi vẫn không tin có thể béo chết tôi!”
Có một số việc chính là như vậy.
Nếu tất cả mọi người có thể nhịn, không ai đi đầu, vậy thì toàn thể sẽ không thất bại.
Nhưng có người đi đầu.
Những người còn lại nhìn sẽ không nhịn được sốt ruột.
Đạo cụ ngon như vậy, các cô không ăn, chẳng phải là tiện nghi cho người khác à?
Cái này còn khó chịu hơn giết các cô!
Vì thế các nương nương khôi phục dáng vẻ trước đó, bắt đầu giành đồ ăn.
Kết quả mấy chiếc đũa liền phát hiện món ăn đạo cụ lần này rất ít, một món đồ ăn, một người một miếng còn chưa đủ đã hết rồi.
Nhất thời khó chịu.
“A a a, tôi đã từ bỏ rồi, vậy mà chỉ ăn được hai miếng?”
“Không phải, hôm nay đồ ăn ít như vậy?”
“Cảm giác không giống với đồ ăn bình thường!”
“Đáng ghét!”
“Hơn nữa món này nhìn giống như thịt vậy mà là bí đao, còn chỉ có bốn miếng!”
“Không được, tôi phải đi ngự thiện phòng xem thử.”
“…”
Các nương nương nhịn nửa ngày, kết quả thất bại vẫn là ăn đạo cụ, không đã ghiền, ham muốn ăn cũng bị gợi lên.
Nào có thể thu tay lại!
Quách Chí Bằng chột dạ, đây chính là ông đã báo trước với Lâm Chu.
Nếu như bị phát hiện, chẳng phải trở thành kẻ thù chung?
Vì thế ông nghiêm trang gọi mọi người lại nói phải đối diễn.
Mỗi một ngày của đoàn làm phim, vì giành đạo cụ ăn, mọi người tranh đấu còn đặc sắc hơn cung đấu trong phim.
Cung đấu giả dối, hãm hại hạ độc.
Tranh đấu thật, giành cơm!
…
“Oa, anh Lâm anh đang nấu chè đậu xanh hả?”
Lâm Chu trong ngự thiện phòng đang mang theo đậu xanh mà đầu bếp của đoàn làm phim rửa sạch ngâm xong, hạt đậu không hoàn chỉnh, bị sâu ăn đều được lấy ra, còn có tạp chất v.v… đều được loại bỏ.
Sau đó mới có thể nấu chè đậu xanh.
Diễn viên quần chúng đi ngang qua nhìn thấy mấy thau đậu xanh, cảm thán là công trình lớn.
“Đúng vậy, buổi chiều quay chính là cảnh phát chè đậu xanh cho các cung nhân, cho nên làm nhiều.”
Sáng sớm Lâm Chu đã phải chuẩn bị, ống kính của cảnh quay lớn, công tác chuẩn bị thật ra khá nhiều.
Sau đó diễn viên quần chúng nghe nói như thế thì sáng mắt.
Một cung nhân tầng dưới chót của hoàng cung cũng rất nhiều nhỉ, có phải cần rất nhiều diễn viên quần chúng không?
Vì thế hai mắt anh ta tỏa ánh sáng đi tìm Dương Tử.
Dương Tử phụ trách chuyện tìm diễn viên quần chúng, đương nhiên cũng phụ trách cảnh diễn của bọn họ.
Hiện tại có cơ hội có thể ăn được chè đậu xanh do Lâm Chu chính tay làm, diễn viên quần chúng này sao có thể không động lòng.
Lâm Chu nhìn các diễn viên quần chúng nói lời cảm ơn, sờ không được đến đầu.
Cảm ơn gì cơ?
Không bao lâu, rất nhiều người của đoàn làm phim đều biết buổi chiều có một phân cảnh nhận chè đậu xanh, cần lượng lớn diễn viên quần chúng, có thể ăn được chè đậu xanh do Lâm Chu chính tay làm.
Không chỉ có diễn viên quần chúng động lòng, ngay cả nhân viên công tác cũng rung động!
Dương Tử vô cùng bận, đi đâu cũng có người tìm anh ta.
“Đạo diễn Dương, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, cũng từng hợp tác mấy đoàn làm phim, tôi luôn có ước mơ làm diễn viên quần chúng, cảnh chè đậu xanh buổi chiều có thể để tôi làm một diễn viên quần chúng không?”