Trong thị trấn không có lệnh cấm ban đêm, đêm đến, Trần Bình An rời khỏi ngõ Nê Bình, đi đường vòng một chút và cưỡi ngựa đến cửa tiệm của Dương gia.
Sau khi gõ cửa, có một thiếu niên ngái ngủ ra mở cửa, chắc là đệ tử mới được thu nhận của Dương lão nhân mà Ngụy Bách đã nhắc đến trong thư.
Trần Bình An xin lỗi nói: "Sư phục của ngươi đã ngủ rồi à?"
Thiếu niên ngáp và hỏi ngược lại: "Ngươi nói xem?"
Trần Bình An không còn lời nào đáp lại.
Ta đã quen với những lừa lọc, bám vào câu chữ ở hồ Thư Giản, nên trong lúc nhất hắn vẫn có chút chưa thích ứng được.
Thiếu niên cau mày hỏi: "Tìm sư phụ của ta để làm gì? Bị bệnh à?"
Trần Bình An không khỏi bật cười, im lặng một lúc, sau đó gật đầu nói: "Quả thực là ta đến đây để khám bệnh."
Thiếu niên cau mày, có chút bối rối.
Dưới ánh trăng, chàng trai trẻ tuổi trong tầm mắt đôi gò má hơi hóp, dáng vẻ hốc hác, trông giống như một con quỷ đoản mệnh, còn khẩu âm lại giống như người dưới quê, nhưng chỉ là hắn ta chưa từng gặp qua.
Chỉ là sư phụ của hắn ta không thích xuất hiện, đoán chừng chắc tối nay có lẽ sẽ không thực hiện vụ làm ăn tìm đến tận cửa này. Huống chi trước đây cũng đã xảy ra một động tĩnh lớn như vậy, bây giờ danh tiếng và việc kinh doanh của cửa tiệm Dương gia cũng không mấy tốt, đã gây thù chuốc oán với rất nhiều hàng xóm láng giềng, bây giờ lại mọi người đều thích chạy đến hiệu thuốc ở ngõ Nguyệt Bính để bốc thuốc, khám bệnh. Hắn ta và sư tỷ mỗi ngày nhàn rỗi đến mức phát hoảng, sư phụ cũng là một kẻ lập dị và có thù với tiền bạc. Đó giờ ông ta không bao giờ quan tâm đến việc cửa tiệm Dương gia vắng như chùa bà đanh. Mọi người trong gia đình ông ta cằn nhằn, năm ngoái bọn họ nghĩ đến việc bảo ông ta đổi cửa tiệm, dứt khoát đến Diêu Vụ Đốc Tạo Thự làm việc cho rồi, có ông cậu đã dọn đường sẵn rồi, chỉ là bản thân ông ta không quá vui, cảm thấy phải đối mặt với đám quan lão gia đó, mỗi ngày gặp nhau đều phải khom lưng, cúi đầu thì nhàm chán biết bao.
Vì Dương lão nhân không có ý định xuất hiện nên Trần Bình An đang nghĩ đến việc lần sau sẽ đến cửa tiệm, khi hắn đang định tạm biệt rời đi thì bên trong có một nữ tử trẻ tuổi, duyên dáng yêu kiều bước ra, làn da hơi đen, người cũng khá gầy, nhưng chắc là một mỹ nữ, Trần Bình An cũng biết nữ tử này là một trong những đệ tử của Dương lão nhân, là sư tỷ của thiếu niên ở ngõ Đào Diệp trước mắt, nàng ta là thợ nung gốm ở ngõ Kỵ Long, khi đốt lò có rất nhiều điều cần chú ý. Ví dụ, nữ tử không được phép đến gần các lò nung có hình rồng và cả lòng nung đang cháy, Trần Bình An không rõ năm đó nàng ta đã trở thành thợ nung gốm như thế nào, nhưng có lẽ nàng ta đã làm một số công việc bẩn thỉu và cực khổ. Dù sao thì quy tắc của tổ tiên đã bày ra ở đó, hầu hết mọi người đều phải tuân thủ theo. So với quy luật của tổ sư đường để cấm chế các tu sĩ ở trên núi thì lại càng có hiệu quả hơn.
Giọng nữ nhân sắc bén như đá mài dao, vô cùng khàn và thô ráp, chậm rãi nói: "Sư phụ nói rồi, không thể giúp được gì cả. Từ giờ trở đi, có thể hồi tưởng lại chuyện cũ, nhưng không thể giao dịch với nhau được."
Trần Bình An gật đầu, cười nói: "Nói với sư phụ của ngươi một tiếng, sau này ta sẽ đến ghé thăm."
Nữ tử do dự một chút, liếc nhìn trường kiếm sau lưng Trần Bình An: "Khách nhân là võ phu thuần túy sao?"
Trần Bình An hỏi: "Ngươi cũng vậy à?"
Nữ tử vẫn im lặng.
Trần Bình An hỏi: "Trịnh Đại Phong hiện tại đang ở đâu?"
Sau đó, nữ tử tiếp tục nói: “Ông ấy thích đi dạo chơi quanh quận thành, không thường xuyên đến cửa tiệm.”
Trần Bình An liếc nhìn nàng ta và thiếu niên ngõ Đào Diệp đang buồn ngủ, mỉm cười dẫn ngựa rời đi.
Hai người sinh ra và lớn lên ở đây có lẽ vẫn chưa biết rõ sư phụ của mình rốt cuộc là ai, cửa tiệm Dương gia này đã tiếp đãi bao nhiêu vị thánh nhân của tam giáo, cũng như việc nhận thân phận thầy trò với Dương lão nhân có ý nghĩa như thế nào.
Không biết năm đó, liệu có ai cũng đã từng nhìn nhận hắn như thế không?
Khi thiếu niên đóng cửa tiệm lại, phàn nàn với sư tỷ đang đứng bất động ngay tại chỗ: “Ta không thích cái tên trông bệnh tật này. Ánh mắt hắn ta nhìn mọi người cứ lạnh lẽo như thế nào đấy”.
Khi còn trẻ thiếu nữ đã quá nghèo khổ, chịu đói chịu lạnh, lại chịu đựng quá nhiều công việc khổ sở, kết quả là nữ tử bây giờ có vóc dáng cũng liễu yếu đào tơ như những nữ tử phố phường bình thường, nàng ta không giỏi ăn nói, cũng không hay cười, nên nàng ta không hay nói chuyện mà chỉ theo nhìn bóng dáng dắt ngựa và đeo kiếm đang xa dần.
Nàng ta là sư tỷ của thiếu niên, tâm tính trầm ổn nên trước đó đã tiếp xúc với sự lợi hại của một số sư phụ, chưa đầy ba năm, hiện tại nàng ta đã là một võ phu thuần túy ở cảnh giới thứ tư. Tuy nhiên, để đột phá được nút thắt khó khăn nhất của cảnh thứ ba, nàng ta thà chết đau đớn còn hơn nuốt thuốc mỡ trong lọ sứ đó thì mới vượt qua được cửa ải. Sư phụ thì lại hoàn toàn không quan tâm, chỉ ngồi đó phun khói mờ mịt, thậm chí còn không thèm liếc nhìn một cái, bởi vì ông lão không hề nhìn nàng, chỉ mải mê đến việc thất thần ra xa ngàn dặm.
Sau khi nàng ta toàn thân đầy máu cố gắng vùng vẫy ngồi dậy, lấy tay che mặt và òa khóc vì sung sướng. Người xưa nói gặp đại nạn không chết thì ắt sẽ có phúc quả thật không sai.
Ông lão liếc nhìn người đệ tử sau khi trải qua kiếp nạn vẫn còn sống sót, ở trên đài cao hút thuốc, cuối cùng nói một câu: “Tính cách và sự mềm dẻo ngươi chỉ bằng một nửa của một người nào đó, có đáng để vui mừng không? Người đó không lớn hơn ngươi bao nhiêu tuổi, năm đó cũng xuất thân là học đồ của Long Diêu, thậm chí còn kém hơn ngươi. Lại càng không có chỗ nương tựa sớm hơn cả ngươi, mọi việc đều phải dựa vào chính mình. Trong ba năm đột phá được ba cảnh, rất lợi hại đúng không? Với chút tài năng này, mà còn muốn giành lấy Sơn Điên cảnh còn lại trong Bảo Bình châu sao? Nhưng ta có một đề nghị, lần sau hắn ta lại đánh tan võ vận quy tặng, ngươi chỉ cần cầm một cái bát, quỳ trên mặt đất, nhận lấy những gì hắn ta không muốn là được rồi. Ngay cả hắn ta mà ngươi cũng không thể sánh được, còn dám hỏi Trịnh Đại Phong, Tào Từ là ai? Tuổi thì không lớn lắm, da mặt lại không mỏng, đúng là ta đã thu nhận được một đệ tử tốt. Ngươi có muốn ta đi đến ngôi mộ của thúc thúc yếu đuối của ngươi kính rượu, rồi nói lời cảm ơn không?"