Nguyễn Cung không có ở đây, vị thánh nhân binh gia toạ trấn ở đây đã bí mật rời đi, là Đổng Cốc, Địa Tiên Kim Thân của Long Tuyền kiếm tông đã đến thay cho ông ta, ấn chương riêng của sư hắn ta là tín vật của thánh nhân, tuyệt đối không phải đồ vật bình thường, điều này cho thấy Nguyễn Cung rất tin tưởng vào vị đệ tử xuất thân yêu ma quỷ quái này.
Trên bàn, ngoài trừ kế ước chung quan trọng nhất, còn có khế đất quyền sở hữu núi.
Núi Ngưu Giác, ban đầu thuộc về Bao Phục Trai, núi Chu Sa của Hứa Thị thành Thanh Phong, núi Khôi Mông, gần nhất với núi Lạc Phách và bao phủ một khu vực cực kỳ rộng lớn, Ngao Ngư Bội, đỉnh Uất Hà và Bái Kiếm Đài nằm ở phần cực tây của dãy núi, tổng cộng sáu ngọn núi lớn nhỏ khác nhau đều được phân chia dưới tên của Trần Bình An.
Người ký và đóng dấu kế ước, ngoài Trần Bình An, còn có một lão thị lang mang ngọc tỷ của triều đình Đại Ly và quan ấn của Lễ bộ cùng một lúc, sau đó là con dấu Nguyễn Cung trong tay Đổng Cốc, còn có Nguỵ Bách đã tháo đôi khuyên tai vàng xuống, sau khi tháo khuyên tai xuống không biết Nguỵ Bách đã thi triển thần thông gì mà đã biến ra một con ấn tròn rắn chắc.
Ngoài ra còn có hai vị phó sơn chủ của thư viện, chẳng qua là tham gia náo nhiệt mà thôi.
Một thạc nho Đại Ly nổi tiếng trong giới văn học, nghe nói tấm biển miếu Văn Võ ở quận Long Tuyền và rất nhiều câu đối, đều xuất phát từ tay vị danh sĩ này.
Một người khác vẫn là người quen.
Lão nho sĩ Hoàng Đình Quốc năm đó chiêu đãi nhóm người Trần Bình An, danh tính thực sự là một lão giao long đã sống vô số năm, ông ta là cha của tổ sư khai sơn phủ Tử Dương, Ngô Ý.
Ba quan viên trẻ tuổi, Ngô Diên thái thú quận Long Tuyền, Viên huyện lệnh, Tào đốc tạo, hôm nay cũng có mặt.
Đứng bên cạnh Đổng Cốc, còn có một người trẻ tuổi, thiếu niên lông mày dài Tạ gia, Tạ Linh xuất thân ở ngõ Đào Hiệp.
Theo lý mà nói cho dù Tạ Linh là đệ tử của Nguyễn Cung thì cũng không nên xuất hiện ở đây.
Chỉ là lão tổ tông của gia tộc thật sự danh tiếng quá lớn, thiên quân Tạ Thực.
Vì vậy sau khi Tạ Linh xuất hiện, hầu hết những người có mặt đều giả vờ không nhìn thấy, hơn nữa lão thị lang thậm chí còn chủ động trao đổi vài lời lịch sự với thanh niên trời sinh dị tượng này.
Tạ Linh đối đáp đúng mực, không kiêu ngạo cũng không gượng gạo, sau khi trò chuyện với lão thị lang xong, chàng trai trẻ tiếp tục trầm mặc, nhưng khi Trần Bình An, chủ sỡ hữu thực sự, cuối cùng cũng xuất hiện, Tạ Linh liếc nhìn anh chàng đến từ ngõ Nê Bình thêm vài lần nữa.
Mã Khổ Huyền ở ngõ Hạnh Hoa, Trần Bình An ở ngõ Nê Bình.
Hiện giờ trên núi của quận Long Tuyền đã rất nổi tiếng.
Một người kỳ tài tu đạo đã cứng chọi cứng chém đầu Kim Đan kiếm tu, một người đại địa chủ đã thu thập đỉnh núi Tiên gia như mua vài mẫu đất nông nghiệp.
Nhưng có tin đồn rằng Mã Khổ Huyền và Trần Bình An không quá hợp nhau, tin đồn năm đó bọn họ đã từng đánh nhau dữ dội ở mộ thần tiên.
Tạ Linh rất tò mò, Trần Bình An rốt cuộc làm sao sống sót.
Cần phải biết rằng Mã Khổ Huyền luôn là đối tượng theo đuổi thầm lặng của hắn ta.
Mà Tạ Linh hắn ta không chỉ có lão tổ tông có đạo pháp thông thiên, còn từng được chưởng giáo Nguyễn Cung coi trọng dạy dỗ, còn đích thân ba tặng cho hắn ta một cái Lung Linh Bảo Tháp, gần như một binh gia.
Cho nên ánh mắt của Tạ Linh từ khi còn là thiếu niên đã từng nhìn lên đỉnh Bảo Bình Châu, thỉnh thoảng mới sẽ cúi đầu xuống nhìn việc đời dưới dưới núi mấy lần.
Trên thực tế, còn có một Lưu Tiện Dương, lúc đó trong cái rủi có cái may, đại nạn không chết, còn được đưa đến Trần thi thuần nho ở Nam Bà Sa Châu để học tập, nhất định sẽ có cơ hội và tương lai tốt, nhưng dù sao con đường xa xôi, tin tức không thông suốt, hơn nữa nghĩ trong thời gian ngắn rất khó lăn lộn như diều gặp gió, tu hành của tam giáo Bách gia, càng xuất thân dòng dõi học thuật chính tông càng khó đột phá cảnh giới thần tốc, mặc dù đại đạo có thể đi càng cao càng xa, nhưng ở giai đoạn đầu, thường không bằng các đệ tử thiên tài của tà đạo, thế thì trên con đường tu luyện tiến triển cựcnhanh.
Về phần tên tiểu tử tên Cố Xán ở Thư Giản Hồ, nghe nói vô cùng ảm đạm, còn mất đi hậu duệ của chân long, có lẽ đại đạo đã sụp đổ rồi.
Hồi đó năm cơ duyên Ly Châu động thiên, Cố Xán là kẻ đáng thương mất cơ hội sớm nhất trong năm người.
Chuyện bên ngoài thì Tạ Linh cũng không quá hứng thú, có một số chuyện cho dù sư huynh Đổng Cốc và sư tỷ Từ Tiểu Kiều có nói, hắn ta cũng sẽ coi như gió thoảng qua tai.
Hôm nay Trần Bình An mặc áo xanh, đầu cài trâm bạch nhọc, đeo hồ lô dưỡng kiếm, lưng có một thanh kiếm tiên.
Vẻ hốc hác trong mắt người bình thường đã vô hình chung giảm bớt đi mất phần ấn tượng "trên miệng không râu, làm việc không bền".
Đứng trong một đám đông, không nói tới cái gì hạc giữa bầy gà thì ít nhất sẽ không bị ai đó cướp đi vinh quang của mình, ngay cả khi Trần Bình An không cố ý theo đuổi bất cứ điều gì, chỉ nói chuyện nhẹ nhàng, trông bình tĩnh và giao lưu với những người đó từng người một, chẳng hạn như nói chuyện cũ với Lão Giao, nói về những bức chạm vách đá của Hoàng Đình quốc, nói về ăn uống trong phủ đệ Sơn Lâm của Lão Giao, nói chuyện với đại nho của thư viện rằng hắn từng có vinh hạnh đọc qua tác phẩm, nói sau này có cơ hội sẽ đặt biệt đến thăm hỏi thư viên, xin chỉ dạy, học hỏi những điều còn thắc mắc.
Lão thị lang cười nhìn tất cả.
Đây là một vị quan lớn tam phẩm từ trung tâm triều đình, thanh quý còn thực quyền, ông lão đương nhiên có ấn tượng với Trần Bình An, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau là ở cửa hàng đúc kiếm của Nguyễn thánh nhân, chàng thanh niên mộc mạ thế mà đang đứng bên cạnh Nguyễn Tú, hai bên còn là bạn bè, vả lại không bên nào cảm thấy khập khễnh.