Back to Novel

Chapter 1827

Đều Là Chốn Giang Hồ Có Rượu (4)

Tiểu đồng áo xanh trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái: "Ta tưởng rằng ngài sẽ thuyết phục ta không gặp hắn ta nữa."

Trần Bình An cười và nói: "Bằng hữu giang hồ hàng trăm năm, nói tan là tan thì cũng có chút đáng tiếc đúng không. Tuy nhiên, vẫn có thể tiếp tục làm bằng hữu. Những có một số việc ngươi không thể giúp được thì hãy nói thẳng với người ta, nếu là bằng hữu thật sự thì sẽ hiểu cho ngươi."

Tiểu đồng áo xanh lẩm bẩm: “Lăn lộn chốn giang hồ, nói với huynh đệ là mình không được thì sẽ mất hào khí biết bao.”

Tiểu đồng áo xanh vừa nói xong lời này, hắn ta càng cảm thấy chột dạ hơn.

Trần Bình An cười nói: "Được rồi, chỉ cần liên quan đến tiền bạc, cho dù ngươi còn muốn cùng với thủy thần huynh đệ phồng má giả làm người mập, không được thì vẫn cứng mồm bảo là được thì cũng không sao. Đến lúc đó vẫn có thể đến tìm ta mượn tiền, đảm bảo ngươi vẫn là bằng hữu thân thiết của ngự giang thủy thần vô cùng rộng rãi và hào khí.”

Tiểu đồng áo xanh hoàn toàn sững sờ, không quan tâm đến cách xưng hô lão gia nữa mà gọi thẳng tên hắn: "Trần Bình An, chuyến đi lần này có phải não của ngài đã bị người ta đập hỏng rồi không?"

Trần Bình An lặng yên ngồi đó, hai tay đút tay áo, gió thổi vào mặt: "Đợi đến một ngày nào đó ngươi tự mình hiểu ra, huynh đệ không còn là huynh đệ nữa, cho dù không thể làm bằng hữu được nữa, thì ít nhất cũng không thẹn với lòng, tự thừa nhận rằng mình chưa bao giờ có lỗi với huynh đệ. Ở Lạc Phách sơn chúng ta không phải là không có tiền ăn cơm, vậy thì người giang hồ ở trong giang hồ chỉ cần có rượu để uống, tiền chẳng là gì hay sao? Hắn ta không có, nhưng ta có. Hắn ta không có nhiều, nhưng ta có rất nhiều.”

Tiểu đồng áo xanh cầm lấy mảnh ngọc bội Lão Long Bố Vũ, lau mặt rồi không nói lời nào mà đã bỏ chạy.

Bùi Tiền và nữ đồng váy hồng đưa mắt nhìn nhau.

Trần Bình An thực sự vẫn còn một số lời mà hắn vẫn chưa nói với tiểu đồng áo xanh.

Dù thế nào đi nữa, Trần Bình An cũng không muốn tiểu đồngáo xanh quá thất vọng với giang hồ mà hắn ta đã luôn nhớ nhung, mong ước đến.

Ngụy Bách đột nhiên xuất hiện ở vách núi, ho nhẹ một tiếng: "Trần Bình An, ta có tin tức muốn báo cho ngươi."

Trần Bình An đứng dậy và hỏi: "Sao thế?"

Ngụy Bách chỉ vào cổng núi nói: “Có một cô nương đêm hôm đến thăm Lạc Phách sơn.”

Trần Bình An thăm dò hỏi: "Nguyễn cô nương?"

Ngụy Bách mỉm cười gật đầu.

Trần Bình An hỏi: "Chuyện này có cần ngươi nhắc nhở không? Với tính tình của Nguyễn cô nương, chỉ cần đi lên núi rồi thì nhất định sẽ đến lầu trúc."

Khuôn mặt Ngụy Bách tỏ vẻ tổn thương khi lòng tốt của hắn ta đã bị xem như lòng lang dạ sói.

Trần Bình An tức giận đến mức bật cười rồi nói: "Chẳng qua ta chỉ gặp Nguyễn cô nương có một lần. Mặc dù trời đã tối nhưng giữa nơi công cộng, cũng không có chuyện gì cho các ngươi hóng hớt, vị chính thần của Bắc Nhạc như ngươi đã rảnh đến mức độ này rồi sao?"

Vẻ mặt Ngụy Bách cương trực, chính khí, chỉ về phía cổng núi, sau đó gật đầu với Trần Bình An: “Bây giờ trong địa phận quản lý ở Bắc Nhạc của ta đã được chia thành nội viện và ngoại viện, hai địa chủ lớn nhất đang đối đầu nhau ở nội viện. Ta có thể không quan tâm được sao?"

Trần Bình An không để ý đến Ngụy Bách, đứng lên đi nghênh đón Nguyễn Tú.

Nếu như đã biết nàng ta đến thăm núi, với tư cách là sơn chủ của Lạc Phách sơn, hắn vẫn phải thể hiện lễ nghĩa tiếp đãi khách chứ.

Ngụy Bách không đi cùng hắn, đứng nguyên tại chỗ, tự nhủ: "Thật sự không có gì sao? Tên này trông cũng sáng sủa bảnh bao mà."

Khi vừa nghe tin tỷ tỷ áo xanh đối xử vô cùng dịu dàng với mình đến thăm, trong lòng Bùi Tiền vui mừng hơn ai hết, nhảy dựng lên, lòng bàn chân như được bôi dầu mà tức tốc bỏ chạy. Kết quả lại đụng phải một màn sương núi và nước mờ mịt, nó loạng choạng, phát hiện mình lại đứng bên cạnh bàn đá, Bùi Tiền nhìn trái nhìn phải, phát hiện xung quanh đang gợn lên những cơn sóng vi diệu, từ từ biến hóa không ngừng, nhấp nhô lên xuống, nàng ta tức giận nói : "Ngụy tiên sinh, ngài là thần linh của núi rừng vậy mà lại dùng chiêu trò hèn hạ như Quỷ đánh tường này sao, không thấy xấu hổ à?

(Quỷ đánh tường: chính là lúc ban đêm hoặc ở vùng ngoại ô, bị khoanh trong một vòng tròn rồi cứ quanh quẩn trong đó không thoát ra được.)

Ngụy Bách bất lực nói: "Ngươi đi xen vào cái gì?  Ví dụ như sư phụ ngươi buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ, ngươi cầm đèn lồng lớn đi dạo trong nhà có thích hợp không?"

Bùi Tiền khoanh hai tay trước ngực, duỗi hai ngón tay ra xoa cằm, trầm ngâm một lúc, rất nghiêm túc hỏi: “Còn chưa được mai mối cưới hỏi, được kiệu tám người khiêng đã đòi ngủ thì chẳng phải là không thích hợp lắm sao? Ta nghe nói, Nguyễn sư phụ bây giờ đã lớn tuổi rồi, thị lực cũng không tốt lắm, cho nên không thích sư phụ và Nguyễn tỷ tỷ đến với nhau. Nếu không, Ngụy tiên sinh có thể cùng ta đi dạo Long Tuyền Kiếm tông một vòng, kéo Nguyễn sư phụ theo cùng trò chuyện? Ngày mai trời vừa sáng thì gạo đã nấu thành cơm, không phải nhị sư nương thì cũng đã là nhị sư nương rồi. Nhìn xem, sư nương và tiền đúng là càng nhiều càng tốt... "

Đương nhiên đây đều chỉ là những lời nói đùa của Bùi Tiền, dù sao sư phụ cũng không có ở đây, hơn nữa Ngụy Bách cũng không phải là loại người thích đi mách lẻo, cho nên Bùi Tiền có thể hoàn toàn không chút kiêng kỵ, muốn làm gì thì làm.

Tuy nhiên, ở quận Long Tuyền, Bùi Tiền thích Nguyễn Tú nhất, đó là thật lòng, Bùi Tiền từ tận đáy lòng thân thiết với Nguyễn Tú, không phải chỉ đơn thuần là vì nó đã xem qua bức tranh dòng sông thời gian của Thôi Đông Sơn. Sau khi Bùi Tiền đến Lạc Phách sơn, lần đầu tiên gặp được vị tỷ tỷ áo xanh buộc tóc đuôi ngựa dài trong lòng đã rất thích rồi. Và khi Bùi Tiền nhìn Nguyễn Tú, giống như đang nhìn thấy một bức tranh vô cùng “ấm áp”, không phải cảnh tượng khiến người ta lạnh xương sống giống như Thôi Đông Sơn mà là cảnh biển hồ nóng bỏng, trời đất sôi sục. sôi sục, bầu trời đầy lửa, đỏ tươi một vùng.

Có một người phụ nữ ngồi trên ngai vàng, một tay chống cằm nhìn xuống dưới, Nguyễn Tú tỷ tỷ khuôn mặt mờ mịt, tay kia cầm một vầng mặt trời tròn trịa như bị nàng ta lấy từ trên bây trời xuống, bị nàng ta nhẹ nhàng vặn nắn, như thể nó là nguồn lửa tinh hoa nồng đậm nhất trên thế giới, nở ra vô số tia sáng, chiếu sáng mọi hướng.