Back to Novel

Chapter 1824

Đều Là Chốn Giang Hồ Có Rượu (1)

Trần Bình An thở dài: "Đã rất tốt rồi, ngay từ đầu ta đã đưa ra dự tính tệ nhất, nghĩ rằng trong vòng bảy tám năm cũng chưa thể thoát khỏi hồ Thư Giản."

Chu Liễm gật đầu: "Tuy rằng không biết lý do cụ thể, nhưng qua những bức thư qua lại, lão nô không dám chất vấn ở trên thư, nhưng có thể khiến thiếu gia sống một ngày như một năm thế này thì chắc là một chuyện cực kỳ khó khăn.”

Trần Bình An lấy ra hai bình rượu Ô Đề của hồ Thư Giản, hắn và Chu Liễm mỗi người một bình, khẽ cụng một cái, Trần Bình An dựa vào bàn đá, chống một cánh tay lên đó, nhấp một ngụm rượu, cảm khái nói: “Một lời khó có thể tả nổi.”

"Khí khái cái gì chứ? Chẳng qua là có khả năng chịu đựng sự dày vò thấu trời mà thôi."

Chu Liễm quay đầu nhìn chằm chằm vào bên sườn mặt của Trần Bình An, nhấp một ngụm rượu, nhẹ giọng nói: "Mặc dù dáng vẻ của thiếu gia bây giờ trông rất hốc hác, nhưng lão nô là người đã từng trải qua chuyện tình trường, biết được thiếu gia bây giờ là người khiến đám phụ nữ thương tiếc nhất, sau này khi xuống núi đến thị trấn nhỏ hay là quận thành, tốt nhất là thiếu gia nên đội mũ để che lại một ít, nếu không coi chừng sẽ dẫm vào vết xe đổ ở phủ Tử Dương, chẳng qua chỉ là để cho đám phụ nữ trên đường phố nhìn thêm vào cái, thì đã có thể gây ra được vài món nợ phong lưu, nợ má hồng rồi."

Những lời nịnh nọt đã lâu không nghe thấy.

Trần Bình An đưa tay lên xoa xoa gò má của hắn, cười nói: "Ngươi cho rằng ta ngốc, hay là cho rằng những nữ nhân kia bị mù sao?"

Chu Liễm thở dài nói: "Không nghe lời người già thì sẽ phải chịu thiệt ngay trước mắt đấy nhé. Thiếu gia, người cứ chờ đi. Đến khi ra khỏi núi, sớm muộn cũng sẽ bị một phụ nữ... "

Trần Bình An vội vàng xua tay: "Dừng lại, dừng lại, lo uống rượu của ngươi đi."

Chu Liễm đau lòng nói: "Lời thật mất lòng mà!"

Trần Bình An mỉm cười chứ không nói gì, nheo mắt nhìn về phương xa, ánh trăng trong veo đang chiếu xuống thế gian.

Mặc dù lúc này hắn đang nhìn về phía nam, nhưng tài sản mới của Trần Bình An lại nằm ở phía bắc của Lạc Phách sơn.

Vốn dĩ ngoại trừ Ngưu Giác sơn được Bao Phục trai ban đầu "xây dựng cơ sở tạm thời" ra, lúc trước thời cơ không tốt lắm, hắn dự định nhảy qua thế lực tiên gia như "con tàu chìm" của Đại Ly, bao gồm Chu Sa sơn được thế lực của Hứa thị ở thành Thanh Phong nhắm trúng, ngoài ra phần còn lại bao gồm Ngao Ngư Bội, Bái Kiếm đài, Uý Hà đỉnh và Khôi Mông sơn, v.v., ngoại trừ Bái Kiếm đài nằm ở phía cực tây, ở một ngọn núi hình dạng đơn giản, không lớn lắm ra, còn lại hầu hết nằm ở phía nam trong số những quần núi phía tây, trùng hợp cách Lạc Phách sơn không xa lắm, đặc biệt là Khôi Mông sơn chiếm một diện tích rộng lớn, thế lực tiên gia trước đó đã tiêu tốn rất nhiều tiền vàng, cộng với với công sức vất vả, cực khổ của đông đảo của di dân Lô thị để đã xây dựng nên một tiên gia phủ đệ nối liền liên tục với nhau, giống như chốn thần tiên nơi trần gian, cuối cùng nửa bán nửa tặng cho triều đình Đại Ly, không biết bây giờ cảm thấy thế nào, chắc là đang vô cùng hối hận.

Những đồng tiền vàng nguyên chất mà Tống Thị của Đại Ly đã nợ ở thành Lão Long đã được Ngụy Bách giật dây bắt cầu, sau đó được Trần Bình An dùng để mua núi, sau đó lại xóa sạch, tính ra thì cũng rất nhanh chóng.

Đặc biệt là Ngưu Giác sơn, nơi xây dựng bến đò tiên gia, sắp bị Trần Bình An bỏ vào trong túi, nhưng nhất định phải tạm thời treo cái danh là Ngụy Bách, nếu không sẽ không danh chính ngôn thuận được, lợi ích cũng sẽ quá lớn, Trần Bình An cũng sẽ bị những kẻ quyền quý của Đại Ly ghen tị, ganh đua, nhưng lúc ở riêng tư, trong nguồn nước sống này chứa đầy những đồng tiền thần tiên, Trần Bình An và Ngụy Bách sẽ chia đôi lợi nhuận.

Năm đó, đã vô số lần giúp gia đình Cố Xán và những người khác giành nước trên đồng ruộng, hắn chưa bao giờ nghĩ tới bây giờ mình có thể bảo vệ được “cánh đồng màu mỡ” với thành phẩm kinh ngạc đến như vậy.

Trần Bình An thu hồi lại suy nghĩ, hỏi: "Chu Liễm, ngươi không thường xuyên mài dũa cũng với Thôi lão tiền bối sao?"

Chu Liễm cười lắc đầu: "Nắm đấm của lão tiền bối cứng quá, đã đạt tới đỉnh cao võ đạo mà những võ phu như chúng ta hằng mơ ước. Ai mà lại không ngưỡng mộ ông ta, chẳng qua chỉ là ta không muốn quấy rầy tiền bối quá nhiều."

Chu Liễm ngả người ra sau, quay đầu nhìn về phía lầu trúc: "Ta nói như vậy, lão tiền bối sẽ không phiền chứ?"

Im lặng, không có phản ứng.

Chu Liễm cười nói: “Bình thường lão tiền bối không thích lộ diện, ngoại trừ thỉnh thoảng cầm gậy leo núi, đi du ngoạn các dãy núi, trao đổi học vấn với một số lão phu tử của thư viện Lâm Lộc ở Phi Vân sơn, nhàn nhã thoải mái chẳng qua cũng chỉ như vậy thôi."

Chu Liễm nhớ ra điều gì đó, nói: “Ta vô tình tìm được một hạt giống tốt ở quận thành. Đó là thiên kim của một gia đình phú hộ vừa chuyển từ kinh kỳ Đại Ly đến Long Tuyền. Tuổi tác không lớn lắm, mười ba tuổi, cũng trạc tuổi với “đến tiền” của chúng ta. Tuy bây giờ nàng ta mới bắt đầu học võ, bước đầu hơi muộn một chút nhưng miễn cưỡng vẫn còn kịp, ta đã nói rõ với trưởng bối của nàng ta rồi, hiện tại chỉ cần đợi thiếu gia gật đầu, ta sẽ dẫn nàng ta đến Lạc Phách sơn. Bây giờ Lạc Phách sơn mới xây dựng một vài phủ đệ, ngoại trừ để cho chúng ta ở, thì dùng để tiếp đón mọi người là đã quá đủ rồi, hơn nữa tất cả đều do Đại Ly bỏ bạc ra xây, chúng ta không cần phải trả một xu nào."

Trần Bình An gật đầu, hiện tại ở Lạc Phách sơn đã có nhiều người rồi, quả thật nên xây dựng những kiến trúc để ở, tuy nhiên đợi sau khi chính thức ký kết khế ước với Lễ bộ của Đại Ly, mua lại những ngọn đồi đó, sau khi tách ra và cho Nguyễn Cung thuê vài ngọn, hình như một mình độc chiếm một ngọn núi cũng không có vấn đề gì, thực sự là có tiền nhiều sẽ có tự tin thẳng cả lưng, đến lúc đó Trần Bình An sẽ trở thành địa chủ lớn nhất của quận Long Tuyền sau Nguyễn Cung, chiếm ba phần diện tích ở vùng núi phía Tây, ngoại trừ Chân Châu sơn nhỏ bé không nói đến, bất kỳ đỉnh núi nào khác đều tràn đầy linh lực, đủ để một kim đan địa tiên tu hành.