Cuối cùng, lúc nhìn thấy ngôi nhà treo ruy băng đỏ, đèn lồng đỏ, hơn nữa cũng thấy những người trẻ tuổi mặc quần áo bình thường, tinh thần căng thẳng của Lâm Chu không khỏi thả lỏng một chút.
Nhân viên công tác bận rộn túi bụi khiến Lâm Chu cảm nhận được dương khí ấm áp, lập tức đôi chân đi đường của cậu cũng có sức hơn nhiều.
Cậu xách ba lô đi thẳng vào sân.
Ở nơi này, sân nhà nông hộ rất rộng, trong sân bày rất nhiều bàn vuông và băng ghế dài cũ kỹ, mang đến cảm giác tồn tại theo năm tháng.
Lâm Chu đi vào thì thấy Lâm Tử Hàng đang nói chuyện với một người đàn ông vạm vỡ.
“Đạo diễn Lâm.”
Lâm Chu gọi, Lâm Tử Hàng ngẩng đầu nhìn, lập tức bước đến chỗ Lâm Chu, hai mắt sáng rực.
“Lâm Chu!”
Khi nhìn thấy Lâm Chu, Lâm Tử Hàng không thèm quan tâm đến anh em tốt của anh nữa, vội đứng phắt dậy tiến đến chào đón cậu.
Dáng vẻ kích động này khiến Văn Cao Dật còn chưa kịp nói hết câu không kịp trở tay, buộc phải kết thúc cuộc trò chuyện, suýt nữa đã bị sặc bởi nước bọt của chính mình.
Sau đó, anh nhìn thấy Lâm Tử Hàng y như tìm lại được bảo bối đã thất lạc từ đời cố lũy của mình, phấn khích choàng tay qua vai người vừa đến, ánh mắt có gì đó sai sai.
Trong giới giải trí có kha khá người thích đàn ông.
Chưa từng nghe nói Lâm Tử Hàng có sở thích này mà?
Sao tự dưng anh ta lại đối xử nhiệt tình với một cậu trai khác như thế?
Văn Cao Dật lập tức lia đôi mắt hóng hớt của mình qua lại giữa hai người.
Lâm Chu đã hết sức quen thuộc với ánh mắt ngóng chuyện này.
Cậu lập tức lùi ra sau một bước, bình tĩnh chào hỏi với Lâm Tử Hàng.
Giữa hai người đàn ông lớn tướng vẫn nên giữ một khoảng cách nhất định thì tốt hơn.
“Cuối cùng cũng đợi được cậu rồi!”
“Biết bao nhiêu ngày không gặp, tôi nhớ cậu gần chết!”
Văn Cao Dật chưa bước đến gần đã nghe Lâm Tử Hàng nói vậy, hai mắt anh lập tức trợn to, lóe lên tia hóng chuyện.
Hèn gì anh ta tự móc tiền ra đầu tư cho anh nhưng chỉ cần vị trí phó đạo diễn, còn muốn đưa người vào đoàn làm phim.
Hóa ra là thế!
Lâm Chu không ngờ Lâm Tử Hàng đột nhiên nói lời này.
Cậu nhìn người đàn ông đang đi đến.
Lúc nãy hai người này đang đứng nói chuyện với nhau.
Ông trời ơi! Thanh danh của cậu!
Đoàn làm phim trước đã có người hiểu lầm cậu có những mối quan hệ tình cảm hỗn loạn.
Ngày nào cũng vậy, không phải nam thì chính là nữ đến tìm cậu, lúc nào cũng có một đám người vây quanh lấy lòng cậu.
Nếu không nhờ sau này tay nghề nấu nướng của cậu được truyền ra ngoài, mọi người hiểu rõ mọi chuyện, thì cậu đã phải tốn hết một mớ thời gian để bác bỏ tin đồn rồi.
Bây giờ đến đoàn làm phim mới, lẽ nào lại chuyện cũ tái diễn hả trời?
Lâm Chu bất đắc dĩ nói: “Đạo diễn Lâm, anh nói thế dễ làm người khác hiểu lầm lắm, tôi chỉ là một chàng trai trẻ trong sạch vô tội thôi ạ!”
Lâm
Đã ai nói gì cậu đâu nào?
“Đầu óc cậu đang suy nghĩ đen tối gì đấy hả! Tôi thèm cái gì, chẳng lẽ cậu không hiểu à?”
Văn Cao Dật bước đến nơi, lẳng lặng lắng nghe cuộc đối thoại của hai người.
Còn nghe tới cực kỳ hăng hái.
Anh dùng ánh mắt ‘Giờ thì tôi đã biết con người thật của anh rồi nhé!’ nhìn Lâm Tử Hàng.
Hai mắt Lâm Chu tối sầm, lời này còn mờ ám hơn nữa!
Người khác xuyên qua thành nhân vật chính có bàn tay vàng, được nhóm gái xinh gái đẹp vây quanh.
Còn cậu lại bị người ta nghi ngờ xu hướng giới tính.
Lâm Chu sống không còn gì luyến tiếc đặt ba lô trong tay xuống đất, sau đó chào hỏi người đứng phía sau đạo diễn Lâm.
“Chào anh ạ, tôi tên Lâm Chu.”
“Tôi là đạo diễn của đoàn làm phim - Văn Cao Dật, cậu chính là đầu bếp nấu bữa tiệc lớn do đạo diễn Lâm mời đến đúng không?”
Lâm Chu gật đầu, gọi anh là đạo diễn.
Lúc này, Lâm Tử Hàng mới nhận ra vì bản thân quá kích động mà quên mất đang thảo luận kịch bản với Văn Cao Dật.
Ây da má ơi!
Có lẽ vì anh quá trông mong Lâm Chu đến đây.
Anh vừa nghĩ đến chuyện có thể ăn bữa tiệc lớn do Lâm Chu đứng bếp đã nước miếng chảy dài.
Chẳng phải thế này còn ngon lành hơn ngự thiện của thầy Quách nữa à?
Một đĩa thức ăn gì mà không được đến hai miếng, ăn còn chẳng đủ nhét kẽ răng!
Những bữa tiệc lớn ở vùng nông thôn toàn là phần đồ ăn lớn được chứa trong mấy cái bát to đùng, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh anh có thể cầm cái chân giò trong tay, gặm đã đời là đủ thấy ngất ngây con gà tây rồi.
“Cậu ấy chính là diễn viên có tài nấu nướng rất giỏi mà tôi đã kể cho anh đấy! Nói về diễn vai đầu bếp thì đảm bảo không ai qua được cậu ấy đâu.”
“Lâm Chu à, tôi đã sắp xếp phòng cho cậu rồi, là phòng bên trái trong sân sát vách, tôi ở bên phải, nhà chính dùng để quay phim.”
Kiểu làng nhỏ miền núi trước không thấy thôn làng, sau không thấy cửa hàng này, đừng nói quán rượu, đến cả nhà trọ nhỏ còn không có.