Trần Bình An dẫn theo tiểu đồng mặc áo xanh và nữ đồng mặc váy hồng cùng nhau đi đến chiếc bàn đá bên vách đá ở phía bên kia của ngôi lầu trúc.
Nữ đồng mặc váy hồng ngồi cạnh Trần Bình An, quay mặt về hướng bắc, để không cản trở tầm nhìn về hướng nam của lão gia nhà mình.
Tiểu đồng áo xanh ngồi đối diện với Trần Bình An, nó duỗi tay ra, nữ đồng mặc váy hồng lấy ra một nắm hạt dưa, cô bé đã ở bên Bùi Tiền một thời gian dài, Bùi Tiền thích ăn hạt dưa nhất, nên giờ trông cô bé cũng hơi giống quầy bán hàng rong chuyên bán hạt dưa rồi.
Trần Bình An nghiêm mặt nói: "Các ngươi chưa bao giờ có cái tên chính thức, nhưng cũng không thành vấn đề. Sau này núi Lạc Phách có thể sẽ có một môn phái, thậm chí sẽ có cả Tổ Sư Đường. Nhưng tên bổn mệnh của các ngươi, các ngươi luôn tự mình giấu nhẹm, mấy năm nay ta không hỏi các ngươi, sau này cũng sẽ không hỏi, cho dù sau này núi Lạc Phách có trở thành núi tu hành chân chính, ta cũng sẽ không hỏi các ngươi, bây giờ ta có thể nói lời này ở đây, sau này ai lắm mồm, nhắc tới chuyện này thì các ngươi cứ nói cho ta biết, ta sẽ nói chuyện với kẻ đó. Nhưng trong tương lai suy cho cùng cũng phải có cái tên có thể được ghi lại trong phả hệ của Tổ Sư Đường, vì vậy các ngươi có tên hiệu nào mà yêu thích không?"
Tinh quái yêu vật ở sông núi hồ đầm, thứ gọi là tên bổn mệnh phải được cẩn thận từ li từng tí khắc ở đâu đó trong tâm hồ, tâm phi, tâm điền.
(Phi có nghĩa là cánh cửa, tâm phi tức cánh cửa tâm hồn)
Đặc biệt là sau khi hoá làm hình dáng con người, không thể thiếu cái tên này, tương đương với việc "thông báo thiên hạ", giống như quốc hiệu lập nước.
Theo truyền thuyết bí mật trên núi, nếu tinh quái yêu vật không muốn bị "ghi lại trong danh sách" thì sẽ bị đại đạo của Hạo Nhiên thiên hạ gây trắc trở không ngừng. Rất nhiều tinh quái yêu vật sơn trạch tránh xa nhân gian, không am hiểu những vấn đề này, cho nên muốn thành đạo vô cùng khó khăn, trên con đường tu hành không ai nói cho biết về vấn đề này, dẫn đến trăm năm vạn năm, từ trước đến nay không tên không họ, nghiêng ngả lảo đảo, chậm chạp đột phá cảnh giới, đây cũng là một trong những nguyên nhân căn bản khiến chúng không được Hạo Nhiên thiên hạ công nhận.
Chỉ là một khi tên thật bị tu sĩ nắm được, thì tinh quái yêu vật sẽ chẳng khác nào bị nắm lấy điểm yếu.
Do đó Trần Bình An chưa bao giờ hỏi tiểu đồng áo xanh và nữ đồng mặc váy hồng về tên thật của bọn họ.
Trần Bình An đột nhiên mỉm cười, đầy tự tin nói: "Nếu các ngươi không tự nghĩ ra được cũng không sao, ta sẽ giúp ngươi chọn tên, đây là sở trường của ta.”
Tiểu đồng áo xanh đang lắc lắc đầu nhai hạt dưa nghe vậy vội ném hạt dưa lên bàn, chống tay lên bàn đá, rên rỉ: "Không được! Ta có thể từ từ suy nghĩ về cái tên này, lão gia đã vất vả như vậy rồi, đừng bận tâm nữa......"
Ngay cả nữ đồng mặc váy hồng thân thiết nhất với Trần Bình An, hai má nhỏ nhắn đáng yêu phồng lên, cũng bắt đầu cứng đờ.
Trần Bình An liếc nhìn tiểu đồng áo xanh, sau đó lại nhìn nữ đồng mặc váy hồng: "Thật sự không cần ta giúp sao? Đi hết thôn này sẽ không có cửa hàng nào này, đừng hối hận nha.”
Tiểu đồng áo xanh vội vàng xoa má và lẩm bẩm: "Chết tiệt, thoát chết.”
Nữ đồng mặc váy hồng sợ lão gia của mình sẽ buồn, vì vậy mới giả vờ không vui lắm, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.
Trần Bình An vẫn không từ bỏ, ngập ngừng hỏi: "Trên đường về quê, ta đã nghĩ ra một số cái tên hay, hay là các ngươi nghe thử trước?"
Tiểu đồng áo xanh tuyệt vọng muốn khóc: "Lão gia à, ta nghe nói chữ nghĩa của người đọc sách, dùng rồi thì sẽ ít đi một chút, bốn thanh kiếm, Mùng Một Mười Lăm, Giáng Yêu Trừ Ma, chữ nghĩa và tài hoa của lão gia có lẽ đã dùng gần như hết rồi, người phải sử dụng tiết kiệm đi.”
Tiểu đồng áo xanh đập đầu xuống bàn đá, giả vờ chết, nhưng hắn ta thấy quá buồn chán, nên thỉnh thoảng đưa tay ra lấy một nắm hạt dưa, đầu hơi nghiêng, lén lút cắn.
Trần Bình An thở dài: "Vậy được thôi, khi nào hối hận thì cứ nói cho ta biết."
Tiểu đồng áo xanh úp mặt vào bàn làm mặt quỷ với nữ đồng váy hồng.
Nữ đồng mặc váy hồng che miệng mỉm cười.
Trần Bình An khẽ mỉm cười, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé.
Trên đường về nhà, Trần Bình An cưỡi ngựa, nhìn từng cái thẻ tre một, cẩn thận duyệt qua những từ đẹp đẽ trên đó, cũng chỉ để đặt cho hai đứa nhỏ này một cái tên hay.
Thật đáng tiếc khi anh hùng không có đất dụng võ.
Sau khi nói xong chuyện chính, hai đứa nhỏ đứng dậy và nói lời tạm biệt, rồi chạy nhanh nhất có thể.
Trần Bình An cười ngốc nghếch.
Ngồi tại chỗ, trên bàn vẫn còn những hạt dưa chưa cắn hết, nhặt từng hạt một, ngồi một mình cắn hạt dưa.
Khi hắn ký kết mua đỉnh núi với Tống thị Đại Ly, triều đình sẽ phái tới một vị Lễ bộ thị lang.
Trần Bình An vỗ vỗ tay, lấy ra một lá bùa Nhật Dạ Du Thần Chân Thân, hơi do dự.
Ngụy Bách từng nói, mặc dù Lý thị ở phố Phúc Lộc xuất thân không đơn giản, nhưng tổ tiên của Lý thị đã cưỡng ép phá vỡ Kim Đan bình cảnh, từ đó chen chân vào Nguyên Anh cảnh, tiêu tốn rất nhiều tiền tài của gia đình. Hơn nữa so với những tu sĩ bên ngoài mà nói thì vị tu sĩ Nguyên Anh “cực kỳ trẻ”, sau khi Ly Châu động thiên được phá vỡ cấm chế thì đã quen với tiểu thiên địa trước kia, ơn trạch năm đó bây giờ đã quay về đại thiên địa, trái lại là tai họa, nền tảng quá nông, cảnh giới quá cao, cho nên đã hình thành tình huống nguy hiểm như dòng nước biển chảy ngược, cần phải tiêu hao tiền thần tiên để xây dựng một con đập để ngăn chặn sự tập kích ùn ùn như nước của âm sát trọc khí.
Hơn nữa, hiện tại Lý thị đã tiếp quản một đại trạch của con cháu vương hầu sa sút ở kinh đô Đại Ly, những việc như thế sẽ có chi phí vô cùng cao, cho nên nhà họ Lý bây giờ thật sự thiếu bạc.
Bốn danh gia vọng tộc và mười họ lớn của ngõ Đào Diệp và phố Phúc Lộc khi xưa đã có những thay đổi to lớn.