Chỉ là Bùi Tiền thậm chí cũng không hề nói cho nữ đồng váy hồng biết bí mật này mà chỉ muốn để sau này khi ở một mình với sư phụ của mình sẽ kể cho hắn nghe.
Ngụy Bách nhức đầu.
Cũng may ông lão họ Thôi đã đi ra khỏi lầu trúc, Bùi Tiền lập tức ngồi lại trên ghế đá, quay người hỏi nữ đồng váy hồng xem có hạt dưa không, cô bé nhanh chóng lấy ra một nắm rồi đưa lại cho đệ tử khai sơn của tiên sinh nhà mình. Quan hệ của hai người bọn họ rất tốt.
Bùi Tiền cúi đầu cắn hạt dưa, nó vẫn còn hơi sợ ông lão chân đất đó, nhất là sau khi nghe nữ đồng váy hồng nhắc đến kinh nghiệm mớm quyền của sư phụ mình năm đó, Bùi Tiền suýt chút nữa đã gặp ác mộng cho nên nó thà suốt ngày lảng vảng bên ngoài còn hơn được ông lão liếc mắt nhìn thấu nó là thiên tài luyện võ ngàn năm mới có.
Ông lão nói với Bùi Tiền và nữ đồng váy hồng: "Sao các ngươi còn không đi ngủ đi?"
Bùi Tiền không còn cách nào khác đành phải kéo nữ đồng váy hồng cùng nhau rời đi, cách tòa lầu trúc không xa, có xây mấy căn phủ đệ nhỏ, Bùi Tiền và nữ đồng váy hồng sống chung một viện tử, xem như là hàng xóm.
Ông lão nhìn về phía cổng núi, chế giễu nói: “Ngươi dám vác kiếm tới chỗ ta, chứng tỏ tâm tính vẫn chưa thay đổi quá lớn.”
Ngụy Bách cười hỏi: "Nếu như Trần Bình An không dám đeo kiếm leo lên lầu, sợ hãi rút lui, thì chẳng phải là Thôi tiên sinh sẽ nóng ruột sao?"
Ông lão cười lớn: “Nóng ruột à? Chẳng qua chỉ cần cho hắn thêm vài quyền nữa là hắn đã có thể trở lại thành cậu nhóc ngày xưa rồi. Trên đời không có đạo lý nào mà nắm đấm không thể nói thông được. Đạo lý chỉ có hai loại, một quyền của ta đã có thể hiểu rõ, ngoài ra thì chẳng qua chỉ là hai quyền mới có thể khiến người ta mở mang đầu óc mà thôi."
Ngụy Bách cười khổ nói: "Thôi tiên sinh xuất thân từ thế tộc đấy."
"Vậy nếu ta từng là gia chủ của Thôi thị thì đã sao? Ta học tập trở thành thánh nhân trong thư viện thì đã sao? Bản thân mình học tập không được gì, vậy thì sẽ dạy dỗ ra được con cháu của thánh nhân sao?"
Ông lão tự giễu: “Vậy là ta không chỉ biết sự khó khăn của người học tập mà còn biết khuyết điểm của một học giả.”
Ngụy Bách không nói nữa.
Vị sơn thần nổi bật nhất Bảo Bình châu lúc này đang đứng ở rìa vách đá, ngọc thụ lâm phong, mặc trang phục màu trắng, ống tay áo rộng phấp phới xuất trần. Trong giống như ngọc bạch linh chi mọc trên vách đá cao.
Ông lão hỏi: "Tại sao Nguyễn Cung đột nhiên đổi ý, không nhận chiếc đò tiên gia do Bao Phục trai để lại ở Ngưu Giác sơn nữa? Tại sao lại chuyển một món hời lớn này cho ngươi và Trần Bình An?"
Ngụy Bách nói: "Ta còn tưởng Thôi tiên sinh sẽ không quan tâm những chuyện hồng trần thế tục này."
Ông lão nhếch môi nói: “Chu Liễm, cái tên vô lại lưu manh này, khi chơi cờ năm quân với đám nhóc ở đây, hắn ta còn cố ý lẩm bẩm, cũng không cảm thấy phiền, đã mấy lần ta suýt chút nữa không nhịn được, đấm hắn ta văng ra khỏi vách đá rồi.”
Về phần Chu Liễm, Ngụy Bách cùng hắn trò chuyện rất vui vẻ, hối hận vì đã gặp nhau quá muộn.
Chu Liễm lợi hại đến mức độ nào cơ chứ? Lợi hại đến mức khiến Ngụy Bách từ tận đáy lòng tin rằng nếu quen biết Chu Liễm sớm hơn vài năm, Ngụy Bách hắn ta đã có thể cởi bỏ những nút thắt trong lòng sớm hơn vài năm rồi và vào lần cuối cùng ở Kỳ Đôn sơn, hắn ta đã không đi lướt qua nàng ta rồi, thậm chí không dám nhìn nàng ta thêm một lần nào nữa. Mà thay vào đó, hắn ta nên rời khỏi Kỳ Đôn sơn sớm hơn, đi tìm nàng ta, cho dù định mệnh là hai bên đời đời kiếp kiếp đều không thể ở bên cạnh nhau, nhưng hắn ta với thân phận là một vị thần linh sơn thủy, trường thọ như các tiên nhân, thì cũng nên mỗi đời một kiếp sẽ gần hơn một chút, nhìn thấy vui buồn hợp tan, hạnh phúc, đau khổ của nàng ta, chứ không phải là trốn trong Kỳ Đôn sơn than ngắn thở dài năm này qua năm khác.
Về phần vì sao Chu Liễm không muốn học quyền cùng với Thôi tiên sinh, Ngụy Bân chưa bao giờ hỏi.
Sau đó Ngụy Bách giải thích: “Về việc mua lại ngọn núi, ta đã có hai cuộc trò chuyện riêng tư với Nguyễn thánh nhân. Một mặt, Nguyễn thánh nhân đã thuê núi của Trần Bình An hàng trăm năm, lúc đó đương nhiên là hai bên cũng đều có lợi. Còn Trần Bình An chỉ để lại Lạc Phách sơn và Chân Châu sơn, thì hắn ta sẽ không quá mức nổi tiếng, sẽ tránh được sự ghen tị của nhiều tu sĩ đến từ kinh thành của Đại Ly và những nơi khác. Nguyễn thánh nhân cũng có thể mở rộng lãnh thổ sơn môn, nhưng sau đó Trần Bình An lại nhanh chóng nổi dậy, đã có thể tự bảo vệ mình, không còn chút lo lắng nào nữa, Nguyễn thánh nhân lại thấy hơi không yên tâm, cảm thấy khế ước năm đó vốn dĩ xuất phát từ lòng tốt là Trần Bình An đã chịu thiệt rồi, cho nên mới bằng lòng nhận chiếc đò đó, rồi sau đó lại chuyền tay. Cứ như vậy, cộng với ta ở giữa làm trung gian, triều đình Đại Ly, Ngưu Giác sơn, Bao Phục trai, Trần Bình An, ba phía đều có bậc thang để đi xuống."
Ngụy Bách cười nói: “Dù sao triều đình Đại Ly cũng vui lòng khi nhìn thấy ta và Nguyễn thánh nhân có quan hệ hòa hợp hơn một chút.”
Ông lão mỉm cười trầm ngâm: “Về phương diện khác, Nguyễn Cung cũng không muốn cùng Trần Bình An dính dáng vào tình cảm qua lại, giao dịch càng công bằng thì Trần Bình An càng không thể nào mặt dày lừa khuê nữ của hắn.”
Ngụy Bách từ chối bình luận chuyện này.
Điều này suýt chút nữa đã trở thành tâm bệnh của Nguyễn Cung.
Ngụy Bách và ông lão nhìn về phía chân núi, nhìn nhau mỉm cười.
Hiếm có vị thánh nhân nào cai giữ một phương lại lưu lạc đến tình cảnh này.
Ngụy Bách nói: “Ta đi giúp Nguyễn thành nhân khuây khỏa.”
Ông lão gật đầu: “Nếu nói người ở phố phường làm phụ mẫu của người khác thì phải nhọc lòng như thế thì cũng kệ thôi. Người thợ rèn ở Phong Tuyết miếu này thực sự khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác.”
Ngụy Bách trong nháy mắt đã biến mất.