Back to Novel

Chapter 1815

Ngọn Đèn Ở Tổ Trạch Trong Ngõ (3)

Còn việc bổ sung vật bổn mệnh Ngũ Hành, xây dựng lại cầu Trường Sinh thì không cần nhắc tới nữa. Theo A Lương nói thì đó là “Ta có một chiêu kiếm pháp vỏ dưa hấu, thanh kiếm trượt đến đâu thì là ở đó, tùy duyên mà thôi."

Trần Bình An hiểu ý mỉm cười.

Quay người lại, hắn nhìn thấy đám tu sĩ thành Thanh Phong đang đi tới xin lỗi, Trần Bình An không để ý tới, đối phương chắc cũng đoán được Trần Bình An không hề có ý dây dưa không buông, thì cũng chỉ hậm hực bỏ đi.

Sau đó, chủ nhân chiếc thuyền cũng đến tố cáo, hùng hồn thề rằng nhất định trừng trị nghiêm khắc tên tạp dịch gây chuyện đó.

Trần Bình An không để ý lắm, chỉ nói rằng hắn ta nhận được một bài học là đủ rồi.

Chiếc thuyền cập bến phủ đệ của động Phúc Âm ở Thiên Hách quốc, nếu là quá khứ, Trần Bình An sẽ chỉ mải mê lên đường cho cuộc hành trình của mình. Nhưng lần này, Trần Bình An vẫn đến thăm chủ nhân của động Phúc Âm, có lẽ đã biết chuyện hỗn loạn trên thuyền, lão tu sĩ Long Môn cảnh - đường đường là quốc sư của Thiên Hách quốc, vẫn vô cùng nhiệt tình. Trần Bình An mặt dày, hỏi một số chuyện nội tình đơn giản của động Phúc Âm sau khi tan vỡ. Lão tu sĩ cũng không xa lạ gì chuyện này, dù sao thì động Phúc Âm cũng khá có danh tiếng mặc dù bán kính chỉ khoảng mười dặm nhưng những bảo vật quý giá và di vật của tiên gia được cất giữ bí mật đã bị các tiền bối đào khoét sạch sẽ, linh khí trong động phủ cũng không thể xem là dồi dào lắm. Sau này tình cờ có cơ duyên được một lão tu sĩ tiếp quản nơi này. Vì là nơi tu hành của bản thân nên ông ta đã phát triển, mở rộng nơi đây. Khi đối mặt với du khách từ mọi nơi đến, thì ai nấy cũng đều có từ ngữ chắt lọc khách sáo đã thuộc nằm lòng. Có thể nói thì nói chi tiết, không nên nói thì tuyệt đối đừng nói. Lão tu sĩ vừa nghe tin Trần Bình An là người của Đại Ly thì lại càng nhiệt tình hơn, nhất quyết muốn giữ Trần Bình An ở lại vài ngày, Trần Bình An từ chối một hồi, thế là lão tu sĩ tặng cho hắn một hộp kho báu Cửu Công Cách coi như một món quà chia tay, trong đó bao gồm chín mảnh được lấy từ linh khí hợp lại mà thành, do động Phúc Âm đặc biệt độc quyền chạm khắc. Thực tế, giá cả không cao, giá thị trường ở Thiên Hách quốc là khoảng hai mươi đồng tiền Tuyết hoa. Đối với một vương triều thế tục, tất nhiên là giá cao ngất trời, nhưng trong mắt các tu sĩ trên núi, đây không thể xem là món quà quý giá hiếm hoi gì.

Sau khi Trần Bình An nhận hộp bảo vật nhỏ, hắn hồi lễ cho động Phúc Âm bằng một bình Phong Vĩ Độ Thủy Tỉnh do tiên nhân ủ, khi lão tu sĩ Long Môn cảnh vừa nghe nói rằng đó là Phong Vĩ Độ Thủy Tỉnh thì vui mừng vô cùng, mời Trần Bình An lần sau ghé ngang qua Thiên Hách quốc, dù thế nào đi nữa, cũng phải đến động Phúc Âm để ngồi chơi, còn nếu như không có rượu Thủy Tỉnh do tiên nhân ủ thì ở Thiên Hách quốc có phong cảnh độc đáo mà không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác, không dám nóilà tu sĩ sẽ lưu luyến không muốn rời, nhưng nếu chỉ cần nhìn một lần, chắc chắn chuyến đi này đã không uổng phí. Ông ta - quốc sư như một trò đùa của Thiên Hách quốc, cũng sẵn sàng đi cùng Trần Bình An ngao du một chuyến.

Lão tu sĩ đích thân đưa tiễn Trần Bình An đến biên giới Thiên Hách quốc rồi mới quay trở về phủ.

Bên cạnh, một đệ tử đích truyền trẻ tuổi có chút không hiểu, thắc mắc vì sao sư tôn lại phải tốn nhiều công sức như vậy, lão tu sĩ Long Môn cảnh xúc động nói: “Trên con đường tu hành, chỉ cần có thể hình thành một mối quan hệ tốt đẹp thì dù lớn hay nhỏ cũng đừng bỏ lỡ."

Người đệ tử trẻ dường như đã ngộ được phần nào, lão tu sĩ sợ đệ tử lạc lối nên không khỏi lên tiếng nhắc nhở: “Ở tuổi của ngươi, ngươi còn cần phải chăm chỉ tu hành, chuyên tâm ngộ đạo, đừng quá bị phân tâm bởi nhân tình thế sự. Chỉ cần hiểu rõ lợi hại, nặng nhẹ là được rồi, đợi đến ngày thối nát như sư phụ, đến mức không thể đi đường núi được nữa, lúc đó hẵng làm những việc này. Còn về việc gọi là sư phụ, ngoài trừ việc truyền dạy lại đạo cho các ngươi, còn phải làm những việc bất lực chưa chắc đã theo ý muốn, để có thể dạy dỗ đệ tử con đường tu hành phía sau càng đi càng rộng mở hơn. ”

Lão tu sĩ xoa đầu đệ tử, thở dài: “Lần trước ngươi một mình xuống núi tu hành, khi ngươi làm ra những chuyện hoang đường với những con cháu nhà quyền quý của Thiên Hách quốc, thật ra sư phụ đã luôn ở bên cạnh, nhìn thấy hết tất cả, nếu như ngươi chỉ là gặp dịp góp vui lấy lệ, cảm thấy làm thế mới có thể xây dựng được mối quan hệ, nhưng thực ra trong lòng lại không thích, nếu không sư phụ sẽ thất vọng về ngươi. Người tu đạo thì nên biết thế nào mới là nền tảng xây dựng bản thân thật sự, việc gì cần phải quan tâm đến những nhân tình chốn hồng trần đó? Có ý nghĩa gì cơ chứ? Hãy nhớ rằng ngoài việc tu hành, mọi thứ đều chỉ là hư vô mà thôi.”

Trong lòng người đệ tử trẻ kinh hãi.

Lão tu sĩ mỉm cười nói: “Đúng lúc nhân cơ hội này để phá vỡ những điểm mù trong lòng ngươi thì cũng sẽ không uổng phí hai mươi đồng tiền Tuyết hoa mà sư phụ đã bỏ ra.”

Người đệ tử trẻ cúi đầu hành lễ nói: “Ơn của sư phục sâu sắc, đệ tử sẽ luôn ghi nhớ trong tâm.”

Vị sơn chủ của động Phúc Âm vuốt râu mỉm cười bước đi, mang theo đệ tử đắc ý mà mình đã đặt rất nhiều hy vọng cùng đi trên con đường sườn núi với tầm nhìn bao la.

Trên lưng của Trần Bình An đeo thanh kiếm, cưỡi ngựa, từ biên giới phía bắc của Thiên Hách quốc tiếp tục đi về phía bắc.

Đương nhiên, hắn không thể đoán được, lần trước hắn tới thăm phủ đệ của động Phúc Âm đã để cho một vị lão tu sĩ ở Long Môn cảnh một cơ hội để đánh thức đệ tử y bát của mình.

Vào một ngày hè nóng nực, gió nhẹ mưa phùn, Trần Bình An một người một ngựa, sau khi giao quan điệp đã thuận lợi vượt qua biên cảnh quan ải của Đại Ly.

Lần này quay trở lại quận Long Tuyền, chọn một con đường mới chứ không đi con đường của trấn Hồng Chúc và Kỳ Đôn sơn nữa.