Back to Novel

Chapter 1874

Tiếng Chim Bay Như Thuyết Khách (1)

Tuy ở bên chỗ thành Lão Long, Trịnh Đại Phong bị tổn thương căn cơ thể lực, đã đoạn tuyệt con đường của võ đạo, nhưng là nhãn lực và trực giác vẫn còn, đoán được hơn phân nửa động tĩnh là do Trần Bình An gây ra, cho nên hấp tấp từ chân núi chạy tới.

Tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng đứng ở một bên xem cuộc chiến, kẻ trước chỉ dẫn những nước đi vớ vẩn cho lão đầu bếp, Chu Liễm cũng là một người hoàn toàn không có tinh thần thắng thua, tiểu đồng áo xanh nói hạ cờ ở nơi nào, ông ta thật sự sẽ hạ đúng chỗ đó, tất nhiên từ thế hoà trở thành thế xấu, rồi từ thế xấu biến thành thế thua, nữ đồng váy hồng thật sự là quân tử, tuân thủ nghiêm ngặt xem cờ không nói, nóng nảy không cho tiểu đồng áo xanh nói bậy bạ, cô ấy là hoá thân hoả mãng văn vận tàng thư lâu Chi Lan của Tào thị, sau khi mở linh trí, ăn không ngồi rồi mấy trăm năm, cũng không phải là suốt ngày đọc sách giải khuây, không dám nói cái gì chơi cờ giỏi bậc nhất, nhưng nhìn chung vẫn thấy rõ ràng xu thế ván cờ.

Sau khi đi xong quyền cọc, Sầm Uyên Cơ được nghỉ ngơi cũng tới góp vui, cô ấy cảm thấy vị Nguỵ tiên sinh khí độ thần nhân này rất tốt, biết sao được, Nguỵ tiên sinh quả thực có vẻ ngoài quá đẹp, sự thân thiết này của Sầm Uyên Cơ không phải tình cảm ái mộ nam nữ, Sầm Uyên Cơ chỉ là cảm thấy cho dù nhìn ông ta nhiều hơn chút, cũng là bản thân được lợi, coi như đang ngắm cảnh đẹp, bổ mắt!

Vị thiếu nữ này vốn không biết, núi Lạc Phách này, ngoại trừ sơn chủ trẻ tuổi tương đối cổ quái dọa người ra, Chu lão thần tiên mà cô ấy tin cậy nhất, hoàn toàn không phải là võ phu đỉnh phong Lục Cảnh gì, mà là một võ phu Viễn Du cảnh thực thụ, còn hán tử lưng còn gù hơn so với Chu lão thần tiên, người được gọi là Đại Phong huynh đệ, đã từng là một vị võ phu Sơn Điên Cảnh, về phần lão già chân đất ở lầu trúc kia, lại càng là võ phu Chỉ Cảnh trong truyền thuyết. Tám, chín, mười, đều đầy đủ cả.

Dưới sự trợ giúp thêm phiền của tiểu đồng áo xanh, Chu Liễm hoàn toàn bị thua cờ, nữ đồng váy hồng oán giận không thôi, tiểu đồng áo xanh liếc mắt nhìn ván cờ thê thảm đã tàn sát Đại Long, nói líu rít: "Chu lão đầu bếp, cờ thua một ván, tuy bại nhưng vinh.”

Chu Liễm gật gật đầu, nâng cánh tay lên, nói: "Quả thật như thế, lần tới hai huynh đệ chúng ta không ngừng cố gắng, huynh đệ đồng lòng, như dao sắc có thể chặt đứt kim loại.”

Tiểu đồng áo xanh mở mắt cười, sau khi Chu Liễm giơ tay, vội vàng xoa cánh tay cho Chu Liễm: "Lão đầu bếp, ông có thể không hiểu rõ lắm, nhưng tay này của ta có tiên khí đó! Đúng không, Nguỵ Bách?”

Nhớ lại năm đó, hắn ta đã vỗ hai cái vào bả vai của chưởng giáo Lục Trầm, nếu chuyện truyền tới Bạch Ngọc Kinh kia, mặc kệ ngươi là Tiên Nhân Thiên Quân gì, ai dám không giơ ngón tay cái, khen hắn ta một câu anh hùng hảo hán?!

Nguỵ Bách mỉm cười nói: "Lại ngứa da rồi?”

Tiểu đồng áo xanh trợn mắt.

Tiểu đồng áo xanh không chút che dấu oán niệm của mình đối với Nguỵ Bách, vị chính thần Bắc Nhạc Đại Ly không nói nghĩa khí này, năm đó hắn ta vì vị huynh đệ Ngự Giang Thủy Thần ở Hoàng Đình Quốc kia mà thử đòi triều đình Đại Ly một tấm Thái Bình Vô Sự, nơi nơi vấp phải trắc trở, nhất là ở chỗ Nguỵ Bách lại càng lạnh thấu tim, cho nên vừa nãy đánh cờ, tiểu đồng áo xanh sẽ đứng ở bên Chu Liễm phất cờ hò hét, nếu không chính là ân cần, vỗ vai xoa tay cho Chu Liễm, muốn Chu Liễm xuất ra mười hai phần công lực, hận không thể giết Nguỵ Bách vứt mũ bỏ giáp, dạy dỗ Nguỵ Bách đàng hoàng để ông ta phải quỳ xuống đất cầu xin tha, thua tới cả đời này cũng không muốn đụng vào quân cờ nữa.

Tóm lại có hắn ta ở đây, Chu Liễm và Nguỵ Bách đánh cờ không còn chút nào thanh nhàn lịch sự tao nhã nữa.

Chu Liễm đột nhiên nói: "Hai người đã thật sự quyết định rồi?”

Tiểu đồng áo xanh hếch mũi lên trời, hừ lạnh một tiếng: "Nếu không nắm chặt, phải chịu đựng thủ đoạn thâm độc của Trần Bình An!"

Nữ đồng váy hồng nhẹ nhàng gật đầu.

Hoá ra bọn họ hiện giờ đều có tên của riêng mình, không phải tên bổn mạng, mà là dựa theo cách nói của Trần Bình An, sau này có khả năng cần đặt tên trên gia phả của Tổ Sư Đường.

Tiểu đồng áo xanh đặt tên cho mình là Trần Linh Quân, nữ đồng váy hồng là Trần Như Sơ.

Trịnh Đại Phong trêu chọc nói: "Trần Linh Quân, cái quái gì vậy?! Tôi thấy gọi ngươi là Tiểu Thanh Thanh được rồi, kêu vậy thuận miệng hơn.”

Tiểu đồng áo xanh cũng khônh khách khí với Trịnh Đại Phong: "Đại Phong huynh đệ, ngươi thì biết cái quái gì.”

Trịnh Đại Phong cười ha hả nói: "Ta hiểu ngươi.”

Tiểu đồng áo xanh cả giận nói: "Đừng lải nhải, có bản lĩnh chúng ta gặp nhau trên bàn cờ!"

Nguỵ Bách châm biếm nói: "Tự rước lấy nhục.”

Trịnh Đại Phong nóng lòng muốn thử, xoa tay nói: "Đánh cược vui vẻ, có phần thưởng gì không? Nhưng mà năng lực chơi cờ của ngươi rất giỏi, nhường trước càng không được, nhường cờ mới được, cho nên nhường ta hai quân đi, nếu không ta không đánh cược với ngươi.”

Tiểu đồng áo xanh nửa tin nửa ngờ, nhíu mày: "Nhường hai quân cờ? Đây không phải coi thường Đại Phong huynh đệ sao, nhường một quân thì sao?”

Nguỵ Bách cười ha ha.

Chu Liễm vỗ trán, Trịnh Đại Phong đào một cái hố rõ ràng như vậy, còn cố nhảy vào bên trong.

Trịnh Đại Phong nhịn cười, không định bắt nạt thằng nhóc cứng đầu cứng cổ này, khoát tay nói: "Thôi đi, sau này rồi nói.”

Năng lực chơi cờ của Trịnh Đại Phong như thế nào, rất đơn giản, Chu Liễm và Ngụy Bách đánh cờ, Trịnh Đại Phong giúp ai người đấy thắng.

Có lẽ không thể nói Trịnh Đại Phong là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi gì, nhưng phải nói năm đó trong số những người thông minh nhất Ly Châu Động Thiên, Trịnh Đại Phong chắc chắn có tư cách chiếm một vị trí nhỏ nhoi.

Tiểu đồng áo xanh liếc nữ đồng váy hồng, cô bé khẽ lắc đầu.

Hắn ta lúc này mới vỡ lẽ, con mẹ nó tên Trịnh Đại Phong này cũng gian xảo, suýt chút nữa đã làm hỏng thanh danh một đời của mình.