Back to Novel

Chapter 1823

Lên Núi, Leo Lầu Gặp Lại Cố Nhân (7)

Trần Bình An lau mồ hôi, cười nói: "Ta vừa mới tặng cho người bằng hữu đó của ta một con ấn nhỏ do chính tay đại thiên sư của Long Hổ sơn khắc ra."

Ông lão gật đầu: “Các tu sĩ trên đỉnh núi không muốn mắc nợ, sợ dính vào nhân quả, ngươi cho đi như thế thì ông ta phải trả lại, thế thì đúng rồi.”

Sau đó ông lão đột nhiên hỏi: "Chỉ thế thôi à?"

Không đợi Trần Bình An nói tiếp.

Ông lão đá một phát, trán Trần Bình An như bị búa nặng đập vào tường rồi ngất đi, ông lão thậm chí còn không cho Trần Bình An cơ hội để chửi rủa.

Ông lão phụt lạnh nói: "Ngươi còn trẻ, mà khí đã âm u, nặng nề, thật sự là muốn ăn đòn mà."

Lại một cú đá khác khiến cơ thể của Trần Bình An va vào tường, sau khi ngã xuống đất còn nảy lên một chút, vừa tỉnh táo được một lúc vì đau, hắn lại đau đến mức ngất đi lần nữa.

Từ đầu đến cuối, ông lão đều không hề cố ý che giấu khí cơ hay lời nói của mình.

Nữ quỷ dựa vào di cốt của tiên nhân thì đã là gì cơ chứ.

Dưới mái hiên của lầu trúc, nữ quỷ Thạch Nhu ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ màu xanh lục, cứ luôn cảm thấy bất an, cô nuốt nước bọt, đột nhiên cảm thấy so với Trần Bình An vừa mới leo lên lầu đã bị đánh đến sống dở chết dở, những năm tháng ở Lạc Phách sơn, cô thực sự đã sống những ngày tháng như thần tiên rồi.

Thạch Nhu đột nhiên đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên, ở tầng hai, ông lão chân đất đang xách cổ Trần Bình An trong tay, ông ta nhẹ nhàng nhấc lên cao quá lan can rồi tiện tay thả xuống, Thạch Nhu vội vàng đỡ lấy.

Ông lão nói: “Thằng nhóc này suy nghĩ quá nhiều, ngủ thì quá ít. Trước tiên hãy để để hắn ngủ cho đã, trong khoảng thời gian này đừng cho ai đến quấy rầy hắn.”

Thạch Nhu vội vàng đặt Trần Bình An lên giường ở tầng một, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, đóng cửa lại, ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế tre trước cửa làm thần gác cửa.

Ông lão đi xuống lầu trúc, đi đến vách núi, hôm nay mây mù dày đặc che khuất tầm nhìn, khung cảnh tráng lệ, tựa như có gió lay động thủy triều, ở trên nơi cao của Lạc Phách sơn, có cảm giác giống như đang ở một vùng đầm lầy. Hơi chếch sang bên trái, có một đỉnh núi tiếp giáp với Lạc Phách sơn, đứng một mình cao trên biển mây, giống như một tiên nhân đi cà kheo, ông lão tiện tay vung tay áo đã dễ dàng xua tan toàn bộ biển mây, như thể vừa mở ra cánh cửa nhìn thấy sông núi.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mí mắt Thạch Nhu khẽ run lên, vội vàng thu hồi ánh mắt lên.

Nếu như ông ta phất ống tay áo đó vào hài cốt tiên nhân trên người cô, thực sự không biết liệu hồn phách của cô có hoàn toàn biến mất hay không.

Trước đó, người mà cô sợ nhất chính là Thôi Đông Sơn đã đến thăm Lạc Phách sơn, ngay tại lầu hai, Thạch Nhu chưa bao giờ nhìn thấy Thôi Đông Sơn hồn bay phách lạc như vậy, ông lão ngồi trong phòng không hề ra ngoài, còn Thôi Đông Sơn đang ngồi ở hành lang ngoài cửa, không bước vào mà chỉ gọi ông lão là gia gia.

Từ giây phút đó, Thạch Nhu đã biết cách đối phó với ông lão, rất đơn giản, cố gắng không xuất hiện trong tầm mắt của ông lão họ Thôi. 

Ông lão dừng lại và nhìn về phía xa.

Một con rắn đen khổng lồ có sợi chỉ vàng ở bụng, mọc ra bốn móng vuốt nhanh chóng dọc theo con đường núi rộng rãi từ bên phía cổng núi nhanh chóng trườn lên núi, sau khi đến gần lầu trúc, con rắn đen sống chết cũng không dám đến gần thêm nữa, Bùi Tiền biết rằng nó rất tuân thủ quy tắc, cũng không làm khó dễ nó, bay xuống đất, cong người chạy về phía trước, theo sau là nữ đồng váy hồng, bay như những con bướm hồng, vô cùng dễ thương. Tiểu đồng áo xanh rõ ràng là trông khá phờ phạc, hắn ta tuột khỏi đuôi con rắn đen, chậm rãi đi theo phía sau hai tên kia, sắp gặp được Trần Bình An, tiểu đồng áo xanh không biết tại sao nhưng lại cảm thấy có chút chột dạ.

Khi Bùi Tiền đến ngôi lầu trúc, Thạch Nhu nhanh chóng lặp lại lời của ông lão một lần nữa, Bùi Tiền vừa thất vọng vừa lo lắng, nhẹ nhàng bước đến cửa lầu trúc, cố gắng nhìn khung cảnh bên trong ngôi nhà qua những khe hở trên cửa sổ bằng tre xanh, tất nhiên không tìm thấy gì cả, nó vẫn không chịu từ bỏ, đi một vòng quanh tòa lầu trúc, cuối cùng ngồi xuống chiếc ghế tre của Thạch Nhu, hai tay khoanh trước ngực, vô cùng bực tức. Sư phụ về quê nhà, vậy mà lại không đến gặp nó đầu tiên, nó mang trên vai trọng trách nặng nề là đệ tử khai sơn nhưng lại không được thể hiện gì, thật chẳng ra làm sao.

Bùi Tiền lén lút liếc nhìn nữ đồng váy hồng.

Nữ đồng váy hồng lập tức hiểu ý, chạy đến trước mặt ông lão chân đất, nhẹ nhàng hỏi: "Thôi gia gia, lão gia nhà ta không sao chứ?"

Ông lão gật đầu nói: "Có chút phiền phức, nhưng cũng chưa tới mức không có cách giải quyết được. Đợi Trần Bình An ngủ đủ giấc rồi ta sẽ mớm quyền cho hắn, để uốn nắn lại."

Nữ đồng váy hồng mặt mũi trắng nhợt.

Mớm quyền?

Nữ đồng biết cảnh ngộ của lão gia lúc đó thật sự thê thảm đến mức nào.

áo xanh đã luôn vểnh tai nghe lén cuộc trò chuyện cũng tỏ ra lo lắng. Lão gia tội nghiệp, vừa về đến nhà đã nhảy vào hố lửa lớn. Chẳng trách chuyến đi xa lần này hắn lại phải ngao du mất năm năm mới trở về, nếu đổi lại là hắn ta, năm mươi năm có lẽ hắn ta cũng chưa dám trở về.

Trần Bình An ngủ hai ngày một đêm mới tỉnh lại, mở mắt ra, ngồi thẳng dậy đi ra khỏi nhà, thấy Bùi Tiền và Chu Liễm đang đứng canh gác đêm ngoài cửa, mỗi người ngồi trên một chiếc ghế tre nhỏ. Bùi Tiền đang nghiêng ngả dựa vào lưng ghế, duỗi chân ra đã ngủ ngon lành, còn chảy nước bọt nữa, đối với một nha đầu đen đúa mà nói, điều này có lẽ có nghĩa trong lòng đang có chuyện gì đó nhưng lực bất tòng tâm, đang bất lực với cuộc đời. Bước đi của Trần Bình An nhẹ nhàng, ngồi xổm xuống và nhìn Bùi Tiền, một lúc sau, nó giơ cánh tay lên, lau nước bọt lung tung rồi lại tiếp tục ngủ, đang thì thầm nói mớ âm thanh không rõ.

Trần Bình An đứng dậy ra hiệu cho Chu Liễm đi theo mình, hai người cùng nhau đi đến vách đá, tại đây có chiếc bàn đá có chạm khắc thành bàn cờ, còn có bốn chiếc ghế đá đơn giản có chạm khắc hoa văn đám mây.

Chu Liễm hạ thấp giọng cười khúc khích: "Nếu Bùi Tiền nhìn thấy thiếu gia như vậy, chắc chắn sẽ đau lòng lắm."