Tối qua hai đạo diễn ở chung phòng?
Khóe miệng Lâm Tử Hàng co giật, nhìn thấy các diễn viên sau khi kết thúc công việc vẫn chưa thoát vai, cũng biết những người này bị dọa sợ không nhẹ.
“Anh cẩn thận một chút, đừng dọa các diễn viên sợ quá.”
“Sao có thể chứ, những người nhận đóng phim ma, chắc chắn đều là những người gan dạ, chúng ta phải tin vào khoa học!”
Vẻ mặt Lâm Tử Hàng một lời khó nói hết.
Lâm Tử Hàng lười nói chuyện mê tín hay khoa học với Văn Cao Dật, anh chỉ muốn ăn uống thôi.
“Có phải phân cảnh của Lâm Chu chỉ có cảnh quay hôm nay không?”
Văn Cao Dật suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Dù sao cũng là phim ma, nếu không phải hôn lễ cần có tiệc cưới, thì gần như sẽ không có cảnh ăn uống trong phim.
Nếu có thì cũng chỉ là trong phân cảnh của dân làng, chỉ quay lướt qua đồ ăn trên bàn, tùy ý dùng cơm hộp để trang trí là được.
Cho nên sau khi anh suy nghĩ kỹ lại, cảnh quay cần đến Lâm Chu nấu ăn, cũng chỉ có cảnh này.
“Hả! Chỉ có một cảnh! Ai ăn cho đủ chứ!”
“Hả?”
Văn Cao Dật nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Lâm Tử Hàng, anh cũng ngớ người.
Nghe thử lời này nói kìa, rốt cuộc Lâm Tử Hàng đến quay phim hay đến ăn cơm vậy!
Nghĩ kỹ lại, chỉ có một cảnh, hình như thật sự không đủ ăn.
Mấy bàn đồ ăn được nấu trong bữa tiệc hôm qua, còn ngon hơn cả tiệc cưới của một đạo diễn lớn trong giới với một ngôi sao nổi tiếng mà anh từng tham dự.
Thật khó tưởng tượng món ăn ngon tuyệt đỉnh như vậy lại do một diễn viên nấu.
Nếu không phải anh tận mắt chứng kiến, thật sự không dám tin.
“Thế không được, đưa tiền để Lâm Chu ở lại đoàn làm đầu bếp nấu ăn?”
Lâm Tử Hàng nghe vậy nhìn Văn Cao Dật như nhìn kẻ ngốc.
Hoàn toàn quên mất ban đầu mình cũng nghĩ như vậy.
“Đừng mơ tưởng nữa, Lâm Chu chính là vì không muốn làm đầu bếp nấu ăn, mới vào giới giải trí làm diễn viên đấy.”
Còn có chuyện như vậy hả?
Văn Cao Dật tỏ vẻ kinh ngạc nhìn đối phương, rồi nhìn Lâm Tử Hàng gật đầu chắc nịch.
“Vậy phải làm sao đây?”
Văn Cao Dật không biết phải làm gì, chỉ có thể nhìn về phía Lâm Tử Hàng.
Lâm Tử Hàng trợn mắt khinh thường.
Sao một đạo diễn lớn như vậy lại không có chút mắt nhìn nào.
“Thêm cảnh quay chứ sao nữa! Chúng ta đã ăn xong tiệc cưới rồi, không thể tổ chức tiệc đám ma à?”
“Vừa hay có cảnh ăn uống sẵn rồi!”
Văn Cao Dật cảm thấy cũng có lý.
Sau đó, anh cùng Lâm Tử Hàng trở về phòng, hai người vừa ăn bữa khuya Lâm Chu nấu, vừa thảo luận về việc thêm cảnh quay cho Lâm Chu.
Thảo luận như vậy, tiện thể sửa lại kịch bản luôn.
Bọn họ bận rộn đến mức không biết trời đã sáng từ lúc nào.
Lâm Chu thức dậy vào sáng sớm, cậu mở cửa, cầm đồ dùng vệ sinh cá nhân chuẩn bị ra giếng nước trong sân để đánh răng rửa mặt.
Sau đó cậu đụng phải Văn Cao Dật, người mới thức nguyên đêm bước ra từ phòng của Lâm Tử Hàng.
Nhất thời cả hai đều sững sờ đứng yên tại chỗ.
Lâm Chu vô cùng kinh ngạc, một tia tò mò lóe lên trong đôi mắt cậu.
Tối qua hai đạo diễn ở chung phòng?
Hơn nữa đạo diễn Văn có vẻ như bị vắt kiệt sức…
Lâm Chu vẫn chưa giỏi che giấu cảm xúc, Văn Cao Dật liếc mắt đã nhìn ra cậu hiểu lầm.
Anh vội vàng giải thích: “Lâm Chu, cậu đừng hiểu lầm, hôm qua tôi quay xong rất muộn, nhưng vẫn phải thảo luận kịch bản với đạo diễn Lâm, cả đêm không ngủ, mới sắp xếp lại cảnh quay cho vai diễn của cậu.”
Lâm Chu vốn đang hóng chuyện.
Nhưng khi nghe thấy điều này, cậu nhất thời không biết nói gì cho phải.
Vậy là hai người đàn ông các anh cả đêm không ngủ, ở riêng với nhau, chỉ để thêm cảnh quay cho tôi hả?
Vẻ mặt Lâm Chu cứng đờ, dường như không thể tin được.
Văn Cao Dật còn tưởng cậu vui mừng, nhất thời không phản ứng kịp.
Sau đó, anh vui vẻ đi ngủ bù.
Lâm Chu hoàn hồn, thấy đạo diễn Văn vui vẻ rời đi.
“…”
Cậu còn tưởng hôm nay mình có thể đóng máy nữa chứ.
Không ngờ lại được thêm cảnh quay.
Phim ma này có thể thêm cảnh ăn uống gì chứ?
Chẳng lẽ giống như đạo diễn Lâm nói, mỗi lần con ma giết một người, lại thêm một cảnh ăn uống à?
Lâm Chu không dám nghĩ, bộ phim ma quay theo cách này sẽ bị chửi thành dạng gì.
Vừa suy nghĩ, cậu vừa chuẩn bị đi tìm đạo diễn để nói chuyện lại.
Nhưng hai đạo diễn đã thức trắng đêm, lúc này bọn họ đều đang ngủ bù.
Lâm Chu vốn tưởng rằng đám người đạo diễn phỏng chừng ngủ thẳng tới giữa trưa mới tỉnh.
Không ngờ hơn chín giờ, Lâm Tử Hàng và Văn Cao Dật lần lượt thức dậy.
Sau khi rời giường chuyện đầu tiên vẫn là tìm Lâm Chu.
Sợ cậu chạy.
Lâm Chu nhìn đạo diễn ngồi trước mặt cậu giống như hai phiên xét xử, lẳng lặng chờ bọn họ mở miệng.
Thời gian nghỉ ngơi này mới ngủ mấy tiếng.
Khó trách hơi hói đầu.
“Lâm Chu à, chúng tôi nghĩ đi nghĩ lại, cho dù nội dung phim có đám tang không quay ăn cơm, nhưng người trong thôn đến khóc tang, bối cảnh trong nhà cũng cần hình ảnh chuẩn bị đồ ăn, cứ như vậy hiệu quả chỉnh thể sẽ rất có hơi thở cuộc sống.”