Back to Novel

Chapter 1875

Tiếng Chim Bay Như Thuyết Khách (2)

Sầm Uyên Cơ yên lặng rời đi, tiếp tục đi luyện quyền.

Ban ngày cô ấy sẽ chọn non xanh nước biếc ở núi Lạc Phách, một mình, đi cọc sáu bước.

Trong màn đêm, sẽ ở lại trong sân, ít nhất cách chỗ ở của Chu lão thần tiên gần một chút, không cần quá lo lắng lúc bị cho người khác cợt nhã, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng nghe.

Tiểu đồng áo xanh nhìn sắc trời, định đi đến cửa hàng ở trấn nhỏ tìm Bùi Tiền chơi đùa, nữ đồng váy hồng đi theo nên chấp tay chào tạm biệt với đám người Chu Liễm, muốn tiểu đồng áo xanh chờ cô ấy, hạt dưa trong túi cô ấy không đủ.

Sau khi Sầm Uyên Cơ và hai nhóc con đi, Trịnh Đại Phong nói: "Phá cảnh rồi thì nên xuống núi. Tuổi trẻ thật tốt, bận rộn thế nào cũng không cảm thấy mệt mỏi.”

Chu Liễm cười nói: "Đại Phong huynh đệ cũng trẻ tuổi, người lại tuấn tú, chi là thiếu một người vợ.”

Trịnh Đại Phong đưa tay ấn hai cái: "Chu lão ca, cái kiểu lời nói thật này, đừng nên nói ra khỏi miệng, dễ khiến người khác ghét lắm.”

“Ta thấy Trần Bình An vội vã viễn du như vậy, công lao của hai người không nhỏ.”

Nguỵ Bách cười đứng lên: "Ta phải đi chuẩn bị cho yến tiệc đêm đó, qua một tuần nữa, sẽ ồn ào, rất phiền phức.”

Tiểu viện trở về vẻ yên tĩnh.

Chu Liễm bắt đầu thu dọn ván cờ, Trịnh Đại Phong ngồi ở vị trí Ngụy Bạch trước dó, giúp thả quân cờ vào lại hộp cờ.

Chu Liễm nói: "Đoán thử xem, thiếu gia nhà ta sau khi phá cảnh, có tìm ngươi tâm sự hay không? Nếu nói, thì sẽ mở miệng thế nào?”

Trịnh Đại Phong nói: "Hơn phân nửa là muốn xuống chân núi tìm ta, muốn xoa dịu lòng ta, đỡ cho trong lòng ta không được tự nhiên, nhưng mà chắc là sẽ không tán gẫu nhiều, đại khái chỉ là cùng ta uống rượu. Thật ra ngược lại ta hy vọng tiểu tử này tìm cũng đừng tìm ta, ngươi nói xem lúc này núi Lạc Phách mới có mấy người? Lao tâm lao lực như vậy, sau này thật cần nhiều người rồi, có một môn phái đỉnh núi, hắn để ý nổi sao? Còn muốn tu hành nữa không? Chu lão ca, chuyện khuyên người, ngươi am hiểu nhất, có cơ hội ngươi tìm Trần Bình An tâm sự đi.”

Chu Liễm thu dọn quân cờ, phiền muộn nói: "Khó.”

Trịnh Đại Phong không khỏi nói một câu: "Nguỵ Bách đánh cờ, có chừng mực cảm giác tốt, mật độ thích đáng.”

Chu Liễm ừ một tiếng, không nói thêm gì.

Trịnh Đại Phong vui sướng khi người gặp họa nói: "Lần này Trần Bình An phá cảnh, trong tiệm thuốc, sư muội tâm khí cao của ta, đoán chừng lại phải chịu khổ cực rồi."

Chu Liễm cười cười, nói với vẻ hơi tiếc nuối: "Sầm Uyên Cơ cũng không khá hơn chút nào.”

Trịnh Đại Phong cười hề hề nói: "Lúc ấy ở núi Phi Vân, nếu Trần Bình An thật sự nói như vậy, lông mày dài nhà họ Tạ mới là người sốt ruột nhất.”

Chu Liễm gật đầu nói: "Ở nơi Ngẫu Hoa Phúc Địa, môn phái giang hồ hơi lớn một chút, có mấy nam nhân, lúc còn trẻ không bị sư tỷ sư muội làm tổn thương sâu sắc, xem ra Hạo Nhiên thiên hạ cũng tương tự.”

Trịnh Đại Phong chẳng biết tại sao, nhớ tới hiệu thuốc Khôi Trần ở thành Lão Long, ở đó thời gian ung dung, không có chuyện gì nhàn nhã lật sách, phơi nắng.

Hai tay ôm lấy gáy, Trịnh Đại Phong nhớ tới một thiếu nữ ngây thơ nào đó, giống như uống một vò rượu thuốc lớn, khổ không chịu được, lại không thể nhịn được mà không uống.

Chỉ là cuối cùng mạch suy nghĩ lưu chuyển, khi hắn ta thuận tiện nhớ tới nữ tử thường xuyên đi dạo trong ánh mắt của mình kia, Trịnh Đại Phong sợ tới mức run rẩy, nuốt một ngụm nước miếng, hai tay chắp trước ngực, giống như đang xin lỗi người khác, nói với chính mình: "Cô nương ngươi là cô nương tốt, nhưng Trịnh Đại Phong ta thật sự không có phúc hưởng.”

Chu Liễm nhìn về phía lầu trúc.

Trịnh Đại Phong hỏi: "Đánh cược không? Trần Bình An là nằm lăn ra hay đứng thẳng đi ra?”

Chu Liễm mỉm cười nói: "Thiếu gia nhà ta võ công cái thế, anh minh thần võ...... tất nhiên là nằm lăn rời khỏi phòng.”

Trịnh Đại Phong bất đắc dĩ nói: "Vậy còn đánh cược cái rắm à.”

Nhưng cuối cùng ngoài dự đoán của Chu Liễm và Trịnh Đại Phong, Trần Bình An bình yên vô sự đi ra khỏi lầu trúc.

Sau đó Trần Bình An ngồi chỗ bàn đá ở bên cạnh vách đá bên kia suốt một đêm cho đến trời sáng, mới trở về lầu một khò khò một giấc say.

Hai ngày sau đó, Chu Liễm tiếp tục đi lầu hai hưởng phúc, Trần Bình An quả thật đã đi tìm Trịnh Đại Phong, chỉ là không thấy Trịnh Đại Phong, sau khi thoáng do dự, Trần Bình An trở lại trên núi.

Sau đó bên kiếm phòng bến đò ở núi Ngưu Giác, lần lượt có phi kiếm truyền tin gửi cho Trần Bình An.

Đầu tiên là thư hồi âm của Lưu Chí Mậu ở đảo Thanh Hạp, nói Hồng Tô ở phủ Xuân Đình, hiện giờ đã không còn làm nữ quan ở phủ nữa, một lần nữa đi phủ Chu Huyền làm người gác cổng, Lưu Lão Thành đối với chuyện này chỉ nói thuận theo tự nhiên, đảo Thanh Hạp chỉ cam đoan đời này cô ta không tai nạn không đau khổ là được rồi. Tiếp theo là phủ Hoành Ba bắt đầu xây dựng lại, nhưng Chương Yểm uống nhầm thuốc, sau đó rời khỏi đảo Thanh Hạp, chỉ xin hắn một khối ngọc bài cung phụng cấp thấp, cùng với một bộ bí tịch Tiên gia và một kiện pháp bảo, sau đó chạy tới môn phái nhỏ Vô Danh danh tiếng lừng lẫy ở núi Cốt Lạc, mai danh ẩn tích, làm khách khanh cho người ta. Cuối cùng Lưu Chí Mậu cho Trần Bình An hai lựa chọn, lúc trước ông ta hứa hẹn sau khi bình yên vượt qua cửa ải khó khăn, sẽ có tặng quà hậu hĩnh, cho nên Trần Bình An một là chờ ông ta, để cho người mang theo lễ vật thăm hỏi quận Long Tuyền, hai là dứt khoát giải quyết hai khoản nợ trong mật khố phòng ở đảo Thanh Hạp.

(Khách khanh: thời xưa dùng để chỉ những người ở các nước chư hầu làm quan ở bản quốc)

Trần Bình An gửi phi kiếm hồi âm, đơn giản rõ ràng tóm tắt chỉ ba chữ, “giải quyết xong”.

Về phần kết cục của đám người Điền Hồ Quân ở đảo Tố Lân đám, Trần Bình An không hỏi.