Back to Novel

Chapter 1850

Ước Hẹn Mười Năm Đã Qua Hơn Nửa (4)

Từ đầu đến cuối, không khí ở miếu Giang Thần rất im lìm, chỉ có hương hỏa đang cuồn cuộn.

Lần này Trần Bình An không làm phiền Ngụy Bách, đợi đến khi hắn đi bộ trở lại núi Lạc Phách thì đã là lúc chạng vạng của ngày hôm sau, trên đường đi hắn cũng đi thăm vài ngọn núi, năm đó lấy được vài túi tiền đồng Kim Tinh, Nguyễn Cung đề nghị hắn mua ngọn núi, một mình Trần Bình An lấy bản đồ do người quản lý lò nung tạo ra, đi khắp các ngọn núi, cuối cùng chọn trúng năm ngọn núi trong đó có núi Lạc Phách và núi Chân Châu. Bây giờ suy nghĩ lại, thực sự dường như đã qua mấy đời.

Sau khi Trần Bình An leo núi, trước tiên hắn đến ngôi lầu trúc, hòa thượng có thể chạy nhưng miếu thì không thể chạy, cho nên mỗi ngày đều không thể trốn tránh được ông lão, hơn nữa ông lão thật sự muốn đánh hắn thì hắn cũng không thể trốn tránh được.

Trần Bình An viết vài lá thư ở tầng một, dự định lần lượt gửi chúng đến thư viện Sơn Nhai, Lưu Chí Mậu và Cố Xán ở đảo Thanh Hạp, sơn trang nơi ở của Tống Vũ Thiếu nước Sơ Thuỷ, trong đó bức thư gửi cho Cố Xán còn muốn gửi giúp tin nhắn cho Lưu Trọng Nhuận ở đảo Châu Thoa. Còn phi kiếm truyền tin gửi cho Lưu Chí Mậu thì có đề cập đến tình hình của nữ quan Hồng Tô của phủ Xuân Đình.

Lưu Chí Mậu đại nạn không chết, hiện tại ông ta không chỉ an toàn bước ra khỏi thuỷ lao của đảo Cung Liễu, quay trở về đảo Thanh Hạp, mà còn thay đổi nhanh chóng, ông ta trở thành cung phụng của hạ tông Ngọc Khuê tông giống như Lưu Lão Thành, hơn nữa được xếp vào hàng thứ ba. Vào thời điểm đó, nhiều thế lực ở Thư Giản Hồ giậu đổ bìm leo đối với đảo Thanh Hạp, đoán chắc họ sẽ phải chịu thiệt. Một số đệ tử, cung phụng ở đảo Thanh Hạp cũng bị liên lụy, chẳng hạn như người tự nhận bản thân thông minh, đã thực hiện tất cả các kế hoạch dựa trên tiền đề sư phụ của Lưu Lão Thành sẽ chết, Điền Hồ Quân tu sĩ Kim Đan của đảo Tố Lân.

Vì vậy như người xưa luôn nói câu làm người phải chừa cho người ta một đường lui là vì vậy.

Bức thư cuối cùng gửi cho Chung Khôi của núi Thái Bình ở Đồng Hiệp châu, trước tiên phải gửi đến Lão Long thành, sau đó dùng phi kiếm xuyên lục địa truyền tin. Đối với những lá thư còn lại, bến đò núi Ngưu Giác có kiếm phòng, trong một châu, chỉ cần không phải là nơi quá hẻo lánh, thế lực tông phái chiếm một vùng quá nhỏ yếu thì có thể thuận lợi gửi đến. Chỉ là thanh phi kiếm trong kiếm phòng bây giờ đã bị quân đội Đại Ly khống chế chặt chẽ, cho nên vẫn cần phải kéo cờ lớn của Ngụy Bách, chuyện không còn cách nào khác, nếu đổi thành Nguyễn Cung, tất nhiên không cần phải tốn công sức như vậy, nói cho cùng vẫn là núi Lạc Phách chưa ra hồn ra vía.

Trần Bình An viết từng phong thư một, rồi tìm Bùi Tiền và Chu Liễm, và yêu cầu họ gửi chúng đến núi Ngưu Giác.

Bùi Tiền đang có tinh thần phấn chấn.

Muốn gọi tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng cùng nhau gấp rút lên đường, một mình vui vẻ không bằng một đám cùng vui.

Chỉ là bọn họ bị Trần Bình An ngăn lại, Bùi Tiền đành phải xuống núi cùng lão đầu bếp, nhưng sau khi hỏi sư phụ có thể dắt theo Cự Hoàng không, Trần Bình An nói được, Bùi Tiền lúc này mới nghênh ngang đi ra khỏi viện.

Vốn dĩ nghĩ rằng bản thân chỉ có lần sau lưu lạc giang hồ mới có thể xin sư phụ một con lừa nhỏ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng bây giờ đã có thể cưỡi một con ngựa cao lớn, không bằng sau này đừng lăn lội trên giang hồ nữa, cưỡi ngựa quanh quanh núi Lạc Phách cũng tính là phiêu bạt giang hồ? Còn không phải chạm mặt nhiều người xấu mà bản thân không thích như thế, đói thì có thể chạy về núi Lạc Phách, không lo cơm ăn áo mặc, giang hồ như thế, tuy hơi nhỏ nhưng nó thấy rất hợp ý.

Trịnh Đại Phong không còn ở trên núi nữa, nói là hắn ta sẽ đến huyện thành Long Tuyền để giải quyết một vài khoản nợ bên đó, sau đó hắn ta sẽ đến núi Lạc Phách sinh sống, đoán chừng Trịnh Đại Phong nợ tửu lâu dịch quán rất nhiều, đây không phải là mượn của Chu Liễm sao, về phần đã trả hay chưa, khi nào trả thì có trời mới biết.

Cô gái tên Sầm Uyên Cơ kia lúc đó đang đứng trong sân, không biết phải làm gì, mặt đỏ bừng, không dám nhìn thẳng vào vị sơn chủ trẻ tuổi của núi Lạc Phách.

Trần Bình An tất nhiên sẽ không bận tâm đến sự hiểu lầm đó, nói thật, ban đầu hắn cũng tự mình đa tình một phen, lầm tưởng Chu Liễm đã nói trúng phóc, hắn chưa bao giờ nghĩ nhanh như vậy mà đã cho cô gái ngây thơ giáng một đòn cảnh tỉnh, Trần Bình An vẫn có hơi thất vọng.

Không phải Trần Bình An thật sự thích tán tỉnh, mà là một người đàn ông trên thế gian, nào có người nào thích dáng vẻ đứng đắn của bản thân làm cho người khác chán ghét chứ?

Trần Bình An cũng không cố ý lạnh nhạt với Sầm Uyên Cơ, một lần nữa lặp lại những gì đã nói ở cửa Sầm gia ở quận thành Long Tuyền, vừa đến núi Lạc Phách, muốn tập luyện võ thuật ở nơi này, phải có quy tắc, tốt nhất là hỏi Chu Liễm từng câu rõ ràng, sau đó chỉ cần tuân thủ trong quy tắc, làm gì thì nói gì thì cũng sẽ không kiêng kỵ, hơn nữa cho dù sau này nhận trừng phạt mà cảm thấy mình không sai, cũng không cần lo lắng, có thể trực tiếp tìm Trần Bình An hắn để lý luận, tuyệt đối sẽ không có người nào ngăn cản cô ta, chỉ cần cô ta nói đúng, Trần Bình An sẽ chấp nhận lý lẽ của cô ta.

Sầm Uyên Cơ sững sờ, gật đầu, vẫn không lên tiếng.

Cô ta vừa thở phào nhẹ nhõm vừa lo lắng, nhẹ nhõm vì núi Lạc Phách không phải là đầm rồng hang hổ, còn lo lắng ngoại trừ Chu lão thần tiên, làm sao có thể từ vị sơn chủ trẻ tuổi, đại đệ tử khai sơn của sơn chủ rồi đến tiểu thư đồng áo xanh và váy hồng kia, tất cả đều kém hơn nhiều so với những người tu đạo trên núi trong suy nghĩ của Sầm Uyên Cơ. Chỉ duy nhất "Ngụy Bách" phù hợp nhất với hình ảnh của tiên nhân trong ấn tượng của cô ta, nhưng hóa ra không phải là một tu sĩ trên núi Lạc Phách.

Về phần ông lão tên Thạch Nhu không thích nói chuyện kia, lại càng lập dị hơn, nhìn mà thấy rợn người.

Sầm Uyên Cơ thở dài trong lòng, bất kể như thế nào, vẫn yên tâm tập võ thôi.