Những lời này, giống như những viên đá trong suối, không có chút cạnh sắc nào, nhưng suy cho cùng, chúng cũng chỉ là một viên đá cứng chứ không phải là những đám tảo đan xen vào nhau trôi dạt chứ đừng nói đến những con cá bơi lội tung tăng trong nước.
Nguyễn Tú nhìn thanh niên đang có chút đau lòng và áy náy, nàng ta cũng có chút buồn bã.
Tại sao khó khăn lắm mới trở về được quê hương mà lại buồn bã rồi? Huống hồ chi còn là vì nàng ta.
Còn về phần tình yêu, tình cảm cái gì đó, thật ra Nguyễn Tú cũng không có vướng mắc như hắn nghĩ, còn về đúng sai gì đó thì lại càng không nghĩ tới.
Ta thích ngươi, ông trời cũng không thể ngăn cản ta được.
Ta không thích ngươi, người có là ông trời cũng vô dụng.
Đó là một chuyện đơn giản biết bao.
Cô nương rất lười biếng này thậm chí còn cảm thấy mình có thực sự thích ai đó hay không thì cũng không liên quan gì đến người đó.
Nhưng Nguyễn Tú lại không nói cho Trần Bình An những ý nghĩ nội tâm này.
Đại đạo thì không tranh giành một sớm một chiều.
Nguyễn Tú lặng lẽ ngồi đó, hỏi: “Nếu năm đó ngươi gặp ta trước chứ không phải là Ninh cô nương thì sẽ thế nào?”
Trần Bình An không chút do dự lắc đầu: "Nguyễn cô nương có thể hỏi như vậy, nhưng ta lại không thể nghĩ như thế, cho nên sẽ không có đáp án."
Hai tay của Nguyễn Tú chống cằm, nhìn về phương xa, lẩm bẩm nói: “Việc này ngươi cũng giống phụ thân của ta vậy. Phụ thân của ta rất cố chấp, vẫn không đi tìm nơi mẫu thân ta đầu thai chuyển kiếp, nói là nếu đã vất vả tìm thấy rồi, thì cũng đã không còn là mẫu thân thật sự của ta nữa, huống chi không phải ai cũng có thể khôi phục được ký ức của kiếp trước, cho nên chi bằng không gặp, nếu không sẽ có lỗi với hình ấy bà ấy vốn luôn sống trong lòng ông, cũng sẽ làm lỡ dở nữ tử bên cạnh.”
Khi nói đến Nguyễn sư phụ, Trần Bình An không nói gì.
Nguyễn Tú quay lại mỉm cười: “Lần này về quê không mang theo quà gì à?”
Trần Bình An lúng túng nói: "Làm gì dám mang quà tới? Nếu như không giải thích rõ ràng, chẳng phải sẽ càng có thêm hiểu lầm sao?"
Trần Bình An lập tức mỉm cười nhẹ nhõm và nói: "Nhưng từ giờ trở đi ta có thể mang quà cho Nguyễn cô nương rồi."
Nguyễn Tú nghiêng đầu, mỉm cười, híp đôi mắt đã ươn ướt lại hỏi: “Sao lại nói rõ ràng thế?”
Vẻ mặt của Trần Bình An sững sờ.
Vội nhanh chóng sắp xếp lại từ đầu đến cuối.
Theo lý mà nói, nếu như Nguyễn cô nương không thích hắn, nếu như nàng thật sự có thích hắn một chút, thì xem như hắn đã nói rõ ràng rồi.
Nguyễn Tú cười nói: “Được rồi, chẳng qua chỉ là ngươi không thích ta theo kiểu đó, rồi lại sợ ta thích ngươi theo kiểu đó, sau đó người sẽ cảm thấy khá khó xử, lại sợ nói thẳng ra sẽ khiến ta xấu hổ, hoạ vô đơn chí, sau này ngay cả tình bạn cũng không giữ được, phải không? Cứ yên tâm đi, ta không sao. Chuyện này ta không hề lừa ngươi, còn chuyện ta thích ngươi cũng không phải là kiểu thích mà ngươi nghĩ. Sau này ngươi sẽ hiểu, hoặc hỏi đệ tử Thôi Đông Sơn của ngươi. Tóm lại, sẽ không ảnh hưởng đến việc làm bằng hữu của chúng ta đâu.”
Trần Bình An gật đầu, Nguyễn cô nương nói chuyện hơi vòng vo, nhưng xem ra còn thấu đáo hơn cả hắn.
Nguyễn Tú nói: “ Ninh cô nương cũng thích ngươi à?”
Trần Bình An mỉm cười và nói: "Thích chứ."
Nguyễn Tú “ừm” một tiếng: "Trần Bình An, ngươi sao lại suy nghĩ nhiều như vậy chứ? Tại sao không nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn một chút chứ?"
Trần Bình An không biết trả lời thế nào.
Nguyễn Tú vỗ vỗ đầu gối, đứng dậy: "Được rồi, cứ vậy đi. Đột nhiên ta thấy hơi đói rồi, chúng ta về nhà ăn khuya thôi."
Trần Bình An đứng dậy hỏi: "Hay là đến lầu trúc của ta? Ta có đầy đủ đồ dùng để làm đồ ăn khuya. Trong vật Chỉ Xích cũng có rất nhiều nguyên liệu, cá khô, măng khô, thịt xông khói và thịt ướp muối, còn có rau rừng, đều đã có sẵn hết rồi, nếu đem nấu món hầm thì mùi vị cũng được, cũng không tốn nhiều công sức”.
Nguyễn Tú cười nói: “Phụ thân của ta còn đang đợi dưới chân núi đấy, ta sợ rằng ông ấy không nhịn được mà hầm ngươi làm đồ ăn khuya mất.”
Trần Bình An lau mồ hôi trên trán.
Nguyễn Tú đi xuống bậc thang, quay người cười nói: “Khỏi cần tiễn.”
Trần Bình An nói: "Ta cũng muốn xuống núi, ta chỉ tiễn đến ngay giao lộ là được rồi."
Hai người cùng nhau từ từ xuống núi.
Vẻ mặt của Nguyễn Tú trông bình tĩnh như một vị thần đang lang thang trong rừng vào ban đêm.
Sau đó hai người mỗi người một ngả, Nguyễn Tú tiếp tục đi xuống núi, còn Trần Bình An thì đi trên con đường dẫn tới lầu trúc.
Trần Bình An đột nhiên nhớ tới một câu nói rất hay được khắc trên thẻ tre.
Sao trăng trong sáng, sông sáng trên trời, chung quanh không tiếng động, tiếng ở giữa cối cây.
————
Bên ngoài Lạc Phách sơn.
Ngụy Bách đứng bên cạnh Nguyễn Cung.
Nam nhân đang ngồi trên một tảng đá to.
Ngụy Bách cười nói: "Nguyễn tiên sinh, ngài thật sự không muốn đến xem Lạc Phách sơn sao? Nếu ta không thích hợp xuất hiện ở đó thì ta có thể rời đi. Ta cam đoan sẽ không nhìn hay nghe bất cứ chuyện gì về trên núi hay ngoài núi."
Nguyễn Cung uống rượu, lắc đầu nói: "Ta không bỉ ổi như vậy đâu. Ta không tin tưởng được Trần Bình An, nhưng chẳng lẽ ta cũng không tin tưởng con gái của mình sao?"
Ngụy Bách không nói nên lời.
Nếu như Nguyễn Cung ngươi thật sự tin tưởng, thì tại sao lại lén lút chạy đi theo?
Nguyễn Cung uống rượu.
Ngụy Bách đứng ở bên cạnh ông ta.
Nguyễn Cung hỏi: “Ngụy Bách, ngươi cảm thấy tương lai ai sẽ là hoàng đế của Đại Ly?”
Ngụy Bách không sợ có người nghe lớn, ở địa giới của Bắc Nhạc, ai dám làm như vậy chính là đang chê mình sống quá thọ rồi.
Về phần lão tiền bối ở hiệu thuốc Dương gia thì ông ta sẽ không quan tâm đến loại chuyện này đâu.
Ngụy Bách suy nghĩ một chút rồi nói: “Tạm thời xem ra cả Tống Hòa và Tống Tập Tân đều có khả năng. Đương nhiên, Tống Hoà có khả năng lớn hơn, trên dưới trong triều đình và dân chúng, hắn ta có gốc rễ sâu rộng, càng được lòng dân hơn.