Back to Novel

Chapter 1847

Ước Hẹn Mười Năm Đã Qua Hơn Nửa (1)

Trần Bình An nhớ tới người thanh niên Phong Vĩ Độ lấy được sợi dây xích, đó chính là đệ tử của Lưu Lão Thành đảo Cung Liễu, một thanh niên áo đen cao lớn hiền lành, không chỉ riêng hắn nghĩ như vậy, mà ngay cả Bùi Tiền cũng cảm thấy thiếu niên đó là một người tốt. Sau này Trần Bình An dám mạo hiểm vượt nguy hiểm lên đảo Cung Liễu là nhờ có hắn ta, vì hắn luôn cảm thấy dã tu Lưu Lão Thành có thể ra dạy dỗ một đệ tử như vậy, thì sẽ không tệ đến mức bụng dạ thối nát, sự thật chứng minh hóa ra Trần Bình An đã đánh cược đúng rồi, nhưng vẫn có những lục đục với Lưu Lão Thành mà sau đó mỗi lần nghĩ đến vẫn khiến cho Trần Bình An rùng mình.

Trần Bình An đột nhiên bật cười, không biết vì lý do gì, lúc này đứng ngoài hàng rào nhìn giếng nước, có phần hơi giống như khi đó ở núi Đảo Huyền, nhìn "Thiên Môn" phải đi qua để tới Kiếm Khí Trường Thành kia, nơi đó có một người đàn ông cầm kiếm ngồi trên đỉnh tấm bia đá, một tiểu đạo đồng ngồi trên bồ đoàn đọc sách, Trần Bình An đi lang thang khắp nơi, cảm thấy rằng nơi nhân tài ẩn dật có thể so sánh được với trấn nhỏ dưới chân, chắc cũng chỉ có núi Đảo Huyền. Đây được xem như ấn chữ Sơn lớn nhất Hạo Nhiên thiên hạ, chính là danh tác thông thiên của Đạo Lão Nhị.

Trần Bình An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Sau khi thu hồi ánh mắt, hắn đi xa xa xem mấy cung phụng khác trong hai ngôi đền văn võ của lão tổ hai họ Viên và Tào, một ngôi đền tọa lạc ở núi Sứ cũ, một ngôi đền nằm trong phần mộ Thần Tiên, đều rất được coi trọng.

Trần Bình An không đến gần từ miếu, đặc biệt là ngọn núi sứ cũ mà từ nhỏ hắn đã không thường xuyên đến, nó cách nhau rất xa, chẳng qua ở bên phần mộ Thần tiên mới được tu sửa, Trần Bình An đã đi bộ rất lâu, rất nhiều tượng thần Bồ Tát và Thiên Quan đều được các thợ giỏi tay nghề của Đại Ly thực hiện sửa chữa làm lại giống như trước, từng pho tượng từng vị trí ngồi, đều được xây dựng mới lại, nhưng mà vẫn chưa hoàn thành hoàn công, vẫn còn nhiều thợ thủ công đang bận rộn trên khung gỗ cao.

Nghe nói triều đình Đại Ly có ý định tiếp tục mở rộng thêm miếu Văn Võ, sau đó đưa Phật gia Bồ Tát, Đạo giáo Thiên Quan từng người an vị trong một từ miếu, cho đến khi miếu Văn Võ ở đây, mặc dù là từ miếu của huyện thành, nhưng nó sẽ là ngôi miếu Văn Võ tráng lệ nhất trong toàn bộ miếu ở Đại Ly, đến lúc đó chắc chắn hương hoả hưng thịnh, các quan lại hiển quý nườm nượp đến thắp hương dâng thần.

Thật ra chính Trần Bình An đã giao cho Nguyễn Tú giúp đỡ, trả tiền cho việc này, sửa chữa tượng thần và xây dựng một nhà kho, nhưng nó đã sớm được quan phủ Đại Ly bàn giao, sau đó không cho phép các tư nhân nhúng tay vào, trong đó có ba bức tượng của các vị thần ban đầu sụp đổ, Trần Bình An năm đó cũng đã ném ba đồng tiền vàng vào, mặc dù bây giờ Trần Bình An đang cần gấp thứ này, nhưng hắn không có một chút suy nghĩ đuổi theo manh mối, nếu nó vẫn còn đó thì là duyên phận, là ba phần hương hoả tình, nếu nó vô tình bị trẻ em và dân làng gặp phải, đã trở thành may mắn của bọn họ, thì cũng là duyên phận. Tuy nhiên, Trần Bình An cảm thấy tính khả năng sau cao hơn, dù sao mấy năm trước, người dân địa phương đã lên núi xuống nước, kiểm tra toàn bộ, đào ba tất đất chỉ vì tìm kiếm bảo bối tổ truyền và thiên tài địa bảo, sau đó đưa chúng đến Bao Phục trai núi Ngưu Giác bán lấy tiền, sau đó đến huyện thành Long Tuyền để mua một đại trạch hào môn, thêm người nha hoàn nô bộc, sống một cuộc sống thoải mái mà trước đây bọn họ đều không dám mơ ước.

Trần Bình An không nghĩ rằng họ làm điều này là sai, nhưng hắn chỉ cảm thấy cho dù bọn họ muốn bán nó cũng nên bán trễ chút thì giá cả sẽ càng cao hơn, giống như một món đồ của tiên gia, nếu vài năm sau bán đi có thể bán được gấp mấy lần.

Tại sao Bao Phục trai núi Ngưu Giác và Hứa thị ở thành Thanh Phong khi đó lại chủ động rút khỏi huyện thành Long Tuyền, từ bỏ một bến đò tiên gia chi phí cực lớn, làm quần áo cưới cho Tống Thị Đại Ly một cách vô ích?

Ban đầu Trần Bình An cảm thấy Bao Phục trai đã đặt cược sai cửa khi lựa chọn vương triều Chu Huỳnh, bây giờ xem ra rất có khả năng bảo bối của trấn nhỏ khi đó được thu mua quá nhiều với giá thấp, số tiền kiếm được đã nhiều đến mức ngay cả bản thân Bao Phục trai cũng cảm thấy đến mức không yên, vì vậy khi tình hình ở trung bộ của Bảo Bình Châu đã rõ ràng, Bao Phục trai đã cân nhắc cái lợi cái hại, dùng một bến phà tiên gia, xây dựng cửa hàng ở khắp mọi nơi, để đổi lấy một lá bùa hộ mệnh với thiết kỵ Đại Ly, lại chẳng khác xây dựng tình hương khói cùng Tống thị Đại Ly, về lâu dài, Bao Phục trai nói không chừng còn có thể kiếm được nhiều hơn.

Trần Bình An cảm thấy suy nghĩ này của bản thân, hơn phân nửa đã là sự thật rồi.

Làm ăn cửa sau với quan gia kiếm tiền nhanh, nhưng cuối cùng không phải là cách đúng đắn. Về phần làm ăn thế nào không thiên vị, hiện giờ Trần Bình An tất nhiên cũng không rõ, chắc chắn mấy người như Tôn Gia Thụ của thành Lão Long, Lưu Trọng Nhuận của đảo Châu Thoa nhận thức rõ hơn về quy tắc bên trong, bọn họ có thể hỏi xem sau này có cơ hội hay không.

Bố cục của phần mộ Thần Tiên đã thay đổi rất nhiều, về thăm chốn cũ, nhiều nơi muốn đi nhưng không thể đi được, những nơi trước đây không thể đi, đã có đình nghỉ mát và đài quan sát.

Trần Bình An nghỉ ngơi trong một đình nghỉ chân nhỏ có mái hiên cong ra.

Trong số rất nhiều trợ thủ của thợ thủ công, chen lẫn rất nhiều di dân Lô Thị năm đó di cư đến huyện thành Long Tuyền, lúc đó Trần Bình An đã nhìn thấy rất nhiều tù binh, bởi vì núi Lạc Phách xây dựng miếu Sơn Thần và thần đạo thắp hương, so với trước kia còn có tù nhân, bây giờ trong phần mộ Thần Tiên nhóm di dân bận rộn làm những việc lặt vặt này, phần lớn là thiếu niên và trái tráng trẻ khoẻ, vẫn ít nói như cũ, nhưng trên người không có nét lòng chết như tro tàn như những tù dân sớm nhất, có lẽ năm này qua năm khác, trong những ngày khó khăn, mỗi người đều đã sôi sục một chút hy vọng.