Back to Novel

Chapter 1814

Ngọn Đèn Ở Tổ Trạch Trong Ngõ (2)

Trần Bình An thu tay vào trong tay áo, đứng trước mặt hắn ta, hỏi một ít chuyện nội tình của thành Thanh Phong.

Suy cho cùng, dù là Hứa thị ở thành Thanh Phong hay con vượn Bàn Sơn ở Chính Dương sơn thì cũng vậy, mỗi người đều có một món nợ cũ trong lòng Trần Bình An, cho dù Trần Bình An có đến hồ Thư Giản lần nữa, cũng sẽ không xóa bỏ mọi thứ giữa hai bên.

Tu sĩ trẻ sống trong nhung lụa nhìn thấy tất cả người thân thiết và các tùy tùng bên cạnh mình đều ngã xuống đất, cũng không còn quan tâm đến thể diện hay cốt cách gì nữa, hắn ta nói rõ ngọn ngành, biết gì nói đó, mà đã nói ra thì nói hết, không giấu giếm gì cả.

Trần Bình An hỏi rất kỹ lưỡng, tu sĩ trẻ tuổi cũng rất nghiêm túc trả lời.

Ví dụ, tiên sinh dạy học đang dạy cho bọn trẻ ở trường những bài học gì.

Tạp dịch trên thuyền canh giữ tầng dưới nhìn thấy cảnh tượng này mà trong lòng sửng sốt vô cùng, chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng phải ai cũng nói rằng các tiên sư và tu sĩ bước ra khỏi thành Thanh Phong ai nấy cũng đều thần thông quảng đại lắm hay sao?

Trần Bình An quay đầu lại nhìn về phía tạp dịch đang suy tính rất nhiều thứ trong đầu, đồng thời tiện tay gõ vào trán tu sĩ trẻ tuổi phía sau, “bóc” một tiếng, người sau đứng thẳng lên và ngã xuống. 

Đây gọi là có họa cùng chia.

Trần Bình An nhìn tên tạp dịch vẻ mặt đang vô cùng hoảng sợ và hỏi: "Làm giúp những loại việc này có thể kiếm được tiền thần tiên sao?"

Tạp dịch trẻ tuổi lắc đầu, giọng run run nói: “Không có, không có, ta không hề nhận một đồng tuyết hoa nào, ta chỉ muốn tỏ ra ân cần, làm quen với những tiên sư này. Sau này nói không chừng bọn họ có thể thuận miệng nhắc đến vài câu, ta sẽ có được chỗ kiếm tiền."

Trần Bình An hỏi: "Là ai nghĩ ra chủ ý này?"

Tạp dịch trẻ tuổi không chút do dự nói: "Là chủ ý của tiên sư thành Thanh Phong. Ta chỉ giúp một tay, cầu xin thần tiên lão gia tha tội cho..."

Trần Bình An nhẹ nhàng giậm chân, thân thể của tên công tử ca trẻ tuổi nảy lên, hắn ta ngơ ngác tỉnh lại, Trần Bình An cười nói: “Vị huynh đệ trên thuyền này nói, ý đồ giết ngựa của ta vốn bắt nguồn từ ngươi, ngươi định giải thích thế nào đây?"

Chàng trai trẻ tuổi của thành Thanh Phong lập tức tức giận, ngồi xuống đất và bắt đầu lớn tiếng chửi bới.

Trần Bình An bước ra khỏi khoang thuyền phía dưới, mỉm cười với chàng trai trẻ và nói: "Đừng giết người."

Chàng trai cố gắng đứng dậy, nở nụ cười hung ác với tên tạp dịch: “Tên gia hỏa này, dám lừa lão tử, ta sẽ lột da của ngươi ra…”

Chàng trai trẻ đột nhiên quay đầu nhìn xung quanh, trước cửa khoang thuyền, nam tử trẻ tuổi áo xanh đã dừng bước, quay đầu lại, hắn ta nhanh chóng mỉm cười nói: “Yên tâm, ta sẽ không giết người, ta không dám giết người đâu, ta chỉ muốn dạy dỗ cho cái tên xấu xa này một bài học nhớ đời mà thôi."

Trần Bình An đi ra khỏi khoang thuyền.

Kẻ ác sẽ bị kẻ ác trừng phạt.

Rất khó để nói giữa tên tu sĩ thành Thanh Phong và tên tạp dịch đó ai ác hơn.

Tuy nhiên, trong thâm tâm, Trần Bình An thực ra rất ghét tạp dịch chân yếu tay mềm đó, nhưng trong tương lai cuộc đời của mình, hắn vẫn sẽ không có cách nào tốt để đối phó với những “kẻ yếu đuối” này. Ngược lại, đối mặt với những tu sĩ kiêu ngạo và ngang ngược như tên tu sĩ trên núi, Trần Bình An lại có nhiều cơ hội ra tay hơn một chút. Cũng giống như năm đó vào một đêm tuyết rơi đã gặp Hàn Tĩnh Linh, hoàng tử của nước Thạch Hào trên một con đường hẹp, nói giết là giết ngay. Sau này bất kể hoàng tử là gì, nếu thật sự là ở Bắc Câu Lô châu vô pháp vô thiên đó, thì cho dù có là hoàng đế hắn cũng sẽ nói giết là giết.

Trần Bình An đi tới mũi thuyền, vịn vào lan can, chậm rãi tản bộ.

Chính Dương sơn và thành Thanh Phong hiện nay đang phát triển rất mạnh mẽ.

Đặc biệt là Chính Dương sơn, sau khi Lý Đoàn Cảnh, người đứng đầu Thượng Ngũ cảnh của Bảo Bình châu giải giáp thì ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, trăm năm gần đây Phong Lôi viên đã được định sẵn là sẽ có một khoảng thời gian dài đằng đẵng chịu đựng tủi nhục và ngủ đông. Nếu như viên chủ mới nhậm chức là kiếm tu Hoàng Hà và Lưu Bá Kiều không thể nhanh chóng đạt đến Nguyên Anh cảnh, thì trong vài trăm năm tới e rằng bọn họ có thể bị Chính Dương sơn trấn áp ngược lại và không thể thở được.

Về phần Hứa thị ở thành Thanh Phong, trước đây bọn họ đã định chuyền tay bán rẻ lại đỉnh núi của quận Long Tuyền, rõ ràng là bọn họ coi trọng vương triều Chu Huỳnh và thư viện Quan Hồ hơn, bây giờ tình hình đã rõ ràng, bọn họ lại vội vàng mất bò mới lo làm chuồng. Theo lời của tu sĩ trẻ đó kể lại, vào cuối năm ngoái, bọn họ đã móc nối quan hệ với Thượng Trụ Quốc Viên thị, đã liên hôn cho một nhánh bên ngoài dòng trưởng, đích nữ của Hứa thị được gả chồng phương xa là một thứ tử của Viên thị ở kinh thành Đại Ly. Hứa thị ở thành Thanh Phong cũng toàn lực ủng hộ, tài trợ cho con cháu Viên thị nắm quyền đội kỵ binh.

Nhìn xem.

Dù là địch hay là ta, ai nấy cũng đều rất bận rộn.

Trên đại đạo, mọi người đều tranh giành vị trí đầu tiên.

Trần Bình An nghĩ tới tình cảnh của mình, rồi có chút tự giễu cười nhạo.

Trong giai đoạn một cú phá vỡ nút thắt của võ phu thuần túy cảnh giới thứ năm để tiến thân lên cảnh giới thứ sáu, đây là điều mà trước khi vào hồ Thư Giản, Trần Bình An đã có thể dễ dàng làm được, khi đó hắn đang ở gần quê hương, muốn cho ông lão họ Thôi ở Lạc Phách sơn nhìn thấy. Năm đó cái tên đã bị ông đánh bại cùng lắm chỉ đạt được tới tam cảnh, sau đó đã đã tự mình đấm hơn ngàn vạn lần, cuối cùng cũng đã trở thành một võ phu ngũ cảnh mạnh nhất trên thế gian. Vốn muốn để ông lão chân đất sau này khi mớm quyền có thể dè dặt hơn một chút, ít khiến hắn chịu đau khổ hơn một chút. Trần Bình An không quá quan tâm đến việc võ vận quy tặng, cho dù có cơ hội khác như giao long trên biển mây ở thành Lão Long, chắc là hắn cũng sẽ dùng một đấm để đấm lui.

Nhưng hắn chưa từng nghĩ rằng chỉ chậm trễ một chút mà kéo dài thêm gần ba năm nữa.