Back to Novel

Chapter 1829

Thủy Hỏa Chi Tranh Nhượng Đạo (2)

Trong lãnh thổ của Đại Ly Bắc Nhạc, Ngụy Bách là chủ của núi sông.

Thậm chí còn danh chính ngôn thuận hơn cả thánh nhân Nguyễn Cung.

Cho dù sau này bốn ngọn núi còn lại của Đại Ly đều được xác nhận thì Ngụy Bách vẫn sẽ là người có lãnh thổ rộng lớn nhất trong ngũ nhạc thần linh ở Bảo Bình châu, do vị trí địa lý của Bảo Bình châu dài từ Bắc tới Nam, còn ở đông sang tây lại hẹp, điều này có nghĩa là Đông Nhạc và Tây Nhạc, bẩm sinh đã có tình thế không tốt bằng núi ở Bắc Nhạc và Nam Nhạc. Còn gốc rễ của Đại Ly vẫn ở phía bắc, hiện tại kinh thành là nơi Tống thị phát triển mạnh mẽ, sản nghiệp tổ tông đều ở phía bắc, điều này khiến Bắc Nhạc cao hơn một chút, vì thế cho dù cục diện chung của một châu đã được xác định, Tống thị ở Đại Ly sau này cũng sẽ dời đô về phía nam, đa phần sẽ không thể một lần di chuyển đến thẳng phía nam của Sơ Thủy quốc và Thải Y quốc ở trung bộ, bởi vì ở đó còn có thư viện Quan Hồ, Tống thị của Đại Ly sẽ không đến nỗi tự cắt đứt sức mạnh của chính mình, chia cắt năm bắc.

Vì vậy, khi vó ngựa của kỵ binh Đại Ly giẫm nát bờ biển Nam Hải ở thành Lão Long, vị sơn thần duy nhất có thể cạnh tranh với Ngụy Bách thì chỉ có Trung Nhạc mà thôi.

Ở giữa chừng Lạc Phách sơn.

Trần Bình An và Nguyễn Tú gặp lại nhau.

Nguyễn Tú nhìn chàng trai đang dừng lại và vẫy tay với mình, nàng ta chớp mắt và bước nhanh về phía trước, sau đó hai người cùng nhau leo lên núi.

Không hề có một chút xa lạ giữa những bằng hữu sau một thời gian dài không gặp nhau mà cứ tự nhiên như nước chảy thành sông.

Trần Bình An mỉm cười và nói: "Đêm đó trong cuộc tấn công của cô tại Phù Dung sơn ở hồ Thư Giản, thật ra từ xa ở trên đảo Thanh Hạp ta đã nhìn thấy rồi. Khí thế rất kinh khủng."

Nguyễn Tú có chút xấu hổ, nhẹ giọng nói: “Ta xuống núi tu luyện, cùng với đám người Niêm Can Lang đi về phía nam. Sau đó, ta gặp Thôi Đông Sơn tự xưng là học trò của ngươi, chúng ta lại cùng nhau đi đến Mai Dụ quốc. "

Trần Bình An gật đầu nói: "Sau đó, ta và bằng hữu đi du ngoạn một chuyến đến nước Mai Dụ. Ta còn nhìn thấy chiến trường nơi cô truy sát kiếm tu của Chu Huỳnh, ngay bên kia sông Xuân Hoa."

Nguyễn Tú không nói gì.

Sông Xuân Hoa gì đó nàng ta hoàn toàn không hề có chút ấn tượng. Từ đó đến giờ nàng ta không bao giờ nhớ được những chuyện này, cho dù là chuyến đi về phía nam lần này, sau khi rời khỏi chiếc đò tiên gia, nàng ta ngồi xe ngựa xuyên qua Thạch Hào quốc, cũng xem như là đã nhìn thấy rất nhiều người và chuyện, nàng ta không nhớ gì cả, lúc ở Phù Dung Sơn nàng ta thường hay đưa ra ý kiến điều khiển Hỏa Long, giết chết thiếu niên có võ vận tuyệt đỉnh đó. Để đền bù, trên đường trở về phía bắc, nàng ta đã liên tiếp tìm được ba ứng cử viên cho Niêm Can Lang của Đại Ly. Nàng ta không chỉ có mối quan hệ khá tốt với bọn họ, nhưng cuối cùng nàng ta thậm chí còn không nhớ tên của ba đứa trẻ đó. Nhưng lại nhớ được rất nhiều món ngon và đồ ăn vặt đặc sắc của thành Lục Đồng.

Nguyễn Tú đột nhiên nói: “Cách phía bắc không xa, phụ thân của ta vừa mua lại Kim Nhương sơn, cách Lạc Phách sơn và Khôi Mông sơn không xa. Phụ thân ta định xây một lò luyện kiếm mới ở đó. Ở trên núi đang làm việc suốt ngày đêm. Tối nay ta sẽ đến đó dạo một vòng, sau đó nhìn thấy hiện tượng kỳ lạ biển mây của các ngươi bị người ta xua tan, ta có chút lo lắng cho Bùi Tiền nên cũng đến xem. "

Trần Bình An nhịn cười.

Nhưng hắn không nói gì cả.

Những người khác không biết võ đạo thâm sâu của ông lão họ Thôi, còn thần linh Ngụy Bách và thánh nhân Nguyễn Cung chắc chắn là những người biết được gốc rễ nhiều nhất chỉ sau Dương lão nhân của tiệm thuốc.

Nếu Nguyễn Cung biết, thường thường thì điều đó có nghĩa là Nguyễn Tú cũng sẽ biết.

Bản thân Nguyễn Tú cũng bật cười, nói dối thật sự không phải là sở trường của nàng ta, cứ ấp úng khó xử, phụ thân chưa bao giờ bị lừa, lại còn thích vạch mặt ngay mặt hết lần này đến lần khác, nhưng người bên cạnh này sẽ không nói ra.

Trần Bình An không đến lầu trúc nữa.

Ngược lại hắn lại đưa Nguyễn Tú lên đỉnh núi.

Thân là chủ nhân của Lạc Phách sơn, nhưng cũng kỳ lạ thay, Trần Bình An vậy mà lại chưa bao giờ đi đến ngôi miếu trên đỉnh núi.

Cuộc trò chuyện giữa hai người họ chỉ là những chuyện bình thường, những vấn đề nhỏ nhặt.

Ví dụ như kết quả sửa chữa mộ Thần tiên, công việc kinh doanh của hai cửa hàng ở ngõ Kỵ Long, ổ gà mà năm đó Trần Bình An đã nhờ nàng ta chăm sóc và con chó địa phương đó nữa.

Đến gần ngôi miếu sơn thần.

Trần Bình An đang định nói chuyện.

Nguyễn Tú dừng bước, quay người nhìn về phương xa, mỉm cười: “Ta biết ngươi muốn nói gì.”

Trần Bình An đang ngồi trên bậc thang, vẻ mặt trầm lặng, bậc thang nơi họ đang ngồi được chiếu sáng bởi ánh trăng, hai bên đường có những cây cổ thụ tựa vào nhau, phía trên bậc đá, ánh trăng như một dòng suối chảy xuống sườn núi, trên mặt nước còn có rong rêu đan xen, bóng cây tùng, cây bách khiến cảnh tượng này tựa như một giấc mộng.

Trần Bình An bình tĩnh nói: "Xem ra dù nói thế nào cũng là sai, nhưng không nói ra thì càng sai hơn. Tốt nhất là ta tự mình đa tình. Chứ một nam nhân được một nữ nhân thích thì có ai mà lại không vui đâu chứ. Đây là chuyện thường tình của con người, ngay cả khi nhiều nam nhân đã có người mà bọn họ thích, cũng sẽ cố tình dính líu không rõ ràng với những cô nương tốt khác. Ta cũng không thể nói rằng những nam nhân này đã sai được. Ta tin rằng có rất nhiều nam nhân thích điều này, thậm chí còn nghĩ đó là một chuyện rất tuyệt vời. Nhưng đây không phải là chuyện bình thường đối với Trần Bình An ta. Nếu thật sự làm như vậy, ta sẽ có lỗi với Ninh Diêu, cũng có lỗi với Nguyễn cô nương. Nhưng nếu như ta đã hiểu lầm Nguyễn cô nương, là ta đã nghĩ quá nhiều thì đó là điều tốt nhất. Nhưng cho dù có bị Nguyễn cô nương giận, sau này chúng ta còn không thể làm bằng hữu với nhau, thì hôm nay ta vẫn phải nói rõ ràng, Nguyễn cô nương, những năm qua cô đã giúp ta rất nhiều chuyện, ta đều ghi nhớ trong lòng, nếu nói một câu không khoe khoang thì cho dù ở trước mặt Ninh Diêu, ta vẫn sẽ nói với nàng ấy rằng, ta có chút cảm kích lòng tốt của Nguyễn cô nương. Là con người thì không được quên cội nguồn, cho dù mười năm hay trăm năm nữa, chỉ cần đó là những điều không thể quên thì thì không được quên, nếu có thể thì phải trả lại. Đương nhiên là ta thích Nguyễn cô nương, nhưng đó không phải là tình cảm nam nữ. Nếu ngược lại, một số lời nói và việc làm của ta năm đó đã khiến cho Nguyễn cô nương hiểu lầm, thì lỗi không phải tại cô, mà là lỗi của Trần Bình An ta. Nếu vậy ta nên làm gì đây..."