Back to Novel

Chapter 1832

Thủy Hỏa Chi Tranh Nhượng Đạo (5)

Trần Bình An vốn tưởng rằng mình đã thoát được một kiếp rồi, ban đầu dự định đêm nay sẽ ngắm trăng trên bầu trời, nếu không sẽ không thể sống sót qua được.

Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng kiếm đấm ông lão rơi xuống nhân gian.

Rồi lại tiện tay thản nhiên ấn nhẹ ông lão xuống.

Nếu có gió mạnh còn non nớt mà đã như thác nước từ trên trời đổ xuống thì trùng hợp cũng sẽ cuốn theo Trần Bình An vẫn còn đang muốn tiếp tục giẫm lên kiếm để ngự phong vào trong núi rừng.

Trần Bình An rơi xuống suối, tạo nên một bọt nước lớn.

Dòng suối không sâu, Trần Bình An loạng choạng đứng dậy khỏi mặt nước, giục kiếm tiên trở lại vỏ kiếm trên lưng của mình.

Kết quả, hắn nhìn thấy Nguyễn Tú đang ngồi xổm bên bờ suối, đang ngây ngốc nhìn mình.

Trần Bình An cúi người thở hổn hển, sau đó lau mặt, bất lực nói: "Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt rồi."

Nguyễn Tú gật đầu.

Khi Trần Bình An đang định nói điều gì đó.

Hắn lại vô duyên vô cớ bị đấm rồi ngã vào rừng, một giọng nói quen thuộc gào lên: “Tiểu tử khá lắm, ta biết là ngươi chưa dứt tâm địa xấu xa đó, có biết điểm dừng không hả?! Mong nhớ con gái của ta đến nghiện rồi phải không? Thậm chí còn dùng đến cả khổ nhục kế à?!"

Một cú đấm nữa lại đến.

Toàn bộ dòng suối bị cắt đôi bởi nắm đấm “đi ngang qua”.

Trần Bình An không còn cách nào khác đành phải tiếp tục rút kiếm tiên ra khỏi vỏ, tâm ý tương thông, ngự kiếm trốn thoát, nhếch nhác thoát khỏi cú đấm, từ đó trở đi, nguy hiểm cứ rình rập khắp nơi.

Trần Bình An thậm chí còn sử dụng luôn cả phương thốn phù, vừa vội vã chạy trốn, vừa lẩm bẩm: "Nếu thêm Ngụy Bách là có thể gom đủ một bàn."

Liếc qua khóe mắt, trên ngọn cây cổ thụ cao chót vót, một nam nhân mặc áo trắng bồng bềnh đang đứng, mỉm cười nói: “Thế thì ngại biết bao.”

Giọng nói của Ngụy Bách không lớn lắm, nhưng Trần Bình An lại nghe thấy rất rõ ràng.

Trần Bình An lao vào làn sóng, sau một khắc, hắn đã đứng trên đỉnh Phi Vân sơn tràn ngập tiên khí, như trút được gánh nặng, nhẹ nhõm ngồi phịch xuống đất.

Cũng may Ngụy Bách không hề giậu đổ bìm leo.

Bên kia suối, Nguyễn Cung nhẹ nhàng ấn vào vai Nguyễn Tú, trong nháy mắt đã biến mất, trở lại Long Tuyền Kiếm tông rồi.

Nguyễn Cung tự mình làm một bàn đồ ăn khuya, hai cha con ngồi đối diện nhau, Nguyễn Tú tươi cười rạng rỡ.

Trong lòng Nguyễn Cung thầm thở dài.

Thà buồn hôm nay còn hơn là tương lai phải chết trong lòng.

Ở bên phía Phi Vân sơn.

Ngụy Bách mỉm cười cúi xuống, vươn tay đỡ Trần Bình An đang kiệt sức đứng dậy.

Trần Bình An cười khổ nói: "Đêm nay giống như một giấc mộng vậy."

Ngụy Bách mỉm cười duỗi ra lòng bàn tay ra.

Một lúc sau, có một con chim xanh đang bơi trong biển mây trên đỉnh Phi Vân sơn bất ngờ rơi vào tay vị thần nhân này.

Ngụy Bách một tay cầm con chim xanh, tay kia nhẹ nhàng vẫy ống tay áo, một tấm nệm mây trắng xuất hiện sau lưng Trần Bình An.

Trần Bình An ngồi khoanh chân trên chiếc đệm đó.

Ngụy Bách hơi giơ lòng bàn tay lên, con chim bay đi, trở về biển mây.

Ngụy Bách nhẹ nhàng nói: "Trần Bình An, căn cứ vào nội dung thư ngươi gửi tới Phi Vân sơn, cộng với lần trước trò chuyện với Thôi Đông Sơn ở Phi Vân sơn, ta đã phát hiện rồi ráp lại thành một chút manh mối, một chuyện kỳ lạ có thể ngay cả bản thân ngươi thậm chí còn không nhận ra.”

Trần Bình An hỏi: "Có cái gì kỳ lạ?"

Kể từ khi học cờ vây từ Thôi Đông Sơn, đặc biệt là khi hắn đến hồ Thư Giản, việc xếp lại bàn cờ đã trở thành một trong những công việc hàng ngày của tiên sinh phòng sổ sách Trần Bình An.

Ngụy Bách ngước mắt nhìn về phương xa, biển mây hoàn toàn không thể che khuất tầm mắt của sơn thần, sông Long Tu và sông Thiết Phù nồi tiếp nhau, xa hơn một chút là sông Tú Hoa và sông Ngọc Dịch ở bên trấn Hồng Chúc, Ngụy Bách chậm rãi nói: "Cơ hội mà Nguyễn Tú có được trong Ly Châu động thiên giống như Hỏa Long trên chiếc vòng đeo tay quấn quanh cổ tay vậy, phải không?"

Trần Bình An gật đầu, đây là sự thật hiển nhiên vô cùng dễ thấy.

Ngụy Bách lại nói thêm: “Kể từ khi Tề tiên sinh tặng cho ngươi đôi ấn sơn thủy,  ấn chữ sơn đã bị tan nát trong trận chiến ở Giao Long câu, chỉ còn lại một ấn chữ thủy. Đầu tiên là tại phủ đệ Tú Thủy Cao Phong bên bờ sông Tú Hoa gặp phải nữ quỷ mặc áo cưới, sau này ở Đồng Diệp châu, ngươi có duyên với thủy thần nương nương Mai Hà. Rồi ở trong Thanh Loan quốc, trước khi đến Sư Tử viên, người ta nói rằng ngươi đã viết chữ trên tường của một thủy thần miếu. Ở phủ Tử Dương ở Hoàng Đình quốc, ngươi đã gặp thủy thần sông Bạch Cốc bụng dạ khó lường, bất kể là lương duyên hay nghiệt duyên, nó đều là duyên phận, mặt khác, sơn nhạc thần linh trong số các sơn thủy thần linh, ngoại trừ ta ra, thì chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Ít nhất trong đầu ngươi, dù có đi ngang qua cũng sẽ có ấn tượng không sâu sắc lắm phải không? Đặc biệt là trong vài năm qua ở hồ Thư Giản, ngươi đã sống gần nước bao lâu rồi? Thời gian cũng không ngắn có phải không?”

Trần Bình An cẩn thận suy nghĩ, gật đầu.

"Chẳng lẽ ngươi đã quên con cá chạch nhỏ kia năm đó đã chọn ai trước rồi sao? Là ngươi đấy, Trần Bình An, chứ không phải Cố Xán!"

Ngụy Bách cười khổ: "Vậy ngươi có bao giờ nghĩ rằng ngươi  'thân với nước' như vậy, còn Nguyễn Tú thì sao không? Tranh chấp giữa nước và lửa chẳng lẽ còn cuộc cạnh tranh đại đạo nào là đạo lý hiển nhiên hơn như thế này nữa không?"

Trần Bình An sửng sốt.

Ngụy Bách thở dài.

Trần Bình An đột nhiên cười lớn, chỉ vào kiếm tiên ở phía sau lưng: "Cứ yên tâm, nếu thật sự có một trận tranh chấp giữa nước và lửa, ta sẽ nhường đường cho Nguyễn cô nương là được rồi. Lý do rất đơn giản, ta là một kiếm khách, hơn nữa đại đạo của Trần Bình An là ở trên con đường võ đạo, dựa vào một thanh kiếm mà đi khắp nơi, tung ra những cú đấm mạnh nhất, tung ra những thanh kiếm nhanh nhất, uống rượu với những người nói chuyện có lý lẽ, vung đấm và tung kiếm khi gặp chuyện bất bình..."

Người thanh niên suýt chút nữa đã có thể gọi là "ốm yếu hao gầy" mấy năm nay tinh thần chưa bao giờ hăng hái như vậy: “Ta hy vọng một ngày nào đó, khi Trần Bình An ta đứng ở đâu, chân lý sẽ ở đó!"