Ngụy Bách nói tiếp: “Về phần Tống Tập Tân, chỉ là lễ bộ đang chó cùng rứt giậu, âm thầm đặt cược vào hắn ta, nhưng dù thế nào đi nữa, những điều này cũng không quan trọng, nói tới nói lui cũng chỉ dựa vào quyết định của hai người mà thôi, mà lời nói của hoàng hậu cũng vô dụng, ta nghĩ Tống Trường Kính và Thôi Sàm cuối cùng sẽ đưa ra một lựa chọn nằm ngoài dự liệu.”
Nguyễn Cung nói: “Hoàng đế Đại Ly ra đi cũng hơi trùng hợp.”
Ngụy Bách cười không nói gì.
Nguyễn Cung là cung phụng hàng đầu của Đại Ly, đồng thời ông ta cũng là thầy đúc kiếm số một ở Bảo Bình châu mà mọi người đều muốn lấy lòng, bằng hữu tốt trải rộng khắp cả châu, "nhà mẫu thân" lại là Phong Tuyết miếu. Quan hệ của hai phương cũng chưa bao giờ rạn nứt, vương vấn không dứt được, không ai cho rằng mối quan hệ của Nguyễn Cung và Phong Tuyết miếu đã tan vỡ rồi, nếu không thì sẽ không có bóng dáng của kiếm tiên Phong Tuyết miếu trên thạch nha Trảm Long Đài, mà có chỉ Nguyễn Cung ông ta dứt khoát từ bỏ Phong Tuyết miếu, trực tiếp chia làm đôi cùng với Chân Võ sơn.
Ngụy Bách hắn ta là chính thần sơn thủy do nhà Tống của Đại Ly sắc phong, hắn ta có một số lời vượt quyền, đại nghịch bất đạo, tốt nhất là không nên nói ra.
Nói về hai vị hoàng tử thì cũng không sao, nói về các chư hầu và quốc sư cũng không sao, nhưng mà vị trí sơn thần ở Bắc Nhạc của Ngụy Bách, vị trí sơn thần là vị trí mà năm đó tiên đế của Đại Ly đích thân đóng dấu, Ngụy Bách muốn ghi nhớ tình cảm này, cho nên việc liên quan đến chuyện sống chết của Tống Chính Thuần cho dù có được Nguyễn Cung hay lão giao long của nước Hoàng Đình nhắc đến thì Ngụy Bách vẫn luôn giữ im lặng.
Ở phía xa, xuất hiện một bóng nữ tử mặc trang phục màu xanh, dường như bước đi không nhanh lắm, bóng dáng giống như một làn khói xanh bay về phía bên đây.
Nguyễn Tú nhìn thấy Nguyễn Cung và Ngụy Bách, đầu tiên gật đầu với Ngụy Bách, sau đó lại nhìn về phía phụ thân của nàng ta: “Phụ thân, trùng hợp đến như vậy à, người cũng ra ngoài đi dạo sao?"
Nguyễn Cung gật đầu, tiện tay ném bình rượu rỗng đi.
Ngụy Bách hiểu chuyện nên cáo biệt trước.
Khóe môi của Nguyễn Cung hơi chuyển động, nhưng cuối cùng ông ta cũng chỉ lấy từ vật Chỉ Xích ra một bình rượu khác, mở nút bần và bắt đầu uống.
Nguyễn Tú mỉm cười và nói: "Ban nãy con vừa mới gặp Trần Bình An trên Lạc Phách sơn."
Vẻ mặt của Nguyễn Cung nghiêm túc nói: "Trùng hợp đến vậy à."
Không hổ danh là cha con.
Nguyễn Tú gợi chuyện, kể cho phụ thân nàng ta nghe cuộc trò chuyện giữa hai người. Đại ý chung vẫn như không thay đổi, chỉ là một số từ ngữ đã được Nguyễn Tú thay đổi một chút.
Nguyễn Cung uống một ngụm rượu lớn, lau miệng, trầm giọng nói: "Trần Bình An bị mù rồi sao? Con gái có chỗ nào không tốt sao, không thích à?! Ai cho hắn ta mượn cái gan chó đó mà dám không thích?"
Nguyễn Tú mỉm cười, nheo mắt lại.
Nguyễn Cung vô cùng tức giận, lại uống một ngụm rượu lớn, im lặng một lúc: “Nhưng tên tiểu tử này cũng có thể xem là một nam nhân hiền lành, không giống như nhiều nam nhân khác, ăn cây táo mà còn muốn rào cây sung,về mặt này thì ta không thể soi mói được lỗi nào của Trần Bình An."
Nguyễn Cung đột nhiên nghi ngờ hỏi: "Tú Tú, chẳng lẽ tiểu tử này đi du ngoạn giang hồ năm năm, càng ngày càng xảo quyệt hơn, cố tình lấy lùi làm tiến? Để cho ta không còn đề phòng hắn ta nữa?"
Trong mắt Nguyễn Tú có chút chán ghét, nàng ta nhìn phụ thân của mình không nói một lời.
Nguyễn Cung tức giận nói: “Tiểu tử kia không nên thất đức như vậy.”
Nguyễn Cung kỳ lạ hỏi: "Tú Tú, con không đau lòng một chút nào sao? Tú Tú, nói thật với phụ thân đi, rốt cuộc con có thích Trần Bình An không? Phụ thân chỉ hỏi con một lần thôi, sau này sẽ không hỏi nữa, cho nên con không được phép nói dối.”
Nguyễn Tú mỉm cười giơ hai tay lên, ra sức lắc mạnh: “Không có đâu.”
Nguyễn Cung nghi ngờ: “Nếu phụ thân và Trần Bình An đánh nhau, con sẽ giúp ai?"
Nguyễn Tú nói vô cùng chắc chắn: “Đương nhiên là con sẽ giúp phụ thân rồi.”
Nguyễn Cung thấy hơi nhẹ nhõm.
Ông ta quay phắt đầu lại.
Sắc mặt Nguyễn Tú vô cùng chân thành, không hề có chút sơ hở nào.
“Mau về nhà sớm thôi.” Nguyễn Cung thở phào nhẹ nhõm, từ dưới đất đứng dậy, hóa thành cầu vồng.
Nguyễn Tú vẫn nhàn nhã, một mình đi trong núi rừng, cuối cùng đi tới bên cạnh một con suối, ngồi xổm vốc một nắm nước, trong nước có vầng trăng sáng, vỡ vụn tròn trịa.
Bên phía lầu trúc của Lạc Phách sơn, Trần Bình An đang định ngồi một mình bên bàn đá một lúc thì ông lão họ Thôi đã đưa tay ra tóm lấy hắn, kéo vào căn phòng trên tầng hai.
Sau đó, ông lão đá vào bụng hắn, cả người hắn đập vào tường, một tay của Trần Bình An chống xuống đất, quay người lại, ngay khi hắn đang sắp tiếp đất và đứng yên, ông lão lại đấm vào trán hắn một cú mạnh nữa, lầu trúc cũng theo đó mà lắc lư, vang lên một tiếng “ầm”.
Điều này có thể thấy cú đấm này sức lực mạnh đến mức nào.
Trần Bình An đột nhiên bị ăn một trận đòn, dùng mu bàn tay lau máu trên khóe miệng, chửi bới dữ dội một câu, rồi tức giận nói: “Có bản lĩnh thì ngũ cảnh đối đầu với ngũ cảnh!”
Ông lão phụt cười nói: "Được thôi, vậy thì dùng cách Thần Nhân Lôi Cổ thức để trao đổi với nhau?"
Trần Bình An dùng sáu bước đi cọc để tiến về phía trước.
Ông lão vẫn bất động, thậm chí còn đưa một tay ra sau lưng, tay còn lại tùy ý đưa về phía trước, ra hiệu cho Trần Bình An cứ việc ra nắm đấm trước.
Trần Bình An bước đến bước thứ sáu, dậm mạnh xuống đất, khí thế ngùn ngụt.
Sau đó không chút dự báo trước, hắn đột ngột xoay người, lao ra khỏi cửa lầu trúc không đóng ở tầng hai, chỉ khẽ kêu lên một tiếng, kiếm tiên bay ra khỏi vỏ, hắn giẫm lên kiếm, bay thẳng lên bầu trời, bay đến một nơi xa.
Ăn đấm thì Trần Bình An có thể chấp nhận được.
Nhưng tối nay lão già này rõ ràng đã uống nhầm thuốc, hình như dùng hắn làm bao tải để trút giận, thế này là không được rồi.
Ông lão chân đất không lập tức đấm ngã hắn mà nói: “Một tên làm chuyện gì cũng suôn sẻ, sao mà khi đụng phải chuyện tình yêu nam nữ thì lại ngu ngốc đến như vậy thế? Còn trẻ như vậy, mà đã phải lo lắng quá nhiều việc rồi à?” Chẳng ra cái thể thống gì cả!"
Trong lòng ông lão trầm ngâm suy luận một lát, sau đó đi đến lan can bên ngoài căn phòng đấm ra một quyền, giống hệt như Vân Chưng Đại Trạch thức.