Back to Novel

Chapter 1848

Ước Hẹn Mười Năm Đã Qua Hơn Nửa (2)

Vu Lộc, Tạ Tạ, một vị thái tử mất nước của vương triều Lô thị, thiên chi kiêu tử của tiên gia trên núi, không thể nói họ là một con cá lọt lưới, thật ra đó là quân cờ do Thôi Sàm và nương nương Đại Ly lựa chọn ra, một giao dịch ở hậu trường, kết quả là hôm nay bọn họ đều đã trở thành đệ tử của thư viện Sơn Nhai Đại Tùy, Vu Lộc và Cao Huyên có quan hệ rất tốt, cũng vì là người cùng cảnh ngộ, một người lưu vong tha hương, một người ở nước thù địch làm con tin.

Về phần Tạ Tạ, mấy năm trước là bị Thôi Đông Sơn ức hiếp tàn tạ.

Nhưng cũng giống như lão già họ Thôi sẽ không can thiệp vào chuyện của Trần Bình An và Bùi Tiền, Trần Bình An sẽ không dựa vào việc trở thành "tiên sinh" của Thôi Đông Sơn mà chỉ tay năm ngón.

Làm thế nào để thể hiện thiện chí với người khác là một câu hỏi lớn.

Đó không phải là ba từ "ta cảm thấy" có thể bù đắp cho tất cả hậu quả của việc lòng tốt làm việc xấu gây ra.

Ở nơi khi xưa sát phạt với Mã Khổ Huyền đã có thay đổi lớn về bố cục, người ngoài đã không thể nào đặt chân đến. Nguỵ Bách từng nhắc đến, hai nơi gồm mộ Thần Tiên và núi sứ cũ, ban ngày có thể tuỳ tiện du ngoạn, không có bất kỳ cấm kỵ nào, chỉ là ban đêm Âm Dương gia và đại tu sĩ Mặc gia sẽ xuất hiện thiết lập trận pháp, sẽ có ảnh hưởng tới sơn căn thuỷ vận, đến lúc đó không phù hợp đi dạo đêm nữa.

Trần Bình An có chút tiếc nuối khi không thể trở về "di chỉ chiến trường" đã từng chiến đấu liều mạng với Mã Khổ Huyền, hắn đi chậm rãi dọc theo con đường quen thuộc thường xuất hiện trong mộng, Trần Bình An đi được nửa đường, ngồi xổm xuống, lấy một nắm đất, ở lại một lúc, rồi lại tiếp tục lên đường, đến cửa hàng rèn kiếm vẫn chưa dọn đến núi Thần Tú, nghe nói là một nữ ywr bị miếu Phong Tuyết đuổi ra khỏi cửa, đã nhận Nguyễn Cung làm sư phụ, ở nơi đây tu luyện tiện thể trông coi “tổ nghiệp”, ngay cả ngón cái của bàn tay cầm kiếm cũng bị chính nàng ta cắt đứt, chỉ để chứng minh cho Nguyễn Cung nàng ta đã cắt đứt với quá khứ. Trần Bình An chậm rãi đi dọc theo sông Long Tu, thế nào cũng không tìm được viên Xà Đảm Thạch nào, cơ hội chỉ thoáng qua, Trần Bình An còn mấy viên Xà Đảm Thạch cao cấp, năm hay sáu viên? Nếu là Xà Đảm Thạch thông thường thì vốn số lượng rất nhiều nhưng hiện tại đã không còn nhiều nữa.

Trần Bình An không trở lại núi Lạc Phách liền, mà băng qua cây cầu đá đã phá hủy hành lang cầu từ lâu và khôi phục lại hình dáng ban đầu, đồng thời đi tìm ngôi miếu nhỏ, năm đó trên bức tường của ngôi miếu viết rất nhiều tên, trong đó có Trần Bình An hắn, Lưu Tiện Dương và Cố xán, ba người bọn họ tụ tập cùng nhau, viết lên khoảng trống trên bức tường, chiếc thang do Lưu Tiện Dương lấy cắp, than củi được lấy từ nhà của Cố Xán. Kết quả là khi đi qua chỗ đó, phát hiện ngôi miếu nhỏ để mọi người nghỉ ngơi đã biến mất không vết tích, như thể nó chưa từng xuất hiện, mới chợt nhớ rằng hình như đã bị Dương lão đầu thu vào trong túi. Chỉ không biết ở đây lại xảy ra trò gì.

Trở lại sông Long Tu, Trần Bình An đi xuôi dòng sông, con đường đối diện đã được mở rộng thành một trong những con đường giao thư của huyện thành Long Tuyền, đó từng là con đường mà Trần Bình An đã rời khỏi quê hương trong chuyến đi đầu tiên, khi đấy chỉ có một cô bé mặc áo bông màu đỏ đi theo sau.

Hắn chăm sóc cô bé suốt chặng đường, đi bộ qua non xanh nước biếc.

Nhưng trên thực tế, chính là cô gái nhỏ âm thầm chèo chống tâm cảnh của tiểu sư thúc thiếu niên thôn quê, mới khiến cho hắn có thể du ngoạn tha hương mà luôn không bỏ cuộc.

Trần Bình An đi ngang qua một ngôi từ miếu Thuỷ Thần được vương triều Đại Ly sắc phong chính thống, hầu như không có hương hoả, danh phận cũng rất lạ, dường như chỉ có kim thân và từ miếu, ngay cả ngôi đền hoang ở các quốc gia khác cũng không như vậy, bởi vì thậm chí không có một bức hoành đàng hoàng, cho đến bây giờ cũng không có mấy người hiểu rõ, đây rốt cuộc là miếu Hà Thần hay nhà thờ Hà Bà có thần vị bản gốc, trái lại miếu Giang Thần ở dưới dòng sông Thiết Phù được xây dựng rất đồ sộ, người dân trong trấn nhỏ thà đi bộ hơn 100 dặm để tới chỗ Giang Thần nương nương thắp hương cầu nguyện. Tất nhiên còn có một nguyên nhân quan trọng nhất, nghe những người già trong trấn nhỏ nói, bức tượng nương nương trong từ miếu kia trông quá giống dáng vẻ của một bà dì già khi còn trẻ ở ngõ Hạnh Hoa, những người già, đặc biệt bà già ngõ hẻm chỉ cần có cơ hội là sẽ răn đe vãn bối tuyệt đối đừng tới đó thắp hương, dễ chiêu tà.

Trần Bình An không vào từ miếu, tiếp tục đi tiếp, dự định đi thẳng đến ngôi miếu Giang Thần sông Thiết Phù.

Sông Thiết Phù bây giờ là dòng sông hàng đầu của Đại Ly, thần vị tôn sùng, vì vậy lễ chế quy tắc cực kỳ cao, so với sông Tú Hoa và sông Ngọc Dịch cao hơn một bậc lớn, Long Tuyền bây giờ chỉ là quận, nếu không thì sẽ không phải là quận thủ Ngô Diên, mà nên do thứ sử của các quan chức phong kiến, hàng năm đều đích thân đến đây để lễ tế thần sông, cầu nguyện cho người dân trong khu vực mưa thuận gió hoà, không có hạn hán và lũ lụt. Mặt khác, hai con sông Tú Hoa và Ngọc Dịch, thái thú nơi đó đích thân đến miếu Hà Thần cũng đủ rồi, thỉnh thoảng công việc bận rộn, để cho quan viên cấp dưới tế lễ cũng không tính là mạo phạm gì.

Sau khi Trần Bình An đi khỏi, trong từ miếu không có một bức hoành phía sau hắn, bức tượng đất sét không có hương hoa kia gợn sóng và sương mù dày đặc, lộ ra khuôn mặt của một thiếu nữ, cô ta thở dài mặt ủ mày chau.

Hầu như không có hương hoả, vì vậy cô ta không thể không oán trời trách đất, nhưng sau khi mắng một lúc, cô ta đã không còn hùng hổ như khi xưa từng mắng người trong ngõ Hạnh Hoa, đúng là đói chữa được bách bệnh.

Trần Bình An tăng nhanh tốc độ, bước đi càng lúc càng nhanh.

Cuối cùng cũng bắt đầu sáu bước đi cọc, đã tròn ba năm kể từ bỏ không luyện ba quyền cọc Hám Sơn Phổ cho nên hơi hơi không thạo.