Back to Novel

Chapter 1822

Lên Núi, Leo Lầu Gặp Lại Cố Nhân (6)

Ông lão cười nói: “Hồi đó ta luyện quyền, ra quyền, mỗi một thứ đều có chừng mực, nên khiến trên con đường tam cảnh võ đạo của ngươi vô cùng thuận lợi, cho nên tuy rằng ngươi quả thật phải chịu quá nhiều đau đớn, dày vò, nhưng hành trình cũng rất...trơn tru, đây dĩ nhiên là sự lợi hại của ta, sẽ không làm tổn thương để bổn nguyên trong cơ thể của ngươi, càng không động đến trái tim của ngươi một chút nào. Nhưng phong thái của kiếm tiên mà ngươi đã nhìn thấy sẽ không quan tâm đến tâm cảnh của một võ sĩ nhỏ bé giống như ngươi. Kiếm ý tung hoành khắp ngàn dặm, khí thế ngút trời mở ra Vân Hải, giống như tiện tay cho một cái tát vậy, sẽ để lại những lỗ hổng lớn trong trái tim của ngươi. Ngươi lại là một học giả gà mờ thích tự nghiền ngẫm, thích quay đầu nhìn lại dù có chuyện hay không có chuyện, để xem mình có đi sai đường rồi không. Chưa bao giờ nghĩ rằng mỗi lần nhìn lại, đều sẽ phải vô thức nhìn vào những lỗ hổng đó, giống như nhìn vào vực thẳm hay giếng sâu, rơi xuống đó thì sẽ không thể nào tự thoát ra được."

Trần Bình An gật đầu và nói: "Lúc ở thành Lão Long ta đã ý thức được chuyện này rồi. Kiếm tu mà xuất kiếm ở Giao Long câu có ảnh hưởng rất lớn đến ta. Ngoài ra, cộng với nhát kiếm phá vỡ bầu trời của Ngụy Tấn lúc trước và thanh kiếm giữa biển mây mà Phạm Tuấn Mậu thành Lão Long đã dùng để bay đến đảo Quế Hoa..."

Nói xong, vẻ mặt của Trần Bình An nghiêm túc: "Nhưng sau khi vào hồ Thư Giản, ta không phải hoàn toàn không nhận ra điều gì như tiền bối đã nói, trên thực tế lại hoàn toàn ngược lại, ta đã có ý thức tiêu khử từng chút một những ảnh hưởng này."

Ông lão cười nói: “Ném đá xuống giếng, lần nào cũng phải cẩn thận, dè dặt, cố gắng không để nước dưới đáy giếng bắn tung tóe xuống, thì ngươi có lấp đầy được không?” 

Trần Bình An chợt nhận ra điều đó, hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán và hỏi: "Xin hỏi tiền bối, ta nên làm như thế nào đây?"

Ông lão mỉa mai nói: “Có vẻ như chuyến đi đến hồ Thư Giản ngoại trừ việc khiến ngươi trông hốc hác hơn thì không còn gì đáng để nói đến. Ngay cả bộ não vốn dĩ còn có thể dùng tạm của ngươi cũng đã rỉ sét rồi.”

Trần Bình An chỉ nhìn chằm chằm vào ông lão.

Ông lão trầm mặc một lát: "Cũng may có một số thứ còn chưa bị mất đi sạch sẽ, nếu không thì đã thật sự vô vọng rồi."

Ông lão giơ một nắm đấm lên rồi nói: "Luyện võ."

Ông lão giơ tay còn lại lên, hai tay đan lại: “Luyện kiếm.”

Sau đó, ông lão chắp tay đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Trần Bình An, nói: “Cho dù có được cả hai ngươi đều có thể kiêm được, thì làm sao có thể phân chính phụ được chứ? Sao khi phân ra chính phụ, sau đó làm sao có thể phân được trước sau? Ngươi chưa hề hiểu ra được cái gì cả, tất cả đều là một mớ hỗn độn, suốt ngày người đều quay cuồng, đáng đời ngươi phải vòng quanh bên ngoài quan ải của cổng thành rộng mở. Thế mà ngươi vẫn còn dương dương tự đắc, tự nói với bản thân rằng rằng mình không phải là ngươi không thể đột phát được nút thắt, chỉ là ngươi không muốn mà thôi. Nói như vậy, việc ngươi đạt tới cảnh giới thứ sáu quả thật rất dễ dàng, nhưng nó cũng giống như một người đũng quần đầy phân vậy. Từ bên ngoài đi vào nhà, ngươi lầm tưởng rằng vào nhà thì đã có thể thay một bộ y phục sạch sẽ, thực ra, đống phân đó cũng đã được mang vào trong nhà, không phải ở trên người mà vẫn ở trong nhà. Cũng may ngươi xông bừa đánh bậy  mà cuối cùng cũng không phá vỡ được tình thế, nếu không, ngươi cứ như vậy mà từ cảnh giới thứ năm tiến vào cảnh giới thứ sáu, lại dám mặt dày mình đầy phân lên tầng hai, đến gặp ta sao?”

Ông lão giậm nhẹ chân.

Lưng của Trần Bình An bị cơn gió mạnh dữ dội trước mặt thổi dính sát vào tường, hắn phải tì khuỷu tay vào bức tường của lầu trúc, cố gắng hết sức để không để cho gáy của mình chạm vào tường.

Chân khí thuần túy trong cơ thể giống như Hỏa Long bơi qua các huyệt đạo.

Ông lão nheo mắt, vẫn đứng đó, nhưng đột nhiên giơ chân đá về phía trán của Trần Bình An, “bụp” một tiếng, gáy của Trần Bình An đập mạnh vào tường, chân khí thuần túy trong cơ thể cũng theo đó mà dừng lại không tiến lên nữa, nhưng đang gánh vác một ngọn núi khiến con Hỏa Long chỉ có thể bò rạp dưới đất.

Ông lão tặc lưỡi nói: "Trần Bình An, ngươi thật sự không nghĩ tới tại sao bản thân mình ba năm không luyện quyền mà còn có thể thở phào nhẹ nhõm? Ngươi biết đấy, quyền ý có thể trong lúc không luyện quyền mà tự mình trau dồi, nhưng còn xương cốt có thể chống đỡ được sao? Ngươi thật sự cho rằng mình là võ phu Kim Thân cảnh sao? Ngươi chưa bao giờ tự hỏi bản thân sao?”

Trần Bình An khó thở, khuôn mặt nhăn nhó lại.

Hắn đã sớm biết lần này quay trở lại lầu trúc mình sẽ phải chịu khổ, chỉ là không ngờ mọi chuyện lại gọn gàng đến như vậy.

Nhưng câu hỏi của ông lão khiến Trần Bình An cảm thấy như đang “kìm cương ngựa bên bờ vực thẳm”, đầu óc đột nhiên dừng lại như đang buộc ngựa, tạm thời bỏ đi sự ức chế do nắm đấm của ông lão mang đến, bình tĩnh tập trung tinh thần, tập trung để suy nghĩ đến vấn đề mà trước đây hắn đã mơ hồ nghĩ tới nhưng lại gạt đi.

Ông lão lại giơ chân đá vào phần bụng Trần Bình An ở tường, một luồng khí mạnh mẽ của quyền ý nhắm đúng vào vừa Hỏa Long chân khí cực kỳ tinh tế.

Trần Bình An mơ hồ nhận thấy rằng đầu, đuôi và bốn móng vuốt của con Hỏa Long đột nhiên phát ra ba chuỗi âm thanh như tiếng pháo và sấm mùa xuân bên ngoài cánh cửa trái tim hắn.

Ông lão nói: “Rõ ràng là có một người tu hành, chỉ cần hơi tu luyện dưỡng chân khí thuần túy của ngươi bằng những thủ pháp độc đáo cực kỳ cao minh. Nếu ta không nhầm, thì chắc chắn sẽ là một cao nhân đạo gia, dùng đầu của Hỏa Long chân khí để trồng ba ngọn lửa, với tư cách là 'Thiên quan nội viện' của Đạo gia, phương pháp luyện lửa sẽ giúp ngươi đả thông từng tấc các khớp cột sống của con Hỏa Long này, để ngươi có thể có hy vọng có được vinh quang là cốt thể được tỏa sáng. Bước đầu tiên và vượt qua lục cảnh, tiền đề là phải tạo dựng được nền tảng của Kim Thân cảnh trước, hiệu quả sẽ giống như hình hài kim ngọc mà các người tu đạo đều theo đuổi. Thủ pháp cũng không quá lớn, nhưng khéo léo và tinh tế, sức nóng cực kỳ tốt. Nói đi, đó là ai?"

Trần Bình An có vẻ bối rối.

Hiện tại ông lão đã nhìn ra được gốc rễ, cũng không còn làm khó Trần Bình An nữa, kiềm chế lại khí thế, Trần Bình An ngồi dựa vào tường, mồ hôi đầm đìa.

Cuối cùng, Trần Bình An đột nhiên nghĩ ra, cười khổ: "Ta từng gặp sư phụ của một bằng hữu, đạo hiệu là Hỏa Long chân nhân. Bây giờ nghĩ lại, khi đó lúc tạm biệt, chân nhân có thêu hình Hỏa Long trên áo bào quả thật đã duỗi ngón tay ra gõ vào ta mấy cái.”

Ông lão chân trần cau mày nói: "Tại sao lão thần tiên lại muốn tặng cho ngươi một cơ hội vô ích?"

Trên con đường tu hành, phước và họa đều phụ thuộc lẫn nhau nên không thể không nhận ra được.