Phong thư thứ hai, đến từ Lưu Trọng Nhuận đảo Châu Thoa, nói cho Trần Bình An biết một chuyện bí mật, vị lão ma ma Kim Đan Địa Tiên kia, vốn Kim Đan đã mục nát, chỉ dựa vào một hơi này cố gắng chống đỡ, sợi dây tâm huyền căng thẳng quá lâu, đợi đến khi đại cục Thư Giản Hồ đã định, đảo Châu Thoa chẳng những không gặp nạn, ngược lại thu được rất nhiều lợi, tâm huyền kia chợt buông lỏng, đại ưu đại hỉ qua đi, đã hoàn toàn dầu cạn đèn tắt, vào thu năm nay cũng đã qua đời. Trong thư Lưu Trọng Nhuận nói thẳng, lão ma ma khuyên cô ta đừng tính toán chi li chút tiền tài của đan dược bí tàng trong thủy điện, cho nên cô ta mong muốn làm một vụ mua bán nữa với Trần Bình An, đảo Châu Thoa cũng muốn học theo Ngọc Khuê tông cao cao tại thượng kia, cử một bộ phận đệ tử tu sĩ đi đến quận Long Tuyền vương triều Đại Ly cực bắc một châu, rời xa thị phi, an tâm tu đạo, cho nên mặc kệ là Trần Bình An cho thuê một mảnh phong thủy bảo địa, hay là bán cho đảo Châu Thoa, cứ việc ra giá, cho dù đập nồi bán sắt cô cũng sẽ đồng ý, chắc chắn không thiếu một văn tiền nào của Trần Bình An hắn.
Trần Bình An hồi âm lại một phong thư, cũng rất gọn gàng dứt khoát, nói mình không bán đỉnh núi, nhưng có thể cho thuê. Tuy nhiên cho dù cô ta sau khi nhận được thư lập tức lên đường chạy tới Đại Ly, lúc ấy hắn có lẽ đã rời khỏi quận Long Tuyền rồi, cô ta chỉ cần tìm một người tên là Chu Liễm ở núi Lạc Phách, thương lượng chuyện này là được.
Cố Xán cũng gửi thư tới.
Đại khái nói về tiến độ tu hành hiện giờ của Tằng Dịch và Mã Đốc Nghi hiện giờ, cùng với số tiền thần tiên ước tích cần cho buổi Chu Thiên đại tiếu đầu tiên, mỗi khâu cần bao nhiêu, viết rất rõ ràng.
Trần Bình An hồi âm lại một phong thư, nói là khoản tiền thần tiên đầu tiên, hắn sẽ cho người hỗ trợ mang đến Thư Giản Hồ, để cho ba người bọn họ an tâm du lịch, rồi không nhịn được nhắc nhở một số chuyện vụn vặt, viết xong thư rồi đọc lại, chính bản thân Trần Bình An cũng cảm thấy quả thực mình nói chuyện quá dông dài, rất phù hợp phong cách của tiên sinh phòng thu chi ở đảo Thanh Hạp hồi đó.
Trước khi đi tới núi Ngưu Giác để gửi thư, Trần Bình An liếc nhìn rương trúc ở góc tường kia, bên trong còn đặt một cái lồng than mang về từ Thư Giản Hồ.
Sau đó là thư của Quan Ế Nhiên, vị đệ tử Quan thị xuất thân hào phiệt cao cấp nhất Đại Ly này, ở trên thư nói đùa rằng lúc vị Đổng Bán Thành của quận Long Tuyền kia đến thành Trì Thủy, ngoại trừ mang theo rượu gạo sản xuất độc quyền của Đổng Thuỷ Tỉnh, tiêu thụ ở nơi xa xôi kinh thành Đại Ly ra, còn phải mang theo một bầu rượu ngon của Trần Bình An ngươi, nếu không hắn ta sẽ không mở cửa đón khách.
Sau khi Trần Bình An nhận được phong thư này lập tức đi một chuyến đến núi Phong Lương, tìm thấy Đổng Thủy Tỉnh, ăn một chén hoành thánh lớn, hàn huyên chuyện này, lời nên nói, mặc kệ dễ nghe hay không dễ nghe cũng dựa theo những gì nghĩ sẵn trong đầu nói ra, làm rõ với Đổng Thủy Tỉnh. Đổng Thủy Tỉnh nghe chăm chú, không sót một chữ, nghe đến chỗ cảm thấy then chốt, còn có thể nghiệm chứng nhiều lần với Trần Bình An. Điều này làm cho Trần Bình An càng thêm yên tâm, càng nghĩ có phải có thể cũng đánh tiếng chào hỏi với bên thành Lão Long kia không, Phạm gia, Tôn gia, thật ra đều có thể nhắc tới, thành hay không thành, suy cho cùng vẫn là muốn xem bản lĩnh riêng của Đổng Thủy Tỉnh, tuy nhiên cân nhắc một lượt, vẫn là dự định đợi đến khi Đổng Thủy Tỉnh và Quan Ế Nhiên gặp mặt, rồi nói sau. Chuyện xấu không sợ sớm, chuyện tốt không sợ muộn.
Sau khi rời khỏi núi Phong Lương, Trần Bình An trở lại núi Lạc Phách, trùng hợp xa xa nhìn thấy Sầm Uyên Cơ đi cọc dọc theo đường núi.
Trần Bình An không chào hỏi, sợ giơ tay lên, vừa lên tiếng lại làm cho vị cô nương này suy nghĩ nhiều.
Không ngờ Sầm Uyên Cơ, người có vẻ như chăm chú nhưng lại liếc nhìn vị sơn chủ trẻ tuổi, sau khi Trần Bình An cố ý leo lên ngọn núi ở bên đường khác, cô ấy thở thào nhẹ nhõm. Chỉ là kể từ đó, quyền ý lúc ẩn lúc hiện trên cơ thể kia đã chặt đứt rồi.
Trần Bình An không nhịn được dừng bước, quay đầu sang nói nhẹ nhàng với cô ấy: "Sầm cô nương, chuyện luyện quyền dưỡng ý, kiêng kị nhất là bị đứt sợi dây chân khí thuần tuý đã hiện rõ ra ngoài..."
Sầm Uyên Cơ đưa ra một bàn tay, đặt ở phía sau, dường như muốn cố gắng che đi dáng người thướt tha của cô ấy, đại khái cảm thấy ý đồ của hành động này, quá mức rõ ràng, lo lắng sẽ khiến cho sơn chủ trẻ tuổi không quản được ánh mắt kia, cô ấy từ từ nghiêng người, mím chặt môi, không nói lời nào, cũng không nhìn hắn.
Trần Bình An không thể làm gì khác hơn là yên lặng xoay người leo núi.
Đến bên ngoài lầu trúc, nghe động tĩnh, Chu Liễm ở trong phòng chắc là đang dốc sức ra quyền, dùng Viễn Du cảnh gian nan đối đầu với Kim Thân Cảnh của Thôi Thành.
Thỉnh thoảng lầu trúc sẽ chấn động ầm ầm.
Trần Bình An ngồi ở bàn đá bên kia, đã nghĩ tới chuyện muốn cắn hạt dưa rồi.
Lúc hoàng hôn, Bùi Tiền cùng hai nhóc con chính thức được đặt tên là "Trần Linh Quân" và "Trần Như Sơ", cùng nhau trở lại núi Lạc Phách.
Thạch Nhu nói cô ấy ở đó giúp trông cửa hàng, cho nên không đi theo trở về.
Nữ đồng váy hồng ngồi bên cạnh bàn, cúi đầu, có chút áy náy.
Tiểu đồng áo xanh tùy tiện ngồi ở đối diện Trần Bình An, cười hỏi: "Lão gia, người cảm thấy cái tên mới này của ta thế nào? Oách không? Khí phách không?
Trần Bình An cười gật đầu: "Rất hay.”
Sau đó quay đầu nói với nữ đồng váy hồng: "Tên ngươi cũng rất hay.”
Nữ đồng váy hồng lúc này mới ngẩng đầu, ngại ngùng cười.
Sở dĩ cô ấy đặt cái tên này, dường như hy vọng quan hệ giữa mình và lão gia, luôn tốt như vậy, sau bao lâu thì vẫn sẽ như lần đầu gặp gỡ.
Bùi Tiền cũng không quá hài lòng với chủ trương tự tự tác của hai người, oán giận nói: "Sư phụ, nhà có gia pháp, núi có sơn quy, con cảm thấy bọn họ muốn bị ăn đòn đây mà, thôi bỏ đi, Trần Như Sơ thì không nới làm gì, cô ta ngốc nghếch, về tình có thể tha thứ, nhưng cái tên Trần Linh Quân này, sư phụ người không biết đâu, hắn đến cửa hàng Áp Tuế ở bên trấn nhỏ kia, hận không thể khắc tên hắn lên hết bàn ghế.”