Trên đường đi cũng có gặp một số trắc trở, một nhóm tiên sư đến từ thành Thanh Phong cảm thấy thật nhục nhã khi một con ngựa bình thường lại chiếm một vị trí ở tầng dưới cùng của đò, được ở cùng với linh cầm dị thú mà bọn họ đã cẩn thận nuôi dưỡng, dạy dỗ. Bọn họ cảm thấy hơi phật lòng, muốn tung ra một số thủ đoạn, tất nhiên thủ đoạn này phải khá là bí mật mới được. Cũng may Trần Bình An rất quan tâm chăm sóc con ngựa yêu quý được mình đặt biệt danh riêng là "Cừ Hoàng", thường xuyên bảo phi kiếm Mười Lăm lặng lẽ bay đến để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phải biết rằng Trần Bình An rất biết ơn chú ngựa yêu tâm linh tương thông với mình này, vì nó đã làm bạn đồng hành của hắn đi qua bao chặng đường trong suốt những năm qua.
Vì vậy, khi Cừ Hoàng ở dưới hầm thuyền hoảng sợ, trong lòng Trần Bình An đã cảm nhận được, đã bảo Mùng Một và Mười Lăm lập tức biến thành trong suốt, xuyên qua các tầng trong khoang thuyền, đi thẳng đến khoang phía dưới cùng, ngăn chặn dị thú trên núi cắn xé Cừ Hoàng.
Sau đó Trần Bình An lao tới, nhưng lại bị tạp dịch trên đò đang canh chừng dưới đáy đò chặn lại, trong lòng Trần Bình An hiểu ra, đưa tay nắm lấy vai của gã trai trẻ, nửa lôi nửa kéo hắn ta đến chỗ Cừ Hoàng. Vẻ mặt của Trần Bình An lạnh nhạt đi vào trong, tất cả linh cầm dị thú đều đang run rẩy bò trên mặt đất, đặc biệt là dị thú ở gần Cừ Hoàng, toàn thân đen như mực, ngoại trừ bốn chân màu trắng như chó ra, chỉ là cơ thể nó như một con bò nhỏ. Theo cuốn sách thần tiên được mua từ Đảo Huyền sơn ghi chép lại thì chắc nó là một trong những hậu duệ của thượng cổ hung thú Liễn Sơn Cẩu. Chứ nếu thực sự là Liễn Sơn Cẩu thì sẽ không xuất hiện màu tạp nham, nhưng dòng dõi Liễn Sơn Cẩu có tính khí hung bạo, cũng giống như loài Bàn Sơn viên vậy.
Khi con linh thú hậu duệ của Liễn Sơn Cẩu nhìn thấy Trần Bình An, nó còn sợ hãi hơn cả những con linh cầm dị thú ngoan ngoãn khác trong khoang, nó cuộn tròn cái đuôi giữa hai chân lại.
Trần Bình An buông vai người tạp dịch ra, người đó xoa xoa vai, cười nịnh nọt nói: "Công tử, có lẽ là do tuấn mã của ngài không hợp tính với con súc sinh bên cạnh nên mới nảy sinh xung đột. Đây là chuyện thường thấy trên thuyền. Ta sẽ tách bọn chúng ra ngay lúc tức, dời chuồng cho con ngựa yêu quý của công tử, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu.”
Trần Bình An liếc nhìn hàng rào giữa Cừ Hoàng và con chó hậu duệ của Liễn Sơn Cẩu, không có gì ở đó cả.
Giữa hàng rào lồng vốn dĩ nên dán một số bùa cấp thấp, một khi linh cầm dị thú vượt qua lôi trì, thì lệnh cấm sẽ được kích hoạt ngay lập tức, để bên phía nhà thuyền có thể ra mặt “khuyên can”, nhưng phi cầm tẩu thú có thể được tu sĩ mang lên đò đều rất có linh tính, sẽ không gây phiền toái cho chủ nhân, nếu không sẽ phải mất tiền để tiêu trừ tai họa, sẽ phá hoại đường đi của người tu hành. Một khi gặp phải vấn đề mà không thể nào giải quyết được bằng tiền thì sẽ càng tai họa hơn.
Chỉ là trong mắt chủ nhân của hậu duệ Liễn Sơn Cẩu này, muốn động vào một gã vô danh bên đường dắt ngựa lên thuyền thì có làm sao đâu chứ?
Trần Bình An đưa tay chạm vào đầu Cừ Hoàng, nó bước nhẹ xuống đất, cũng không quá hoảng sợ.
Ở quần núi phía nam hồ Thư Giản, Cừ Hoàng đã đi theo Trần Bình An và đã từng được mở mang tầm mắt rồi.
Trần Bình An thu tay lại và cười nói: "Các ngươi đang cố gắng phá hủy đại đạo của ta à?"
Tạp dịch trên đò sững sờ một lúc, đoán rằng rất có thể chủ nhân của con ngựa đó sẽ tiến đến hỏi tội, nhưng không ngờ rằng lại thẳng thắn như vậy. Đây có phải là đang muốn bắt chẹt người khác không?
Giờ thì hay rồi.
Tạp dịch trẻ vui mừng khôn xiết, chỉ mong hai bên sẽ đánh nhau.
Dù sao bất kể xuất thân thế nào, mặc kệ tại sao người này lại có thể khiến những con súc sinh kia câm như hến, chỉ cần hắn đắc tội với tu sĩ thành Thanh Phong thì sẽ có kết cục tốt đẹp được à?
Nhóm tiên sư đến từ thành Thanh Phong luôn là những vị khách quý của chuyến đò này, bọn họ cũng rất thân quen với nhau, bởi vì trong các sản vật của động Phúc Âm ở Thiên Hách quốc, có một loại gỗ linh nào đó đã bị những hồ mị ở Hồ Khâu, một nơi tương tự như tiểu quốc chư hầu ưng ý, cho nên loại gỗ linh có thể làm mướt da cáo này gần như đã bị các tiên sư ở thành Thanh Phong bao thầu, sau đó bán truyền tay lại cho Hứa thị, vậy thì lợi nhuận sẽ tăng gấp đôi. Về việc tại sao Hứa thị đến từ thành Thanh Phong lại không đích thân đi thì bên phía nhà thuyền cũng đã từng tò mò dò hỏi. Các tu sĩ ở thành Thanh Phong đều cười to, nói rằng Hứa thị sẽ quan tâm đến chút lợi nhuận nhỏ bé mà người khác kiếm được từ chỗ bọn họ sao? Nếu có chút thời gian rảnh rỗi đó thì con cháu Hứa thị giỏi kiếm tiền đã kiếm được nhiều tiền thần tiên hơn nữa rồi, Hứa thị ở thành Thanh Phong ngồi trên một Hồ khâu, nhưng họ đã quen với việc chỉ cần đếm tiền ở nhà có thần tài gia rồi.
Một nhóm tiên sư mặc bộ lông cáo trắng như tuyết chậm rãi bước vào khoang phía dưới, khá nổi trội.
Lông cáo ở thành Thanh Phong vừa có thể giữ ấm vào mùa đông, vừa có thể xua tan cái nóng vào mùa hè, có một dày một mỏng, tuy nhiên, vào mùa hè, mặc áo lông cáo, dù mỏng đến đâu thì trông cũng rất kỳ cục, nhưng đây vốn là một loại bùa hộ mệnh được các tu sĩ hành tẩu dưới núi sử dụng. Thể diện của thành Thanh Phong ở khu vực phía bắc Bảo Bình châu không hề nhỏ, đặc biệt là bây giờ, gia chủ của Hứa thị ở thành Thanh Phong nghe nói là vừa có một cơ duyên tuyệt vời, đạo lữ của ông ta đã giúp ông ta có được một bộ áo giáp Hậu Tử quý giá từ Ly Châu động thiên. Đã giỏi còn cố giỏi hơn nữa, gia tộc còn sở hữu một tấm bài Thái Bình Vô Sự của Đại Ly, sự trỗi dậy của Hứa thị ở thành Thanh Phong là không thể nào ngăn cản được.
Trần Bình An không nói gì, nhưng quyền thế của hắn vẫn lỏng lẻo, như một kẻ bị bệnh, tuy nhiên chỉ vài bước hắn đã tiến tới phía trước nhóm tu sĩ, một quyền sẽ hạ gục được một người. Trong đó có một thiếu nữ có khuôn mặt tròn trịa, đã trợn mắt tại chỗ, rồi ngất xỉu, ngã xuống đất, cuối cùng chỉ có một công tử ca tuấn tú ở giữa, mồ hôi chảy đầy trên trán, đôi môi khẽ mấp máy, có lẽ không biết nên nói những lời cứng rắn hay những lời mềm mại, chịu thua.