Lão thị lang có con mắt tinh được rèn luyện trên quan trường, nhớ lại chàng thanh niên Trần Bình An hồi đó.
Hôm nay Ngụy Bách từ đầu đến cuối vẫn luôn đứng bên cạnh Trần Bình An, ngay cả Đổng Cốc của Long Tuyền kiếm tông, thoạt nhìn có tính tình lầm lì ít nói, cũng chủ động nói chuyện với Trần Bình An vài câu.
Việc ký kết khế ước vốn không rườm rà, có lẽ vì bên phía triều đình còn có một quan viên ghi chép tên là "Bút Thiếp", Ngụy Bách và Nguyễn Cung tham gia sự kiện lớn này, cho nên Lễ bộ thị lang càng tăng thêm vài bước nữa để dệt hoa trên gấm, có vẻ hoành tráng hơn chút, đương nhiên phải phù hợp với lễ chế Đại Ly.
Từ đầu đến cuối, không có khó khăn nào, đoàn người nói chuyện rất vui vẻ, không có yến tiệc để chúc mừng, dù sao cũng đang ở thư viện Lâm Lộc, với lại thân làm Lễ bộ thị lang của Đại Ly, ông ta bận rộn công việc, năm nay ông ta lại phụ trách là người chủ trì đánh giá các quan viên Đại Ly, ông ta lập tức phải đi núi Ngưu Giác, ngồi thuyền trở về kinh thành, cho nên ông ta là người đầu tiên rời đi.
Cuối cùng Trần Bình An và Ngụy Bách đứng trong một đình nghỉ mát dùng để ngắm cảnh ở thư viện Lâm Lộc.
Trần Bình An không hỏi dò về chuyện của Cao Huyên, cũng không thích hợp, dù sao cũng là con tin mà Đại Tùy gửi đến Đại Ly.
Ngụy Bách mỉm cười hỏi: "Ngươi đang nhìn cái gì đấy?"
Trần Bình An thu hồi ánh mắt, cười nói: "Không có gì."
Đứng trong thư viện Lâm Lộc mới toanh và rộng lớn này, nhìn ngôi trường cũ vừa không ai dạy và cũng không ai học, thực ra chỉ có thể nhìn thấy đường viền mang máng của thị trấn, vốn không thể nhìn rõ ràng.
Ngụy Bách nhắc nhở: "Sau này sẽ có chút xã giao, thế lực tiên gia ở lại đây nhất định sẽ lần lượt ghé thăm núi Lạc Phách, cho nên ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi."
Trần Bình An mỉm cười nói: "Bây giờ ta không xa lạ gì với những tình nghĩa qua lại này, có thể ứng phó được."
Nguỵ Bách nói đùa: "Nếu trì hoãn việc luyện quyền, sẽ không cảm thấy hơi buồn bực sao?"
Trần Bình An lắc đầu nói: "Không có, thế sự thấu hiểu đều là học vấn, chỉ cần có ích, lại không thể nào tránh được thì tốt nhất là điều chỉnh tâm thái càng sớm càng tốt."
Ngụy Bách hỏi: "Tại sao ngươi lại muốn biết chuyện của Đổng Thủy Tỉnh từ người bên cạnh? Vì không tin tưởng người này sao?
Trần Bình An bật cười, nhanh chóng lắc đầu, cũng không giấu diếm Ngụy Bách: "Không, ta và Đổng Thủy Tỉnh là bạn bè. Chỉ là vấn đề mua bán, liên quan đến một người bạn khác. Nếu đã là làm ăn thì không thể thiên vị bất cứ điều gì, trong trường hợp ta với bọn họ đều là bạn bè, nhưng giữa bạn bè, nếu không đúng đường, thì ta ở giữa sẽ bị khó xử, đến lúc đó vốn là chuyện tốt ba bên cùng có lợi, chỉ vì ta không rõ ràng trong một chuyện nào đó mà mất đi hai người bạn, vậy thì quá đáng tiếc rồi."
Trần Bình An đã định viết một bức thư cho Quan Ế Nhiên ở thành Trì Thủy, đại khái nói rằng bản thân có một người bạn, người cùng quê, tên là Đổng Thuỷ Tỉnh, người làm ăn, con người hiền hậu. Nhưng trong thư cũng nói thẳng thắn với Quan Ế Nhiên, nếu như khó xử, hoặc không thích hợp để khoe mẽ, đây không phải là lúc kiếm tiền thì tuyệt đối đừng cố ép. Mà trước khi rời khỏi quận Long Tuyền, phần lớn bọn họ đều sẽ nhận được hồi âm từ Quan Ế Nhiên, cho nên Trần Bình An vẫn sẽ tìm lại Đổng Thủy Tỉnh, nói chuyện thấu đáo hơn, cho dù có một số lời nào đó có thể không dễ nghe thì vẫn phải nói ra.
Trần Bình An thở dài: "Ta đã phải chịu khổ với loại chuyện này.”
Ngụy Bách gật đầu, Trần Bình An đã nói chuyện đại khái với ông ta về Lưu Bá Kiều ở Phong Lôi Viên và Tôn Gia Thụ ở Lão Long Thành.
Trần Bình An mỉm cười, lộ ra vẻ vui thích từ đáy lòng: "Đã có nhiều núi như vậy thì có thể làm được rất nhiều chuyện."
Nguỵ Bách nói đùa: "Ví dụ, ai sẽ là sơn đại vương của núi Khôi Mông này, núi Chu Sa kia ai sẽ chiếm giữ để tu hành đây?"
Trần Bình An mỉm cười: "Nghĩ thôi đã thấy rất vui."
Ngụy Bách không nói gì.
Mỗi ngọn núi đều là tài sản của dưới tên Trần Bình An, giải quyết như thế nào là do Trần Bình An tự mình cân nhắc.
Ngụy Bách nhớ tới điều gì đó: "Sắp tới địa giới Bắc Nhạc của ta sẽ tổ chức yến tiệc đêm đầu tiên của các thần linh sau khi ta nhậm chức, các vị thần từ khắp nơi trong thiên hạ đều cần phải rời khỏi nơi quản lý và lập tức chầu ngọn núi Phi Vân này, nếu ngươi có hứng thú, đến lúc đó ta có thể đưa ngươi đến núi Phi Vân."
Trần Bình An cẩn thận lật xem quyển sách của thần tiên núi Đảo Huyền kia, biết ngọn nguồn của vấn đề này.
Chính thần sơn nhạc của các nước, địa vị tôn kính, thần vị, cấp bậc phả hệ của các vị thần sông chính thống cũng được định sẵn không cao hơn đại thần ngũ nhạc. Dựa theo lễ chế của Hạo Nhiên thiên hạ, thần linh sông núi ở trong nơi quản lý đều sẽ định kỳ đến yết bái chính thần sơn nhạc. Từ Thổ Địa Công, Hà Bá Hà Bà cấp thấp nhất, vân vân, đến tương tự như Dương Hoa, thuỷ thần sông Thiết Phù ở quận Long Tuyền, xa hơn nữa, có sông Tú Hoa, sông Xung Đạm, sông Ngọc Dịch, những vị thần sông nước này cùng với các vị thần núi của núi Lạc Phách và núi Phong Lương, cộng với các vị thần của miếu Văn Võ và Thành Hoàng Các ở tất cả các cấp, tất cả đều cần phải rời khỏi địa giới sơn thuỷ một ngày, mang theo lễ vật lễ kính với vị chính thần sơn nhạc Nguỵ Bách này.
Đến lúc đó quận thành và huyện thành Long Tuyền chắc phải thực hiện lệnh cấm đêm.
Đây là một quy tắc lâu đời, cứ sau ba mươi năm, hoặc một giáp sáu mươi năm, hoặc một trăm năm, với danh nghĩa là từ miếu chính thần sơn nhạ thống trị một phương, đều sẽ tổ chức một bữa tiệc đêm.
Thực ra còn có một tình huống khác, cũng sẽ có một sự kiện lớn tương tự, chính là có tu sĩ tiến thân lên Ngũ Cảnh, nội trong mấy ngàn dặm, các vị thần núi sông, bất kể biên giới quốc gia cũng thường chủ động đi lễ kính với tiên nhân.
Có rất nhiều vị thần du hành vào ban đêm, thường có tới hơn trăm vị, mỗi vị đều phô diễn sức mạnh thần kỳ của mình nên được các tu sĩ trên núi ca ngợi là một bức “thần linh triều tiên đồ”.