Back to Novel

Chapter 1826

Đều Là Chốn Giang Hồ Có Rượu (3)

Đôi mắt trong xoe của Bùi Tiền chuyển động, ra sức lắc đầu, đáng thương nói: “Con mắt của ông lão đó rất cao xa, coi thường ta. Sư phụ, người không biết đâu, ông lão rất có phong thái của một cao nhân, thân là tiền bối trong giang hồ, ông ấy còn cốt cách hơn cả các tiên nhân đạo sĩ nữa. Ta thật sự rất khâm phục, haiz, chỉ tiếc là ta không thể lọt vào mắt xanh của ông lão, không thể nào để cho ông ấy chỉ dẫn một chút về Cuồng Ma kiếm pháp của ta. Ở Lạc Phách sơn, đây cũng là điều duy nhất khiến ta cảm thấy có lỗi với sư phụ.

Có lẽ là sợ Trần Bình An không tin mình, trong một lời nói Bùi Tiền vốn đã cố gắng lấy lòng hai bên, đấm ra một quyền, thanh âm trong trẻo, vô cùng bực bội nói: "Ta đã làm sư phụ phải mất mặt rồi!"

Trần Bình An cúi người về phía trước, ngón tay búng nhẹ vào trán Bùi Tiền, cơn đau khiến Bùi Tiền phải ôm đầu và thở ra một hơi lạnh.

Trần Bình An cười và nói: "Nếu ngươi không thể chịu đựng được khổ sở thì hãy ngoan ngoãn một chút. Con mắt cao gì chứ, ngươi đang lừa ai vậy ha?"

Bùi Tiền xoa xoa cái trán hơi ửng đỏ của mình, mở to mắt, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc nói: "Sư phụ, sau chuyến đi ra ngoài lần này chẳng lẽ người đã học được thuật đọc tâm của thần tiên rồi sao? Sư phụ, đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao người đi đến đâu cũng có thể học được những kỹ năng lợi hại như vậy! Người bảo đại đệ tử như ta làm sao đuổi kịp sư phụ được chứ? Chẳng lẽ cả đời này ta chỉ có thể chạy sau mông sư phụ hít bụi thôi sao..."

Trần Bình An nhéo nhéo tai cô nhóc quỷ nịnh nọt này rồi nói: "Này, tiếp tục bịa đi, để ta xem ngươi có thể bịa được đến lúc nào."

Bùi Tiền cười toe toét, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt của sư phụ, nó lại bắt đầu sụt sịt khóc, thậm chí cũng không còn tâm tư đùa giỡn với sư phụ của mình nữa, mà chỉ cúi đầu.

Trần Bình An thở dài, vỗ nhẹ cái đầu nhỏ đó, cười nói: "Ta báo cho ngươi một tin tốt. Chẳng bao lâu nữa, các ngọn núi Khôi Mông sơn, Chu Sa sơn và Ngao Ngư bội đều sẽ thuộc về sư phụ của ngươi, còn có chiếc đò tiên gia ở Ngưu Giác sơn, sư phụ của ngươi cũng chiếm được một nửa, từ nay về sau ngươi có thể nghênh ngang thu phí đi đường của mọi loại người đến và đi."

Bùi Tiền không có hứng thú lắm, chỉ “ồ” một tiếng.

Trần Bình An thu hai tay vào ống tay áo, tiếp tục nhìn cảnh đêm phía nam Lạc Phách sơn, nghe nói thời tiết trong xanh, chỉ cần thị lực đủ tốt, có thể nhìn thấy hình dáng của trấn Hồng Chúc và sông Tú Hoa. 

Bùi Tiền nằm trên bàn đá, ngón tay nhẹ nhàng lướt theo những đường khắc trên bàn cờ, ánh mắt chăm chú nhìn sư phụ.

Cả hai đều không nói gì.

Sau khi nhận được tin tức từ Chu Liễm, tiểu đồng áo xanh và nữ đồng váy hồng vội vã từ phủ đệ mới xây chạy tới, Trần Bình An quay đầu lại, mỉm cười vẫy tay bảo bọn họ, bảo ngồi xuống, cộng với Bùi Tiền, vừa đủ gộp thành một bàn.

Nữ đồng váy hồng chạy như bay nhanh tới, khom người hành lễ với Trần Bình An, cung kính nói: "Lão gia."

Tiểu đồng áo xanh nhìn nhìn rất ra dáng, cúi đầu, sau khi ngẩng đầu lên thì cười rạng rỡ: "Lão gia, cuối cùng ngài đã chịu quay về rồi, sao cũng không thấy ngài mang theo vài tiểu sư nương như hoa như ngọc ở bên cạnh thế?"

Nữ đồng váy hồng trừng mắt nhìn sang: "Không được ăn nói lung tung!"

Tiểu đồng áo xanh ngoáy lỗ mũi, ngồi xuống ghế đá đối diện với Trần Bình An, hắn ta cũng học theo Bùi Tiền, nằm dài trên bàn, vẻ mặt nghi ngờ nói: "Lão gia, có phải ngài mang một lớp mặt nạ người để đi hành tẩu giang hồ không? Đêm đã khuya rồi, ta nhát gan, nhìn thấy mà lạnh cả người, ngài mau chóng cởi ra đi.”

Trần Bình An mỉm cười và nói: "Vậy có nghĩa là ngươi không muốn bao lì xì rồi?"

Tiểu đồng áo xanh ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải: "Không hề nghĩ tới sau khi nhìn kỹ, lão gia càng ngày càng có mùi vị của nam nhân rồi."

Trần Bình An gãi đầu, Lạc Phách sơn? Hay dứt khoát đổi tên thành núi Nịnh Hót cho rồi.

Sau đó Trần Bình An lấy ra ba món đồ từ trong Chỉ Xích vật: Hộp bảo vật Cửu Cung do lão nho sĩ tặng ở bến đò Thiên Hách quốc, một miếng ngọc bội Lão Long Bố Vũ được Phù gia ở thành Lão Long bồi thường, chỉ còn lại một tấm bùa mỹ nhân da cáo, hắn lần lượt trao cho Bùi Tiền, áo xanh và nữ đồng váy hồng.

Bùi Tiền vừa mở ra đã nhìn thấy những đồ vật nhỏ bày la liệt, tinh xảo và độc đáo, mấu chốt là số lượng rất nhiều

Tiểu đồng áo xanh do dự một chút, nhưng vẫn cầm lấy miếng ngọc bội Lão Long Bố Vũ có giá trị liên thành đó.

Nữ đồng váy hồng đang cầm tấm bùa da cáo, thích đến không nỡ rời tay.

Trần Bình An mỉm cười với nàng ta và giải thích: "Sau này, ngươi sẽ không phải dọn dẹp nhà một mình nữa. Sau khi truyền linh khí, ngươi có thể bảo một con rối trong bùa giúp đỡ. Trí thông minh cũng giống như một thiếu nữ bình thường, còn có thể trò chuyện với ngươi."

Nữ đồng váy hồng lại đứng dậy, vô cùng nghiêm chỉnh cúi đầu cảm ơn Trần Bình An.

Trần Bình An cũng không ngăn cản lại.

Tiểu đồng áo xanh đột nhiên nói: "Không phải là có hơi mắc không?"

Trần Bình An nói đùa: "Mặt trời mọc ở hướng tây rồi à?"

Tiểu đồng áo xanh thở dài, suy nghĩ một lát: “Ta không thể nhận được, tình cờ nghe nói loại ngọc bội của thành Lão Long này rất quý hiếm, hơn nữa cũng không phải là Xà Đảm thạch có liên quan tới đại đạo, ngài có cho ta nhiều hơn nữa, ta cũng sẽ không từ chối..."

Tiểu đồng áo xanh đặt ngọc bội ngọc lên trên bàn.

Trần Bình An nhìn thấy ánh mắt kiên định của hắn ta, cũng không có cố chấp bảo hắn ta nhận lấy món quà này nữa, cũng không cất lại vào tay áo, cầm lấy rượu Ô Đề rồi nhấp một ngụm rượu: "Nghe nói người huynh đệ Ngự giang thủy thần của người đã từng tới quận Long Tuyền của chúng ta?”

Tiểu đồng áo xanh cúi đầu: "Đúng thế."

Trần Bình An nói: "Ngươi cũng đừng nghĩ rằng mình ngu ngốc, là bởi vì người huynh đệ thủy thần của ngươi không đủ thông minh. Sau này nếu hắn ta quay trở lại, nên thế nào thì làm thế nấy. Nếu ngươi không muốn gặp thì cứ tùy tiện nói là mình đang bế quan ở nơi nào đó, để Bùi Tiền giúp ngươi chặn hắn ta lại. Nếu ngươi vẫn muốn gặp thì cứ tiếp tục chiêu đãi hắn ta bằng rượu ngon là được. Nếu ngươi không có tiền mua rượu, tiền cũng được, rượu cũng được, ngươi đều có thể vay ta."